Lục Thương đến văn phòng để nộp bài tập.
Cậu là học sinh chuyển trường, mà đúng hôm cậu nhập học Trình Hoan xin nghỉ, nên sót bài tập cũng là điều dễ hiểu.
Nhạc Dư giải thích giúp Trình Hoan. Thấy cậu nộp xong vẫn chưa đi, cô hỏi: “Em quen với trường mình chưa?”
Khi hỏi câu này, cô cũng hơi chột dạ, không dám nhìn thẳng vào mắt Lục Thương. Hai hôm trước cô mải bận chuyện Hoắc Tuân, thật sự không còn thời gian để để ý đến cậu học sinh chuyển trường này, đúng là cô làm giáo viên chủ nhiệm chưa tròn trách nhiệm.
Lục Thương đáp thẳng, chẳng nể nang: “Chưa ạ.”
Nhạc Dư nuốt câu “Rồi sẽ quen thôi” đã chuẩn bị sẵn, cô liếm môi: “Vậy em cố gắng thích nghi sớm nhé. Giờ em đã lớp 11 rồi, một khi tụt lại bài vở thì sau này bù rất vất vả.””
Nghe xong, Lục Thương bỗng lái sang chuyện khác: “Cô ơi, cô vẫn luôn nói chuyện như vậy à?”
“Hả?”
Cậu không đổi sắc lắc đầu, “Không có gì ạ,” rồi quay người đi thẳng.
Nhạc Dư ngơ ngác. Mình vừa nói sai chỗ nào sao? Cô cân nhắc mấy lần, thấy mình đâu có nói sai, thế là bực lên…
Cậu Lục Thương này, sao lại nói chuyện với giáo viên theo kiểu ấy!
Càng nghĩ càng bực, cô mở máy gõ lia lịa mách Hoắc Tuân hòng giải tỏa, ai ngờ anh chỉ nhắn đúng một câu: “Nam hay nữ?”
Nhạc Dư đọc xong, hai mắt tối sầm, dứt khoát quay ra chấm bài chính tả.
Nói nhiều chỉ tổ mệt người.
***
Thấy Nhạc Dư xuất hiện trước cổng khu chung cư Vọng Sơn, Lục Thương không khỏi thở phào.
Biết ngay là không nhận nhầm người mà.
Lần đầu Lục Thương gặp Nhạc Dư không phải ở trường Bắc Hoài mà là ở Vọng Sơn. Cậu chuyển đến đây nửa năm trước, ngày đầu đã bắt gặp cô bước ra từ siêu thị đối diện, một tay xách túi đồ ăn vặt to, tay kia cầm điện thoại giết thời gian, có lẽ đang đợi người. Cậu còn chưa kịp xem cô đợi ai thì đã vào khu.
Vọng Sơn không lớn cũng không nhỏ, từ đó, Lục Thương lác đác gặp Nhạc Dư vài lần, nhận ra lúc cô đi dạo, đi chợ hay ra khỏi nhà đều không có ai đi cùng. Suốt một thời gian, cậu tưởng cô sống một mình giống mình.
Mãi đến khi trông thấy cô cùng một người đàn ông thân mật vào khu, cậu mới hiểu cô đã có bạn trai.
Sống một mình không có nghĩa là độc thân.
Đã qua giờ tan học khoảng một tiếng. Lục Thương vừa mua thuốc lá ra ngoài thì bắt gặp Nhạc Dư vừa xuống taxi. Cậu vô thức lùi vào trong siêu thị.
Người xa lạ nửa năm qua thỉnh thoảng chạm mặt bỗng hóa thành cô giáo chủ nhiệm của mình.
Bất tiện thật, cậu nghĩ.
Tựa vào khung cửa siêu thị, nhìn cô đi vào trong khu, cậu lại nhớ đến giọng điệu rất mực công vụ của cô trong văn phòng.
Quả có chút dáng vẻ của người bề trên.
Cậu bật cười khẽ, thầm nhủ nghề giáo đúng đúng là trước mặt một kiểu, sau lưng lại một kiểu.
Bởi hôm ấy cậu nghe hết cả rồi.
Nhạc Dư nói với người đàn ông đang ôm mình: “Tối nay đến lượt em ở trên.”
Giọng ngọt như mía lùi.
***
Về đến nhà, Nhạc Dư nấu một bát mì. Vừa bưng lên bàn, lời mời gọi video của Hoắc Tuân đã đến đúng giờ.
Thấy cô ăn mì, Hoắc Tuân nhíu mày, “Em lại ăn mấy thứ không có dinh dưỡng đấy à.”
Ỷ vào tâm lý qua màn hình đố anh làm gì được em, Nhạc Dư tỉnh bơ: “Miễn no bụng là được.”
Hoắc Tuân bỗng lạnh mặt, im lặng nhìn Nhạc Dư đến mức cô thấy lạnh gáy. Cô đặt đũa xuống, cười xoa dịu: “Chỉ lần này thôi, mai em sẽ ăn đàng hoàng.”
“Lần nào em chẳng nói vậy.”
Nhạc Dư bĩu môi: “Ăn có bổ đến mấy mà không có anh bên cạnh thì cũng chẳng để làm gì.”
Đã lâu cô không nói những lời như thế, Hoắc Tuân nghe mà sửng sốt, hồi lâu chưa đáp.
Không chịu nổi bầu không khí nặng nề, Nhạc Dư cúi đầu nhìn bát mì, đổi đề tài: “Chuyện cô bé có thể bị bắt nạt trong lớp mà em nói với anh ấy, em đã hỏi mấy bạn cùng phòng của cô bé rồi.”
“Các bạn bảo em ấy cuối tuần thường xin ở lại trường, gần như một tháng mới về một lần. Mỗi lần quay lại, em ấy đều mặc áo dài tay, đi ngủ cũng không cởi.” Nhạc Dư ghé sát màn hình, như sợ tai vách mạch dừng: “Em nghi những vết thương trên người em ấy là do người nhà đánh.”
Hoắc Tuân nghiêm mặt: “Nếu thật là bạo hành gia đình thì em định làm gì?”
“Em chưa biết.” Nhạc Dư chán ăn hẳn, “Nhà nào cũng có chuyện, theo lý thì em không nên can thiệp…”
Hoắc Tuân đỡ lời: “Nhưng trong lòng em thấy không ổn.”
Nhạc Dư thở dài: “Đúng, em thấy không ổn. Hoắc Tuân, em có nên đến nhà em ấy không?”
Hoắc Tuân không tán đồng: “Thay vì thế, anh nghĩ em nên gặp trực tiếp cô bé để nói chuyện.”
Nhạc Dư đẩy bát ra, im lặng suy nghĩ, rồi quyết định nghe theo anh, trước hết tìm Trình Hoan nói chuyện cái đã. Thấy cô không ăn, Hoắc Tuân nhìn đồng hồ: “Chút nữa sẽ có người mang cơm qua, em nhớ để ý điện thoại.”
“… Vâng.” Tâm trạng Nhạc Dư cũng vì thế mà nhẹ đi.
Cô cầm điện thoại ra phòng khách, kể về thái độ hôm nay của Lục Thương, nói tôn nghiêm làm giáo viên của mình bị xâm phạm, hết sức đau lòng. Hoắc Tuân vẫn giữ cái giọng bông đùa từ ban ngày: “Hồi cấp ba xốc nổi, anh cũng hay làm bộ không coi ai ra gì để gây chú ý. Em tránh xa cậu ta ra.”
“Lại ghen linh tinh.” Nhạc Dư chọc ngón tay lên màn hình: “Đấy là học sinh của em mà, anh đang nghĩ gì vậy?”
Hoắc Tuân không cho là đúng, “Học sinh thì sao? Tóm lại, em cứ tránh xa thằng nhóc đó ra.”
Nhạc Dư hầm hừ, không đáp mà bắt ngay trọng điểm, “Nói thật đi, ‘cấp ba xốc nổi’ là thế nào?”
Cô đá xoáy: “Không ngờ Giám đốc Hoắc lại từng có quãng thời gian như thế đấy. Kể em nghe xem, cô gái xinh nào khiến anh ‘không ra gì’ đến thế?”
Đến nước lôi cả “Giám đốc Hoắc” ra rồi, không giải thích cho rốt thì cuộc gọi này xem như xong đời.
Hoắc Tuân trấn tĩnh, mặt không đổi sắc: “Mẹ anh.”
Nhạc Dư: “…”