MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNăm năm ngứa ngáyChương 3

Năm năm ngứa ngáy

Chương 3

998 từ · ~5 phút đọc

Hôm sau, chính Hoắc Tuân gọi Nhạc Dư dậy.

Nhạc Dư nhắm mắt đánh răng, lúc mở miệng nói, một vệt bọt trắng bắn lên tay: “Anh dậy từ lúc nào thế?”

Hoắc Tuân ăn mặc chỉnh tề, đang đeo đồng hồ, cúi đầu đáp: “Năm giờ bốn mươi.”

Nhạc Dư cạn lời. Xem ra có siêng đến mấy cô cũng chẳng sánh bằng đồng hồ sinh học của anh.

Nghĩ đi cũng lạ, những lần Hoắc Tuân không ở bên, hôm sau cô tỉnh ngủ khá nhanh, nhưng chỉ cần tỉnh dậy trong vòng tay anh là buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt.

Cô hớp một ngụm nước rồi súc miệng, vẩn vơ nghĩ: chắc là do chuyện phòng the ảnh hưởng, tuyệt đối không phải vì cô quá lười.

Dù sao có với không cũng khác nhau rõ rệt.

Hôm qua mưa suốt cả ngày, sáng đến, không khí thoang thoảng mùi đất ẩm man mát, hít vào mà tỉnh cả người. Hoắc Tuân muốn đưa Nhạc Dư tới trường trước rồi mới đến công ty, Nhạc Dư cười tủm tỉm, than: “Thế thì phải đi đường vòng, phiền lắm.”

Hoắc Tuân liếc cô, buồn cười: “Nếu em đừng cười lộ liễu thế, anh còn sẵn sàng phối hợp mà nói là không phiền đấy.”

Cô càng đắc ý: “Yêu đương vốn đã là chuyện phiền phức mà.”

Hoắc Tuân không phản bác.

Hai người ra cửa sớm nên chưa vào giờ cao điểm, mười phút thoắt cái trôi qua. Thấy sắp đến trường cấp ba Bắc Hoài, Nhạc Dư ôm cổ Hoắc Tuân cạ qua cạ lại. May mà hôm nay không đánh phấn nền, chứ có đánh là cô cũng lười nũng nịu.

Cô nói: “Tối nay mình ăn với nhau nhé.”

Hoắc Tuân gật đầu: “Chiều anh qua đón em.”

Lời vừa dứt, xe cũng dừng. Nhạc Dư quấn lấy anh một chốc rồi mới chỉnh lại vạt váy đang xốc xếch. Cô vỗ nhẹ mặt anh: “Đến nơi thì nhắn tin cho em.”

Hoắc Tuân nghiêm trang ừ một tiếng, bàn tay hư lại nhéo hai cái vào mông cô: “Đi đi.”

Nhạc Dư liếc anh tài xế phía trước, thấy người ta ngồi vững như bàn thạch, mặt không đổi sắc. Mặt cô lại nóng ran, chẳng khác nào giấu đầu hở đuôi.

“Em đi đây.” Nói xong, Nhạc Dư xách túi xuống xe. Vào đến cổng trường, cô ngoái lại, thấy xe vẫn đỗ ở đó thì mím môi cười. Thời tiết hôm nay đúng là dễ chịu.

Vừa vào văn phòng, Nhạc Dư đã bị tổ trưởng khối gọi ra ngoài.

Tổ trưởng tên Cao Vân, là một người phụ nữ trung niên ngoài bốn mươi, mắt tam giác hơi xếch, đầu mũi tròn, môi dày. Các đường nét tưởng chừng không ăn nhập ghép lại lại chẳng hề lạc điệu, nhìn lâu còn thấy chị hiền và hơi ngô nghê.

Khi cười, chị có một lúm đồng tiền rất sâu. Lúc này, Nhạc Dư cứ ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào cái lúm ấy.

“Đại khái là vậy. Cậu bé đó chuyển từ Số 1 sang, thành tích không tệ. Em nhận lớp chắc cũng không quá vất vả.”

Ở Bắc Hoài, trường cấp Số 1 và trường cấp ba Bắc Hoài như hai mũi nhọn đối đầu, chẳng ai chịu nhường ai. Mỗi năm có hai thủ khoa, hoặc thuộc Bắc Hoài, hoặc thuộc Nhất Trung, còn những hệ lụy kéo theo thì khỏi cần nói, ai cũng hiểu được lợi hại bên trong.

Đang yên đang lành lại chuyển từ Số 1 sang đây, e là từng gây chuyện gì đó. Nhạc Dư chỉ dám thầm than thở, nhận bản lý lịch của học sinh chuyển trường, liếc qua một lượt rồi ngước lên cười: “Không vấn đề. Lớp em người ít, em ấy đến là vừa tròn sĩ số.”

Cao Vân cũng nghĩ vậy. Khi phân ban tự nhiên xã hội, lớp 11-6 vốn ít hơn mấy lớp khác, có thêm một bạn sẽ cân bằng số lượng. Chị ngó đồng hồ: “Thế nhé, lát nữa em ấy đến trường chị sẽ đưa thẳng qua gặp em.”

Nhạc Dư ngoài mặt điềm nhiên nhận lời, trong bụng thì tặc lưỡi, cậu này có vẻ lai lịch không nhỏ.

Đợi Cao Vân đi rồi, cô lại xem tờ A4 trên tay thêm lần nữa, miệng vô thức lẩm nhẩm hai chữ ở mục họ tên: “Lục Thương.”

Lục Thương đến đúng vào tiết Ngữ văn của Nhạc Dư. Cao Vân dẫn thẳng cậu tới cửa lớp 11-6, đánh tiếng với Nhạc Dư rồi khoát tay đi luôn.

Người thật khác ảnh chụp đôi chút. Đó là ấn tượng đầu tiên của Nhạc Dư khi nhìn thấy Lục Thương.

Trong bức ảnh dán trên hồ sơ, Lục Thương nhíu mày, mí mắt sụp một nửa như còn ngái ngủ, đôi môi mím chặt mang theo vẻ khó ở của người gắt ngủ. Tổng thể không có gì nổi bật, thậm chí còn hơi dữ.

Nhưng ngoài đời thì khác.

Ngoài đời, Lục Thương cao gầy, mắt mi thanh tú, dù mặt không biểu cảm cũng chẳng khiến người ta sợ hay khó chịu. Tám phần là nhờ đôi mắt như biết cười, đuôi mắt rủ xuống, nom vô tội cực kì.

Không hiểu bức ảnh kia chụp kiểu gì nữa.

Cao Vân đi rồi, Nhạc Dư lặng người một thoáng, sau mới đưa cậu học trò mới vào lớp.

“Em tự giới thiệu trước đi.”

Lục Thương liếc Nhạc Dư, lặng lẽ bước lên bục, cầm phấn viết tên mình lên bảng. Đặt viên phấn xuống, giọng thiếu niên tròn và sáng, ăn khớp với diện mạo cất lên: “Lục Thương.”

Nhạc Dư còn đang chờ câu tiếp theo thì cậu đã bước xuống bục.

Lục Thương tự đi xuống dãy cuối lớp, ở đó vì gần thùng rác nên chẳng ai ngồi, vừa khéo còn trống một chỗ. Cậu lại chẳng chê, thản nhiên ngồi xuống, phớt lờ hàng chục ánh mắt đồng loạt ngoái lại.

Nhạc Dư chỉ biết than thầm, lần này cô nhận đúng phải củ khoai nóng rồi.