Vào thứ Bảy, Nhạc Dư ngủ thẳng đến trưa mới mở mắt. Thấy tin nhắn của Hoắc Tuân, cô vừa trả lời vừa cảm khái: cái sướng của nghề dạy học là đây, cái gì cũng ít, chỉ có ngày nghỉ là nhiều.
Đợi mãi không thấy anh nhắn lại, cô nằm lướt điện thoại thêm một lúc rồi mới lề mề xuống giường. Hôm nay cô hẹn Phan Bối đi uống trà chiều, thời gian còn nhiều nên chẳng hề vội vã.
Phan Bối là bạn đại học kiêm bạn cùng phòng của Nhạc Dư ngày trước. Lúc còn đi học, hai người khá thân, sau khi tốt nghiệp vẫn giữ liên lạc, hay rủ nhau đi ăn đi dạo.
Chưa sang tháng Mười, tiết trời đang mát mẻ. Khi Nhạc Dư ăn mặc gọn gàng đến điểm hẹn, Phan Bối đã ngồi sẵn, còn gọi cho cô một ly chanh leo.
Tháng Mười chưa đến, hiện đang là thời điểm mát mẻ trong năm. Khi Nhạc Dư nhàn nhã xuất hiện ở chỗ hẹn, Phan Bối đã có mặt tại đó, còn gọi sẵn cho cô một ly nước chanh leo.
Phan Bối vốn xinh xắn, mảnh mai. Hôm nay cô nàng mặc đầm ôm đỏ tươi, lộ xương quai xanh thanh mảnh, trước ngực trắng trẻo, đầy đặn.
Hôm nay cô nàng mặc một chiếc váy bó màu đỏ, để lộ xương quai xanh tinh xảo cùng phong cảnh vô hạn trước ngực.
Nhạc Dư đặt túi xuống, liếc qua liếc lại trước ngực bạn ba lượt: “To hơn rồi hả?”
Phan Bối nhướng mày, ưỡn ngực: “Tăng một cỡ.” Rồi kể một mẹo dân gian, bảo kiên trì nửa tháng là có hiệu quả.
Nhạc Dư tặc lưỡi: “Có thật không đó?”
Phan Bối liếc cô một cái: “Cậu có người ta mát xa cho, tớ chỉ biết tự lực thôi.”
Nhạc Dư cạn lời.
Nhắc đến đàn ông, Phan Bối bỗng hào hứng, chống khuỷu tay lên bàn, rướn gần lại: “Này, cậu với Hoắc Tuân bao giờ cưới?”
Nhạc Dư cười giả lả: “Sao không hỏi bao giờ chia tay?”
“Thôi nào, sao mà chia tay được?”
“Sao lại không?” Nhạc Dư khuấy mấy viên đá: “Đi được đến cuối đời đâu có dễ. Giờ chỉ đang yêu nên nhìn cái gì cũng ổn, chứ dính đến cưới là phải tính nhiều thứ.”
Gia đình, công việc, khoảng cách… cái gì cũng là vấn đề.
Phan Bối không ưa kiểu bi quan của Nhạc Dư. Tính cô thoải mái, làm gì cũng nhìn niềm vui trước mắt, tuy hiểu ý bạn nhưng cô vẫn mù quáng tin vào năng lực của Hoắc Tuân.
Bởi hồi đại học anh đã tán đổ được Nhạc Dư, và bởi hai người đã ở bên nhau năm năm.
Cô quả quyết: “Nếu Hoắc Tuân muốn cưới cậu thì chẳng ai cản nổi, lúc đó cậu gật đầu là xong.
Nhạc Dư mỉm cười, không tiếp lời, trong lòng lại tự hỏi: nếu anh thực sự muốn cưới, năm năm rồi sao vẫn chưa mở miệng?
Cái gọi là tâm tư thiếu nữ, cô đã vứt đi từ hai năm trước rồi.
***
Hôm sau, Nhạc Dư về ổ nhỏ của mình ngủ cả ngày, suýt trễ làm vào sáng thứ Hai.
Trình Hoan đang đứng đọc dẫn trên bục. Vừa thấy Nhạc Dư xuất hiện ở cửa sau lớp, tiếng đọc rời rạc trong lớp bỗng trở nên ngay ngắn. Nhưng cô không để ý lắm, vì chỗ cô đứng bất tiện, ngay cạnh Lục Thương đang ngủ gục, mà cậu lại không có bạn cùng bàn.
Nhạc Dư đành đưa tay đẩy vai cậu: “Lục Thương, đừng ngủ nữa, dậy đọc bài đi.”
Đẩy mấy lần Lục Thương mới lờ đờ ngẩng mặt. Quay đầu thấy Nhạc Dư, cậu sững lại, rồi lau mặt cho tỉnh: “Cô ạ?”
Nhạc Dư vô thức đứng thẳng, nghiêm giọng: “Bây giờ là giờ đọc buổi sáng.”
Lục Thương bực bội gạt tóc, lôi sách Ngữ văn ra từ hộc bàn, lại đá ghế bạn ngồi trước: “Trang bao nhiêu?”
Bạn bàn trước như đứng đống lửa, như ngồi đống than: “T… trang 159 ạ.”
Lật đến trang 159, Lục Thương nheo mắt lơ đãng, môi không mấp máy, chắc còn đang dò vị trí.
Thấy hôm nay cậu chịu hợp tác, Nhạc Dư thầm hài lòng. Lần đầu làm những việc như thế này, lúc đầu thì ngượng, nhưng làm xong cô rốt cuộc cũng có cảm giác của một giáo viên chủ nhiệm.
Cảm giác ấy… cũng khá dễ chịu.
Thứ Hai việc trường nhiều, xong xuôi thì đã sang chiều. Nhạc Dư xoa cổ, vận động gân cốt, bỗng nhớ ra chuyện của Trình Hoan. Vừa định đi tìm, nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới, Trình Hoan đã bước vào văn phòng. Cô bé trông hối hả, trán lấm tấm mồ hôi.
“Có chuyện gì thế?”
“Cô ơi, bạn mới chuyển trường trốn học rồi ạ.”
“…”
Nhạc Dư nhất thời nghẹn họng, không biết phải đáp thế nào.
Kiểu mách lẻo thế này vốn là dạng học sinh cô không ưa, nhưng nay thân phận đã khác, là giáo viên chủ nhiệm, cô phải tập quen với những đứa trẻ như vậy.
Trình Hoan không để ý vẻ mặt cô, nói tiếp: “Nhưng cậu ấy lại quay về rồi, mặt mũi bầm dập hết, giờ đang ở phòng y tế ạ.”
Cách kể cứ ngắt quãng, thiếu đầu đuôi, nghe thôi cũng mệt.
Học sinh bị thương không phải chuyện nhỏ, Nhạc Dư không kịp truy hỏi, lập tức rời văn phòng. Nghe phía sau có tiếng bước chân, cô không quay đầu: “Trình Hoan, em về lớp trước đi, chuyện học quan trọng hơn.”
Trình Hoan khựng lại ngay tại chỗ, đến khi định thần thì bóng Nhạc Dư đã khuất ngoài hành lang. Còn chiếc điện thoại cô bỏ quên trong túi xách đã sáng lên mấy lần mà chẳng ai thấy, dĩ nhiên cũng không ai nghe.
Tám cuộc gọi nhỡ, đều đến từ Hoắc Tuân.