Hoắc Tuân đang ngủ, người nóng hâm hấp, đến khi có một mảng lạnh áp vào lưng, mí mắt anh khẽ giật nhưng chưa mở ra, chỉ xoay người ôm lấy cơ thể gần như trần trụi ấy.
“Sao lạnh thế em?”
“Em dính mưa.” Nhạc Dư khịt mũi, co chân lại, luồn bàn chân vào gấu áo ngủ mềm rồi cọ lên bụng anh, vì đó là nơi ấm nhất nên vừa chạm vào, lòng bàn chân cô lập tức ấm lại.
Anh như không mấy bận tâm, một tay giữ lấy hai mắt cá nhỏ nhắn, tay kia vuốt tóc cô, quả là còn ươn ướt: “Ra sấy tóc đi.”
Nhạc Dư lắc đầu, hỏi: “Anh về lúc nào thế?”
“Lúc gọi cho em là vừa xuống máy bay.”
“Vừa xuống máy bay đã phi qua đây à?” Vừa nói, cô vừa thuận theo tay anh tuột áo hai dây ra, “Em cứ tưởng ngày mốt anh mới tới, không thì em đã về bên kia rồi.”
“Bên kia” là căn hộ của Hoắc Tuân, rộng gấp mấy lần “ổ” của cô. Hai người ở thì hợp, một mình lại trống trải, nên hễ anh đi công tác là cô phi về nhà mình vài hôm, đợi anh về lại dọn qua ở cùng.
Biết cô có thói quen đó, lần này về sớm hai ngày, Hoắc Tuân không ghé nhà mà tới thẳng đây chờ.
Anh “ừ” một tiếng coi như đáp, rõ là không muốn nói thêm. Kéo chân cô xuống, hai thân thể lập tức kề cận, anh nóng ruột xoa nắn cặp mông săn chắc rồi cúi đầu cắn nhẹ đầu vú qua lớp áo lót.
“Ấy đừng cắn, mở móc giúp em đã.”
Khoản mở áo lót anh còn nhanh hơn cô. Chớp mắt, hai bầu ngực đã thoát khỏi ràng buộc.
Nhạc Dư thích được anh mút hôn đầu ngực trước khi tiến vào, cũng thích cảm giác anh âu yếm thân thể. Năm năm bên nhau, hai người chẳng cần nói nhiều cũng hiểu người kia muốn gì.
Cô quặp chân qua eo anh, nâng hông để môi dưới ẩm mềm đón lấy đầu khấc, đưa đẩy vài nhịp, cả hai đều đã ươn ướt. Cô tách chân thêm chút, xoa nhẹ tai Hoắc Tuân: “Vào đi.”
Bên trong đã đủ ướt át, giúp Hoắc Tuân trượt vào êm ru. Anh vừa đưa đẩy vừa day hạt ngọc, khiến nước nôi lênh láng, đẫm hơn cả sương mai, tưới lên thân gậy thịt cứng rắn.
“Đúng chỗ đó.” Nhạc Dư ưỡn ngực, cọ hai núm vú hồng sưng như đậu đỏ lên làn da mịn màng để kìm bớt cái ngứa trong xương, “Mạnh nữa đi anh.”
Hoắc Tuân làm theo, nhắm đúng điểm nhạy cảm trong hang mà thúc, nhịp càng lúc càng dồn dập. Nước văng lép nhép, chỗ giao hoan lầy lội như vừa qua trận mưa, lông mu ướt rượt quấn vào trong kéo căng cả gốc khiến Nhạc Dư đau tái tê rồi lại sướng hết cả người.
Ba tuần không gần gũi, Nhạc Dư đã lên đỉnh hai lần mà Hoắc Tuân vẫn còn cương cứng. Anh lật cô nằm sấp, kê gối dưới bụng, banh mông cô ra rồi lại cắm dương vật đeo bao vào trong cô.
Trơn trượt, khít khao, làm kiểu gì cũng thấy sướng, chỉ là vướng lớp bao nên vẫn có phần chưa đã.
Nhạc Dư bị thúc oằn người về trước, đè bẹp bộ ngực, cô gạt mái tóc loà xoà khỏi sống mũi, theo bản năng hạ eo, hông vồng cao, nghe tiếng bìu vỗ vào mông phành phạch. Cô ư ử muốn nói đôi câu mà ba chữ cũng không tròn, cổ họng khô rát, thế là buông lơi, để mặc khoái cảm nhấn chìm.
“Có nhớ anh không?”
Hoắc Tuân bất chợt dấn sâu khi hỏi, cô rền rĩ thật dài mới gật đầu nói có. Anh cười ấm như gió xuân, động tác thì chẳng nhẹ đi, thế công vẫn nhanh và mạnh, kéo cả lớp thịt mềm trong thành huyệt ra ngoài: “Anh cũng nhớ em.”
Hễ rảnh là nhớ, chẳng hiểu cô bỏ bùa gì cho anh nữa.
Ra vào động tiên sít sao thêm chừng trăm nhịp, cảm giác muốn bắn ập đến, anh khẽ rên lên, ghì chặt mông cô, mười ngón lún vào lớp thịt mềm. Eo hông nhấp lia lịa, rồi bơm đầy bao một thứ dịch đục sệt, nặng trĩu.
Khi sức nặng ấy ghì ở đầu bao, thần kinh Nhạc Dư thả lỏng, lại vọt lên đỉnh một lần nữa.
***
Tắm xong, cả hai ôm nhau nằm nghỉ. Tựa đầu trong ngực Hoắc Tuân, Nhạc Dư hỏi: “Lần này anh ở mấy ngày?”
Anh đáp: “Hai ngày.”
Vì công việc, thời gian họ bên nhau đúng là phải “nặn ra” mới có, thường chưa kịp ôm cho ấm thì anh đã lại phải bay đi. Hai ngày đã là một điều rất xa xỉ.
Mắt cô sáng rực: “Hẳn hai ngày á?” Rồi lại chùng xuống, “Nhưng em còn phải lên lớp.”
Giáo viên chủ nhiệm không rảnh bằng giáo viên bộ môn.
Anh dỗ: “Dù ở hai ngày anh cũng phải chạy qua công ty,” ngụ ý là kể cả cô rảnh, anh cũng khó có thể dành cho cô trọn vẹn thời gian, nên cô đừng tự trách.
Cô đẩy mặt anh ra: “Vậy đừng nói còn hơn.” Miệng chê thế thôi, chứ người vẫn ôm dính lấy anh. Cô ngáp khẽ, “Buồn ngủ quá.”
“Ngủ đi, mai anh gọi.”
Cô lầm bầm: “Còn chưa biết ai gọi ai.”
Từ ngày làm chủ nhiệm, Nhạc Dư siêng hẳn lên, nhưng lần công tác vừa rồi Hoắc Tuân đi nửa tháng nên dĩ nhiên không biết.
Anh thì lúc nào cũng bận rộn như vậy.