Ngày hôm sau, khi tiết Ngữ văn vừa kết thúc, Nhạc Dư gọi Trình Hoan ra ngoài phòng học.
Sợ cô bé đề phòng quá mức, cô cố gắng hỏi thật uyển chuyển, ai ngờ vừa nghe xong, Trình Hoan vô thức kéo tay áo đồng phục xuống. Cô bé cúi đầu, rõ ràng không muốn nhắc đến đề tài này: “Cô… cô ơi, em không sao đâu ạ.”
“Nhưng…”
Nhạc Dư còn định nói thêm thì chợt nhớ lời dặn của Hoắc Tuân, anh bảo đừng để tâm quá, dù sao Trình Hoan cũng chỉ là học sinh của cô.
Nghĩ cũng phải.
Nếu cô bé không chịu mở miệng, cô đâu thể cưỡng ép mà xen vào chuyện nhà người ta.
Những lời muốn nói nghẹn lại trong cổ, Nhạc Dư dịu dàng cười: “Em không sao là tốt rồi, nhưng sau này nếu có chuyện gì thì cứ nói với cô nhé, không cần sợ.”
Trình Hoan khẽ ngước lên, càng siết chặt gấu tay áo, mím môi gật đầu: “Em biết rồi, cảm ơn cô ạ.”
***
Từ lần “đi cùng đường” hôm trước, trước giờ tan học, Lục Thương tìm Nhạc Dư, nói muốn mời cô ăn cơm. Nhạc Dư nhìn vết thương trên mặt cậu, sau hai ngày gò má đã bớt sưng, nhưng trông còn ái ngại hơn trước.
“Em định… mời cô đi ăn sao?”
Lục Thương bình thản gật đầu.
Nhạc Dư lắc đầu từ chối: “Giáo viên để học sinh mời cơm thì không hay. Hôm trước cô chỉ tiện đường giúp thôi, em đừng để bụng.” Hơn nữa, chuyện cậu đánh nhau với học sinh trường khác cô đã nể mặt cô Cao nên không truy cứu, thế mà cậu còn làm như mình có lý à?
Khác hẳn mọi khi, cậu nhất quyết không chịu đi, còn tỉnh bơ nói dối: “Cô à, bố em dặn là em phải mời bữa này.”
“Nhưng cô không có thời gian đâu.” Nhạc Dư vẫn kiên quyết.
Dù cố chấp đến mấy, Lục Thương cũng đành bỏ cuộc. Trên người còn thương tích nên cậu bước khá chậm. Nhìn bóng lưng cậu một lúc, lời dặn của Hoắc Tuân lại văng vẳng bên tai cô.
Lục Thương thích mình ư?
Cô không nghĩ vậy.
***
Nhạc Dư nói mình bận để từ chối Lục Thương không phải lời thoái thác cho xong chuyện. Tối nay Hoắc Tuân bay về, cô đã hứa sẽ đi đón anh.
Yêu nhau năm năm, những việc như đón, tiễn ở sân bay cô rất ít khi làm, nếu lần nào cũng đi thì nhân viên sân bay thể nào cũng nhớ mặt một người bình thường như cô mất.
“Nhìn kìa, cô ấy lại ra sân bay đón bạn trai,” cô còn tự diễn cảnh ấy ra trò, diễn xong thì tự cười lăn, mà ngoài thấy buồn cười, Hoắc Tuân cũng hơi chạnh lòng, ở bên nhau lâu thế mà thời gian họ thực sự cạnh nhau lại đếm trên đầu ngón tay.
Nhưng đó là chuyện rất thực tế.
Nếu bỏ bê công việc, Hoắc Tuân sẽ không còn là Hoắc Tuân mà cô yêu.
Chuyến bay hạ cánh lúc tám giờ tối. Bảy giờ đúng, Nhạc Dư xỏ giày cao gót ra cửa, vừa đi vừa khe khẽ ngân nga, vui ra mặt vì anh nói sắp tới sẽ không còn bay liên tục nữa. Nếu không phải vậy, cô đã ở nhà chờ như mọi khi, chẳng cần tốn mấy tiếng ra sân bay.
Tiếc là chuyến bay trễ mất một giờ. Ở trường cả ngày, kim đồng hồ vừa qua số chín là cô đã ngáp dài. Trước khi ra khỏi nhà, cô cố ý không trang điểm vì xác định về là “vào việc” luôn, bèn thẳng tay lau sạch nước mắt sinh lý ở khóe mắt, rồi ghé quán trà sữa phía sau mua một ly, lúc thì cắn ống hút, lúc lại nhấp một ngụm, đá cho quá tay nên lạnh cóng, khiến dạ dày cô hơi khó chịu.
Uống được nửa ly thì điện thoại rung, Hoắc Tuân báo đã đến. Cơn buồn ngủ tan cái rụp, cô bật dậy tinh thần, nhanh tay tống ly trà sữa vào thùng rác.
Hoắc Tuân lúc nào cũng chê thói quen sinh hoạt của cô không lành mạnh, cái này không cho làm, cái kia không cho ăn, thành ra uống ly trà sữa cũng phải như đánh du kích.
Cô phủi mấy giọt nước trên tay, vừa ngẩng đầu đã thấy anh – người dễ nhận ra nhất, cũng chói mắt nhất. Chẳng cần cố tìm, giữa đám đông, nổi bật nhất chính là anh.
Người đi sau cố tình chậm lại để nhường không gian cho sếp. Hoắc Tuân ôm eo cô Nhạc Dư, hơi lùi xuống một chút, hỏi nhỏ: “Trên người anh có mùi gì lạ không?”
Cô nghiêm túc hít hà rồi phụ họa: “Mùi trai đẹp.”
Anh bật cười, nhéo mũi cô: “Cái mũi thính thật.”
Từ sân bay Bắc Hoài về khu Vọng Sơn mất khoảng bốn mươi phút. Suốt quãng đường đó, Nhạc Dư bị ôm hôn sờ mó đến mơ màng. Xuống xe, chân cô như nhũn ra, nếu không có anh đỡ thì chắc đã ngã sấp từ lâu.
“Anh ôm chặt vào.”
Hoắc Tuân ôm cô thật chặt, miệng thì vẫn cà khịa: “Trông sức bền của em kìa.”
“Chê bôi thì lát nữa đừng có leo lên giường em.”
Anh nhướng mày: “Ai bảo mình nhất định phải lên giường?”
Sự thật chứng minh, đêm ấy, chiến trường chính là nhà bếp.