ai Lục Thương khựng một cái, cậu sầm mặt quay đầu, chỉ tiếc trên trán đang sưng bầm một cục nên trông chẳng sợ chút nào. Thấy người gọi mình là Nhạc Dư, khí thế của cậu vơi đi quá nửa, trong đầu thoáng chốc trống rỗng: “… Cô ạ.”
“Cô thấy em chẳng coi cô giáo ra gì cả.”
Lục Thương im lặng. Nhạc Dư khoanh tay, đảo mắt nhìn cậu từ đầu đến chân. Bỏ qua khuôn mặt đầy vết thương, đồng phục màu sẫm nên khó thấy gì thêm, trên cánh tay có một vệt đỏ dài chừng mười centimet, vì da trắng nên càng nổi bật, chỗ xương cổ tay bị trầy rớm máu.
Xem ra đối phương biết đánh vào mặt mà tránh chỗ hiểm.
“Trốn học đi đánh nhau? Lại còn solo? Lục Thương, mới chuyển đến mà em đã biết kiếm chuyện cho cô rồi đấy.”
Lục Thương vẫn lặng thinh, cậu cũng không biết mình bị sao nữa, chỉ không muốn để Nhạc Dư nghĩ mình ấu trĩ. Trong mắt cậu, hành xử theo cảm tính vốn là chuyện trẻ con, chỉ là hoàn cảnh ép buộc nên mới phải làm.
Với cậu, xử sự theo cảm tính vốn là một hành vi trẻ con, nhưng do dòng đời xô đẩy nên cậu mới không thể không làm thế.
“Không chịu nói chứ gì?” Nhạc Dư giận quá hóa cười, kéo ghế ngồi xuống, “Em không nói, cô chỉ có thể gọi phụ huynh thôi.”
Lúc này, Lục Thương mới nâng mắt: “Bố mẹ em đang ở nước ngoài ạ.”
Nhạc Dư nghẹn họng: “Thế nên em mới ỷ y không sợ hả?”
Lục Thương lại ngậm miệng.
Như đã nói, cậu có đôi mắt rất vô tội. Lúc không nói gì, lại còn cúi đầu, cái vẻ vô hại ấy phải phóng đại lên mấy chục lần.
Nhạc Dư chợt mềm lòng. Một cậu nhóc bố mẹ không ở bên, kém cô bảy tám tuổi, đang tuổi dở dở ương ương, cô hà tất phải dồn ép? Cô hạ giọng: “Nhà em ở đâu? Người ngợm thế này, cô không yên tâm để em tự về.”
Lục Thương nhìn cô một cái, có vẻ khó hiểu, còn đang lưỡng lự thì nghe cô giễu: “Mà cũng lạ, đánh nhau xong còn nghênh ngang quay lại trường, cô thấy em ‘cứng’ đấy chứ, chắc tự về được đúng không?”
Trong bụng Lục Thương bứt rứt, cậu nghênh ngang ở chỗ nào? Chỉ vì nghĩ cô có thói quen đi một vòng kiểm tra trong giờ tự học nên mới quyết định về trường, đây gọi là tôn trọng giáo viên chủ nhiệm.
Nhưng cậu không dám nói thế. Nghĩ một lúc, cậu chủ động đưa địa chỉ nhà.
Nhạc Dư tưởng phép khích tướng phát huy tác dụng, ai ngờ nghe xong thì sững người: “Em ở khu chung cư Vọng Sơn à?”
Lục Thương gật đầu, bổ sung: “Khu B ạ.”
Lúc này đến lượt Nhạc Dư nhìn cậu với ánh mắt khác lạ. Căn hộ của Hoắc Tuân ở khu C, cách khu B một vườn hoa. Nhận ra điều đó, cô bỗng thấy Lục Thương càng quen mắt, nhưng cũng không nghĩ sâu.
Cô đứng dậy, lúc này chỉ cao hơn cậu đang ngồi trên giường bệnh một cái đầu: “Cô cũng đi ngang qua Vọng Sơn, tan học mình cùng về nhé.”
Cũng đi qua?
Lục Thương không vạch trần, miết vảy da ở đầu ngón tay, ngoan ngoãn gật đầu.
***
Sau khi đưa Lục Thương đến khu B, xem như Nhạc Dư đã hoàn thành nhiệm vụ.
“Em về nghỉ cho khỏe, mai nếu không tiện đến trường thì gọi cho cô xin nghỉ nhé.” Mặt mũi bầm tím thế này, không biết mai có viêm nhiễm gì không.
“Vâng.” Lục Thương thuận miệng hỏi: “Cô ở đâu ạ?”
Nhạc Dư không đáp: “Đừng hỏi nhiều, lên đi.”
“… Vâng, em cảm ơn cô.” Cậu liếc cô một cái, rồi quay người bấm mật mã, bước vào trong mà không ngoái lại.
Nhạc Dư đứng thêm một chốc mới vòng qua khu C. Băng qua vườn hoa, càng gần đến nơi cô càng thấy rã rời, hôm nay chuyện nhiều quá.
Về đến nhà, cô đổi giày, đi chân trần vào phòng rồi trèo lên giường, không cần soi gương cũng biết mặt mình trông mệt mỏi thế nào. Sợ lát nữa gọi video bị Hoắc Tuân nhìn ra, cô chủ động bấm gọi thoại. Chuông mới reo hai tiếng đầu bên kia đã bắt máy, nhưng im lặng không nói một câu.
Nhạc Dư đã thấy mấy cuộc gọi nhỡ lúc chiều, khi đó bận quá cô không kịp xem. Giờ thấy anh bạo lực lạnh, cô đành lấy nhiệt mà làm tan băng:
Nhạc Dư đã nhìn thấy mấy cuộc gọi nhỡ kia, khi ấy cô không có thời gian để xem điện thoại, hiện tại thấy Hoắc Tuân lạnh nhạt, cô bèn làm anh tan chảy bằng sự nhiệt tình.
“Cưng ơi, hôm nay em mệt bã người rồi.”
Nghe cô kêu mệt, Hoắc Tuân có muốn gườm gườm cũng đành gác lại. Anh dịu giọng: “Cô giáo Nhạc hôm nay làm chuyện trọng đại gì thế?”
Quả nhiên, than thở hữu hiệu.
Biết ngay là vờ đáng thương sẽ có tác dụng mà.
Nhạc Dư khúc khích, kể mấy việc lặt vặt ở trường, sau mới nói tới chuyện của Lục Thương.
Y như dự đoán, vừa nghe đến cái tên ấy, Hoắc Tuân đã khó chịu: “Sao lại là thằng nhóc đó nữa.”
“Cưng à, dạo này anh hay ghen thật đấy.” Vì đã nói nhiều, hai mắt Nhạc Dư bắt đầu díp cả lại.
Nghe ra cô thấm mệt, Hoắc Tuân biết giờ không nên dội nước lạnh hay phô bày tính chiếm hữu. Anh bèn lái sang chuyện khác, dỗ cô đi tắm, cô không muốn thì dỗ đi ngủ. Lúc này cô mới lim dim ừ một tiếng. Mí mắt nặng trĩu, trước khi thiếp đi, cô lẩm bẩm vô thức: “Cưng ơi, anh về sớm nhé.”
Hoắc Tuân nghe mà mềm lòng, hạ giọng: “Ừ.”
Cúp máy rồi, anh mở cửa sổ ra, tiện tay châm một điếu thuốc.
Miền Nam ẩm hơn miền Bắc, vừa mở cửa là không khí ẩm ướt ùa vào, căn phòng đang khô ráo lập tức trở nên khó chịu.
Chưa rít hơi nào, Hoắc Tuân đã cầm điện thoại gọi trợ lý: “Đặt cho tôi vé máy bay ngày mai.”
Giọng trợ lý nghe có vẻ lưỡng lự, ấp úng chưa dám đáp.
Hoắc Tuân dụi thuốc, xoa ấn đường: “Chậm nhất là ngày kia.”
Lúc ấy trợ lý mới nói rành mạch lịch làm việc hai ngày tới. Nghe xong, Hoắc Tuân chợt nhớ ra: “Căn hộ ở Tây Thành nói chuyện xong chưa?”
Trợ lý đáp, chưa xong.
Anh cau mày, cơn thèm thuốc lại lên: “Đẩy nhanh tiến độ đi.”
Căn hộ bên Tây Thành anh để ý đã lâu, diện tích rộng, có cầu nước chảy, phong cách khác lạ, Nhạc Dư hẳn sẽ thích.
Nghĩ đến Nhạc Dư, Hoắc Tuân thở dài. Vừa nãy cô nói muốn anh mau về Bắc Hoài, anh nào không muốn chứ. Dạo trước, một dự án ở miền Nam trục trặc, khoản thanh toán bị treo trong khi cần khởi công gấp. May mà mấy năm trước anh thâu tóm được một hãng hàng không giá rẻ, lợi nhuận không ít, để xoay vốn lưu động, anh đã bán một công ty con của hãng, tiền về kịp thời, lấp được khoản trống mà còn dư, phải nói là gặp may.
Hai tháng nay anh bận tối mắt vì việc này, dự án hiện tại còn hai ngày nữa là chốt, không thể không tự tay trông. Nhưng qua được hai ngày ấy, một thời gian dài sau này anh sẽ không phải đi công tác dồn dập nữa, có thể yên ổn ở Bắc Hoài.
Mùa đông sắp tới, Nhạc Dư lại sợ lạnh, anh muốn ở bên cô qua đông này.