MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNăm năm ngứa ngáyChương 6

Năm năm ngứa ngáy

Chương 6

1,039 từ · ~6 phút đọc

Nhạc Dư là người rất chú trọng dưỡng sinh. Đến kỳ, cô không đau lưng mỏi bụng, chỉ là dễ đa sầu đa cảm.

Trò chuyện video với Hoắc Tuân đến lúc thiếp đi, nửa đêm khát nước, Nhạc Dư lơ mơ tưởng anh vẫn còn ở đây, đá khẽ sang bên cạnh: “Em muốn uống nước.”

Nhưng chẳng ai đáp lại, bàn chân chỉ chạm vào khoảng không lạnh lẽo.

Nhạc Dư chợt nhíu mày, chóp mũi cay cay, cô dụi mạnh một cái rồi mở mắt, nhìn trần nhà thật lâu.

Nhà trống quá.

Cô cân nhắc xem mai tan học về thẳng “ổ nhỏ” hay quay lại đây. Nghĩ một lúc lâu, cuối cùng cô chọn vế sau… Dù sao cũng muốn hít cho hết mùi hương còn vương của Hoắc Tuân rồi hãy đi.

Không thể không nói, đôi lúc Nhạc Dư thấy mình rất giống một chú chó lang thang.

***

Theo lẽ, sau thứ Sáu là hai ngày nghỉ nên Nhạc Dư mừng ra mặt, nhìn vào chẳng ai đoán được cô tối qua từng đa cảm.

Tiết đầu của lớp 11-6 là Ngữ văn. Nhạc Dư vào lớp sớm hai phút, hơn nửa lớp còn gục mặt trên bàn ngủ.

Chỗ ngồi hàng đầu, ngoài cùng bên trái đã trống suốt hai ngày nay cũng có người nằm sấp. Nhạc Dư vô thức điểm lại trang phục của mình: áo sơ-mi mỏng với váy mềm, hợp cái tiết trời ôn hòa lúc này, còn Trình Hoan lại khoác áo đồng phục dày nặng.

Chỉ còn vài ngày nữa là sang tháng Mười, trời chưa trở rét. Tuy cũng có người mặc áo khoác, nhưng trên trán Trình Hoan đã có mấy lọn tóc ướt dính, rõ là rất nóng mà vẫn không có ý định cởi áo.

Chuông vào học reo, cắt ngang dòng nghĩ của Nhạc Dư. Phần lớn học sinh đang gục đầu cũng ngẩng lên, Trình Hoan cũng vậy. Vì không tiện nhìn kỹ, Nhạc Dư thôi không nhìn nữa, mở giáo án ra.

Một tiết học bốn mươi phút trôi khá nhanh vì mất nửa thời gian cho phần chính tả. Nhạc Dư hô tan học, lớp lập tức nhốn nháo. Cô ôm sách bước xuống bục, đi ngang chỗ Trình Hoan thì khựng lại một chút.

“Trình Hoan, bài tập của hai ngày nghỉ nhớ nộp nhé.”

Có lẽ không ngờ bị gọi, Trình Hoan giật mình, bàn tay nắm chặt trước ngực, lắp bắp: “Em… em biết rồi ạ.”

Dáng căng thẳng quá mức của cô bé khiến Nhạc Dư bật cười, mặt mày dịu hẳn: “Cô đâu phải mãnh thú, đừng sợ đến thế.”

Cô bé này ngoan và hướng nội, Nhạc Dư nghĩ mình không cần lúc nào cũng giữ vẻ chủ nhiệm trước mặt em, gần gũi một chút thì hơn, dẫu sao em cũng là cán sự Ngữ văn của cô.

Trình Hoan dè dặt liếc cô, như cân nhắc xem lời ấy có thật không, xác định rồi mới yên tâm mỉm cười, nói năng bạo dạn hơn hẳn: “Em cảm ơn cô, em sẽ bổ sung bài sớm ạ.”

Nhạc Dư gật đầu, tâm trạng khấp khởi, khóe môi còn vương ý cười. Cô đảo mắt qua lớp, đang định đi thì vướng vào một ánh nhìn.

Lục Thương.

Ánh mắt như cười như không, không quá rõ ràng. Khuôn mặt cậu quá hiền hòa, không hề có vẻ gây áp lực, khó mà đoán được cậu đang nghĩ gì.

Thấy cậu thản nhiên, không có ý rời mắt, sau khi đối diện chừng hai giây, Nhạc Dư không nhìn nữa, đi thẳng ra khỏi lớp.

***

Khi Trình Hoan mang bài tập đến thì đã là sau tiết ba, muộn hơn thường lệ một tiết.

“Hôm nay không ai nộp thiếu bài ạ.”

Nhạc Dư nhận bài, đặt ở góc bàn, cúi xuống lôi từ gầm bàn ra một chồng Tuần báo Ngữ văn1: “Em phát cái này cho các bạn nhé, cuối tuần cô sẽ giảng bài văn trên báo.”

1 Tuần báo ngữ văn (thành lập năm 1989), do Sở Giáo dục tỉnh Hà Bắc bảo trợ, công ty trách nhiệm hữu hạn Văn hóa Truyền thông Hàng Tri, thuộc Đại học Sư phạm Hà Bắc phụ trách, là ấn phẩm chủ lực phục vụ dạy – học phụ đạo môn Ngữ văn bậc phổ thông.

Chồng báo khá nặng, lúc Trình Hoan đỡ lấy, cả chồng trượt nhẹ hất ống tay áo lên. Cô bé vội kéo tay áo xuống, cuống quýt ôm chặt chồng báo, giọng hốt hoảng: “Vậy… vậy em về trước ạ.”

Nhạc Dư khựng lại, rồi từ tốn rút tay về: “Ừ, em về đi.”

Lúc này trong văn phòng không có ai, điều hòa hơi lạnh. Nhạc Dư tìm điều khiển nâng nhiệt độ lên. Cúi nhìn cánh tay mình, cô lại nhớ tới khoảnh khắc vừa vô tình liếc thấy…

Trên tay Trình Hoan có một hai vệt bầm, nhìn mà giật mình.

Nhạc Dư tự biết mình không phải người hay xen vào chuyện người khác, nhưng Trình Hoan là học sinh của cô, khó mà không nghĩ nhiều.

Can thiệp hay không, đó mới là vấn đề.

Khi còn bí, Nhạc Dư thường hỏi ý Hoắc Tuân, đã thành thói quen nhiều năm khó bỏ ngay. Cô nhắn cho anh: “Hôm nay em vô tình thấy tay một nữ sinh trong lớp có đầy vệt bầm, anh thấy em có nên hỏi thăm không?”

Nửa tiếng sau, Hoắc Tuân mới trả lời: “Em cứ hỏi người thân với cô bé trước đã.”

Đọc xong tin nhắn, Nhạc Dư chợt hiểu, cũng phải thôi, Trình Hoan đã sợ cô nhìn thấy đến thế, làm sao chủ động nói với cô được.

Điện thoại rung rung trong lòng bàn tay, một tin nhắn nữa bật lên: “Nhưng đừng can thiệp quá sâu. Cô bé chỉ là học sinh của em thôi.”

Nhạc Dư xị mặt lẩm bẩm: “Lạnh lùng thật đấy.” Nhưng cô vẫn ngoan ngoãn đáp “Vâng”, rồi hỏi tiếp: “Lần này anh về ngày nào?”

“Nhanh nhất cũng phải năm ngày nữa.”

“Tuy chỉ có năm ngày, nhưng em vẫn mong anh giữ tỉnh táo, đừng tùy tiện dụ dỗ cô hồ ly tinh nào.”

Anh chỉ dụ dỗ đúng một cô hồ ly tinh thôi.”

Nhạc Dư bật cười. Vừa định trả lời thì có tiếng gọi: “Cô ơi.”