Vào buổi chiều, khi tiết học cuối chỉ còn một phút, Hoắc Tuân nhắn tin bảo đã đến, như thể đã căn chuẩn thời gian.
Nhạc Dư không đọc được tin ngay lúc ấy. Tiết tự học cuối bị Vương Thận lấy luôn để dạy Toán, cô muốn giao bài tập nên phải đợi thầy dạy quá giờ bước ra rồi mới vào lớp giao nhiệm vụ học thuộc văn ngôn cho ngày mai.
Xe đỗ ở vị trí kín đáo, phía sau cửa hông trường Bắc Hoài, ra cửa rẽ trái, dưới cây du thứ năm là chỗ đỗ quen thuộc của Hoắc Tuân. Đợi Nhạc Dư vòng qua khu giảng đường tới cửa hông thì đã nửa tiếng trôi qua.
Vừa lên xe, Nhạc Dư đã nghiêng người ôm lấy Hoắc Tuân, cô đến muộn thì cũng nên ra dáng xin lỗi.
Vách ngăn trong xe đã kéo lên, cô cúi đầu hít nhẹ nơi yết hầu của Hoắc Tuân, rồi làm bộ kêu lên: “Trời ơi, em ngửi thấy mùi trai đẹp!”
Hoắc Tuân vòng tay ôm eo cô, mặt lạnh, lời cũng lạnh: “Xem ra mùi trai đẹp này chưa đủ nồng, nửa tiếng sau em mới lần ra được.”
Còn đùa được tức là không giận. Với lại, họ không đến mức giận dỗi vì chuyện vặt như thế, quen nhau rồi thì mọi thứ cũng trôi.
“Em phải cẩn thận chứ, lỡ ngửi nhầm người thì sao?”
Hoắc Tuân nghe vậy nheo mắt, bấu nhẹ phần thịt mềm nơi eo cô, kéo cô sát lại, chóp mũi gần như chạm lên má cô: “Em thử ngửi nhầm xem?”
Nhạc Dư chẳng coi lời dọa dẫm ấy ra gì. Cô bất ngờ há miệng cắn lên môi anh rồi nhả ra, môi dưới mềm mại in rõ hai dấu răng. Ngắm nghía thấy vừa ý, cô mới nghiêm giọng: “Ai dám.”
Rồi khó mà dừng lại.
Một bàn tay luồn xuống dưới váy, lòng bàn tay khô ráo áp lên cửa mình ấm nóng qua lớp quần lót. Bắp đùi Nhạc Dư run khẽ, cô hơi nghiêng đầu, nụ hôn của Hoắc Tuân lệch xuống gò má, như muốn lần thấp dần.
“Đừng.”
Không phải đừng hôn, mà là đừng sờ.
“Biết rồi.” Hoắc Tuân tựa trán lên vai cô, điều chỉnh hơi thở rối loạn. Anh vẫn giữ chừng mực, dùng đầu ngón tay xoa nhẹ hạt châu, trước khi rút tay còn chỉnh lại quần lót bị kéo lệch: “Hơi ướt rồi.”
Nhạc Dư sững lại, không thèm nhìn bàn tay anh đưa sang. Cô rút một gói khăn ướt từ hộc cửa, ném cho anh: “Lau đi.”
Trong lúc lau tay, Hoắc Tuân vẫn cười tủm tỉm, như sợ người ta không biết anh đang nghĩ gì.
“Anh cười chán chưa?” Nhạc Dư cảnh cáo.
Đặt khăn ướt sang một bên, Hoắc Tuân lại cắn lên đôi môi sưng đỏ của cô, tặc lưỡi: “Cứ giữ phong độ nhé.”
Nhạc Dư liếc xuống giữa hai chân anh: “Anh cũng vậy.”
***
Họ ăn ở một nhà hàng Hoài Dương khá nổi tiếng, Nhạc Dư từng đến đây với Hoắc Tuân hai lần. Không gian dễ chịu, món ăn cũng ổn, và rất dễ gặp người quen.
Hoắc Tuân hơn Nhạc Dư năm tuổi, vòng giao tiếp của anh dĩ nhiên khác hẳn cô. Tròn một năm yêu nhau, anh từng đưa cô gặp bạn bè, trải nghiệm khi ấy không mấy vui vẻ, nên về sau Nhạc Dư ngại giao thiệp với nhóm đó.
Người quen họ chạm mặt lần này tên Nhiếp Sướng, thuộc “nhóm người” mà Nhạc Dư không mấy ưa. Quan hệ giữa anh ta và Hoắc Tuân không thân không sơ, gặp thì nói vài câu, hiếm khi trò chuyện sâu. Anh ta có đôi mắt hẹp dài, nhìn người cứ như đang tính toán. Nhạc Dư mỉm cười xã giao rồi chăm chú vào thực đơn, không ngẩng lên nữa.
Lâu rồi Nhiếp Sướng mới gặp Hoắc Tuân. Thấy người phụ nữ đối diện anh quen quen, nói dăm câu mới sực nhớ đó là cô gái từng gặp mấy năm trước. Anh ta thoáng ngạc nhiên, không ngờ hai người vẫn ở bên nhau mà không lộ tí tiếng gió nào, toan bắt chuyện với Nhạc Dư để dò hỏi, liền bị Hoắc Tuân mào đầu: “Cậu đi một mình à?”
Nhiếp Sướng đành phân tâm đáp: “Không, Cao Nhân Nhân cũng tới.”
Cao Nhân Nhân là bạn gái của Nhiếp Sướng, dạo gần đây quen nhau, mọi người ai cũng biết.
Nghe vậy, Hoắc Tuân bỗng hỏi: “Cô ấy đi một mình à?”
Nhiếp Sướng toan gật đầu thì chợt hiểu ý. Anh ta xoa chóp mũi: “Lâu quá không gặp cậu mà. Tôi về bàn đây.”
Đợi Nhiếp Sướng đi khuất, Hoắc Tuân nhấp một ngụm nước: “Mắt em sắp dán vào thực đơn rồi đấy.”
Nhạc Dư hạ thực đơn xuống, cười ngượng: “Em với anh ta có thân đâu.”
Hoắc Tuân hiểu rõ vì sao Nhạc Dư thấy ngại, nếu không Nhiếp Sướng đã chẳng ngạc nhiên đến thế khi gặp cô. Biết cô không thích nói nhiều, anh bèn lái sang chuyện khác: “Có thích món nào không?”
Nhạc Dư đọc vài cái tên, chuyện coi như gấp lại ở đó.
***
Ăn xong, hiếm khi có hứng nhàn nhã, Nhạc Dư đề nghị đi bộ về nhà cho dễ tiêu. Hoắc Tuân nghe vậy nhướng mày, cười: “Được thôi.”
Ai ngờ mới đi mười phút, Nhạc Dư đã giương cờ trắng: “Thôi, mình gọi xe về nhé.”
Hoắc Tuân đã đoán trước kết quả này. Tính Nhạc Dư vốn lười, có thể ngồi thì không đứng, có thể nằm thì không ngồi. Những ý muốn bộc phát như vừa rồi hẳn là do cô lại thấy gì đó trên mạng nên muốn thử cho biết. Câu trả lời của anh vẫn chỉ hai chữ: “Được thôi.”
Lên xe, Nhạc Dư cởi giày, gác chân lên đùi Hoắc Tuân, các đầu ngón chân khẽ động đậy qua lại, cô thấy tay nghề mát xa của anh lại tiến bộ. Ấn đến mức cô lơ mơ muốn ngủ, chẳng kịp nhận ra bàn tay đang xoa bắp đùi đã lén dịch lên trên.
“Này!” Cảm giác như có kiến bò nơi khoeo chân, Nhạc Dư tựa vào cửa xe, mắt vẫn nhắm mà bật lên một tiếng: “Anh lại nghịch rồi!”
Hoắc Tuân rút tay, vuốt phẳng nếp váy, xỏ giày giúp cô, rồi nghiêm giọng: “Về đến nhà rồi.”
Anh nào có nghịch.