MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNăm năm ngứa ngáyChương 5

Năm năm ngứa ngáy

Chương 5

1,059 từ · ~6 phút đọc

lan dần ra ngoài.

Trước bồn rửa lớn, Hoắc Tuân đứng, Nhạc Dư ngồi. Hai ngón tay anh cắm vào khe tiên, bên trong co bóp siết chặt lấy đốt ngón tay như vô số cái miệng nhỏ, dịch nhờn rỉ qua kẽ mông khi anh rút tay ra.

“Ưm…” Nhạc Dư bấu chặt vai Hoắc Tuân, vô thức ưỡn bụng dưới, miệng khe ướt mềm tựa cánh hoa. Chẳng mấy chốc, khi ngón tay vào sâu day lên vách trong, mũi chân cô căng cứng, dâm thủy túa qua kẽ ngón tay.

Nhân đà ướt át, Hoắc Tuân cạ lên hạt ngọc đã cương cứng, banh hai đùi cô ra, đầu khấc lượn vài vòng quanh miệng khe rồi từ tốn chen vào bên trong.

“Thế này sướng hơn hay ngón tay sướng hơn?”

Nhạc Dư cúi đầu, nhìn cây hàng thô lớn đang ngang ngạnh công thành đoạt đất. Ráng hồng trên mặt không rõ do hơi nước trong phòng hay vì xấu hổ, cô nheo mắt hỏi lại: “Anh nói xem?”

“Thế này.”

Hoắc Tuân bật cười, thúc sâu một phát, khiến Nhạc Dư bật ra một tiếng rên dài. Anh đặt tay cô giữ lấy khoeo đùi đang được nâng cao, Nhạc Dư ngoan ngoãn làm theo, đầu ngón tay trắng bệch vì ghì lực. Cô thoáng nhích về trước để dương vật dễ bề ra vào âm đạo sưng mọng, ai ngờ dịch đã tràn qua kẽ mông, khiến cô suýt trượt khỏi bồn rửa.

Nghe cô kêu khẽ, Hoắc Tuân kéo cô vào lòng. Anh nắc mạnh liên hồi, nhưng nụ hôn lại rất dỗi dịu dàng, cúi đầu liếm dọc hõm cổ cô, bảo cô sao mà khít thế.

“Thả lỏng một chút.”

Nhạc Dư nheo mắt, vòng tay ôm anh, lại càng siết chặt hơn. Thấy anh khẽ rên lên, cô cười, nghiêng đầu cắn lên cổ anh, bụng dưới phập phồng, âm đạo co thắt nhịp nhàng như nhịp thở, mút chặt dương vật đang nằm sâu bên trong.

“Hoắc Tuân, anh tuyệt quá.”

Rồi Hoắc Tuân chứng minh cho cô biết rằng, anh còn có thể tuyệt hơn nữa.

Anh bế bổng cô lên, tiếng da thịt bì bạch bên tai không ngớt. Bầu ngực đung đưa trước mặt làm anh nóng mắt, chợt há miệng cắn mút mạnh, làm núm vú sưng tấy như hạt đậu.

Nghe tiếng mút mát chùn chụt, Nhạc Dư thoáng có cảm giác như mình đang cho bú.

Nhưng Hoắc Tuân dĩ nhiên không phải con cô.

Dương vật rắn như cọc của anh dồn dập nắc sâu, mỗi cú nhấp mạnh như muốn hất bật cô ra. Sợ ngã, Nhạc Dư ôm chặt lấy anh, rên rỉ liên hồi, xương mu tê dại, dâm thủy không ngừng chảy ra, tí tách rỏ xuống sàn, chẳng kém mồ hôi là bao.

Vì tư thế này, dương vật vào rất sâu, đôi khi chạm đến cả cổ tử cung. Nhạc Dư cứ như có ảo giác sắp bị xuyên thủng, toàn thân căng cứng quấn lấy Hoắc Tuân, thoáng chốc đã tuôn trào cực khoái. Cô rụng rời tay chân, nước mắt rơi lã chã, hỏi giọng nhỏ xíu: “Hoắc Tuân… mình lên giường được không? Em mệt rồi.”

Hoắc Tuân có thói quen tập thể hình nên chịu được tư thế này, còn với cô, một người lười muốn chết, nếu không phải hai người “tiểu biệt thắng tân hôn” thì còn lâu cô mới chịu thử kiểu vừa đi vừa làm tình khó nhằn này.

Hoắc Tuân đồng ý, vững vàng bước ra khỏi phòng tắm rồi đi thẳng vào phòng ngủ khi vẫn đang ở sâu trong cô. Đặt cô xuống giường, không chờ kịp chùng nhịp, cơn ham muốn bùng lên, dương vật dồn dập ra vào. Chỉ chốc lát, ga giường khô ráo đã loang đậm vệt ẩm.

Nhạc Dư bị giã đến ngẩn ngơ, ôm chặt lấy Hoắc Tuân, mặc cho anh chiếm hữu, đón tới vài trăm nhịp thúc mới đạt tới cao trào.

Cuối cùng cũng kết thúc.

Nhạc Dư cuộn tròn dưới thân anh, vừa định làm nũng thì thấy Hoắc Tuân vừa hôn lên ngực cô vừa nói: “Bé à, mình thêm một lần nữa nhé?”

“…”

***

Phía công ty có việc đột xuất, Hoắc Tuân phải rời Bắc Hoài sớm hơn dự định.

Vì còn lên lớp, đến khi Nhạc Dư thấy cuộc gọi nhỡ và tin nhắn chưa đọc thì Hoắc Tuân đã ở trên máy bay.

Còn tưởng anh có thể ở thêm một tối.

Nhìn mấy chữ đơn giản trên màn hình, trong lòng Nhạc Dư thoáng mất mát, nhưng mặt mày vẫn bình thản. Cô bỗng thấy khát khô, uống bao nhiêu nước cũng không ăn thua.

Thực ra những tình huống bất ngờ thế này xảy ra không ít. Lúc Hoắc Tuân bận nhất, họ từng xa nhau suốt hai tháng. Nhưng dẫu trải qua nhiều lần, Nhạc Dư cũng chẳng thể dửng dưng hoàn toàn, lúc nào cũng vương chút khó chịu, khi cảm xúc trào dâng, cô thậm chí còn lấy mô thức yêu đương của cặp Dương Mai Mai ra so với mình.

Dương Mai Mai và bạn trai đã hẹn hò nửa năm, quen nhau qua mai mối trong nhà. Khác với chuyện yêu xa của cô và Hoắc Tuân, hai người kia ngày nào cũng dính nhau mà chẳng chán.

Ví dụ như bây giờ, Nhạc Dư lại tưởng tượng, nếu ngày nào Hoắc Tuân cũng ở bên mình thì sẽ thế nào…

Cô nổi da gà khắp tay.

Cô nghĩ, đôi khi khoảng cách đúng là một điều hay.

Hoắc Tuân đâu phải vật sở hữu của cô, chính cô cũng có cuộc sống của mình. Cứ bám nhau cả ngày xem chừng cũng nhàm. Ai sống theo cách nấy, trạng thái hiện tại của hai người là tốt rồi, chớ nên nghĩ ngợi quá nhiều.

Cô lại thẫn thờ một lúc, mãi đến khi cây bút cạnh khuỷu tay lăn xuống bàn “cạch” một tiếng mới giật mình, nhận ra hai hôm nay mình liên tục lo được lo mất.

Vào nhà vệ sinh, cuối cùng cô cũng tìm ra lời giải.

Đến kỳ.

Thu dọn xong, bước ra khỏi buồng vệ sinh, cô nhe răng giả cười trước gương, tự giễu: “Bảo sao mấy hôm nay ngu ngốc thế.”

So với việc cứ nghĩ ngợi không đâu, thà dùng thời gian đó kiếm thêm chút tiền còn hơn. Lỡ có chia tay, ít nhất cũng không quá thảm.