MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNam sủng của tiểu thưChương 2

Nam sủng của tiểu thư

Chương 2

1,790 từ · ~9 phút đọc

Phương tâm e lệ mẫn cảm

Chỉ vì ngươi mà run rẩy

Chỉ vì một mình ngươi mà buồn vui......

Trời đông mờ sáng, tiếng gà gáy vang lên, phá vỡ yên tĩnh.

Bọn người hầu Nghiêm phủ cũng thức dậy, bắt đầu chuẩn bị một ngày làm việc.

Thân là nha hoàn bên người biểu tiểu thư, Ngọc Nhi đang bê chậu nước, chậm rãi đi vào trăng tròn các, nghĩ tiểu thư hẳn là còn đang ngủ, nàng còn có thời gian làm các công việc khác. 1

Nhưng vừa đi vào trong phòng, lại nhìn thấy tiểu thư bình thường không ngủ đến giữa trưa tuyệt không rời giường đã ngồi ở trước bàn trang điểm sửa sang lại tóc, làm cho nàng sửng sốt một chút.

"Tiểu thư, ngươi như thế nào dậy sớm như vậy?" Còn sớm nha! Cách giữa trưa còn thật lâu nha!

"Ta hôm nay muốn xuất môn." Đỗ Tiểu Nguyệt ngáp một cái, miễn cưỡng lấy lại tinh thần, nàng đã lâu không dậy sớm như vậy, thực sự buồn ngủ quá nga!

Ngọc Nhi vắt lấy khăn mặt ẩm ướt đi đến bên cạnh tiểu thư, đưa khăn tay đưa cho tiểu thư, lại cầm lấy lược ngà voi giúp tiểu thư chải vuốt sợi tóc.

"Ngươi lại muốn xuất môn tìm Lăng thiếu gia!" Một bên chải tóc dài mềm mại, Ngọc Nhi miệng cũng không dừng lại.

Nghĩ cũng biết người chuyên môn ngủ nướng như tiểu thư hôm nay lại dậy sớm, nhất định là đi tìm Lăng thiếu gia!

Nói đến chuyện tích của Lăng gia thiếu gia cùng tiểu thư, chỉ sợ toàn Bắc thành không có người không hiểu được.

Nói năm ấy tiểu thư mới tám tuổi nhưng lại ở chợ hô to nói muốn thú một cái tiểu cô nương về nhà, người xung quanh toàn bộ nghe được, hơn nữa một truyền mười, mười truyền trăm, lập tức toàn Bắc thành mọi người biết chuyện này.

Đương nhiên, chuyện này cũng truyền đến Nghiêm phủ, thiếu chút nữa làm cho Nghiêm lão gia cùng phu nhân té xỉu. Nữ nhân thú nữ nhân, còn ra thể thống gì nữa!

Nhưng sau lại mới biết được, tiểu cô nương mà tiểu thư nói muốn kết hôn là nam, chính là Lăng gia đại thiếu gia Lăng Vi Phong.

Nói đến Lăng gia, ở Bắc thành cũng là một gia tộc nổi danh, từ hai mươi năm trước sau khi mang theo Nhất tuyệt bút tài phú đặt chân đến Bắc thành, kinh doanh buôn bán phàm là tửu lâu, sòng bạc, bố trang (tiệm quần áo)...... Cái gì đều có, liền ngay cả hoa phường hiện tại nổi tiếng nhất trong thành ── Bách Hoa các, cũng là của Lăng gia.

Nghe nói Lăng gia lão gia lúc trước là thổ phỉ, sau lại cải tà quy chính thành người làm ăn, tuy rằng làm buôn bán có phần bất chính, nhưng là bắc cầu làm đường cái gì cũng không thể thiếu hắn, vậy là mỗi người trong Bắc thành đều tôn kính hắn thành con người đại lương thiện.

Bất quá có thể là do chuyện xấu lúc trước làm hơi nhiều, đứa con duy nhất vừa sinh hạ đã mang nhiều bệnh tật, thiếu chút nữa sống không quá ba tuổi. Sau khi cầu thần bái phật, Lăng gia bắt đầu đem con dưỡng làm nữ nhi, chỉ cần có thể sống qua được mười lăm tuổi, thì cả đời bình an thuận lợi.

Cũng chính là bởi vì nguyên nhân này, Lăng Vi Phong từ nhỏ đều mặc nữ trang, đây là chuyện Bắc thành không phải mọi người đều biết, hơn nữa Lăng Vi Phong diện mạo quả thực cùng Lăng phu nhân giống nhau như đúc, là cái mỹ nhân họa thủy, hắn giả dạng nữ nhân có thể làm say đắm không ít người, nghe nói còn có bọn công tử không hiểu chuyện tới cửa cầu thân!

Không nghĩ tới, lại khiến Đỗ Tiểu Nguyệt coi trọng, nói người muốn kết hôn về nhà chính là Lăng Vi Phong. Bất quá may mắn là nam, điểm ấy lại làm cho Nghiêm gia may mắn hơn.

Bất quá, khi Đỗ Tiểu Nguyệt biết Lăng Vi Phong là nam, mọi người đều nghĩ đến nàng sẽ tức giận, dù sao sở thích của nàng là các cô nương.

Không nghĩ tới Đỗ Tiểu Nguyệt ngược lại truy càng tích cực, hơn nữa quyết định không cưới người ta qua môn, ngược lại phải gả đến Lăng gia, còn ở Bắc thành hạ tối hậu thư, nói Lăng Vi Phong là người của nàng, nếu nữ nhân nào dám dính chọc, chẳng khác nào là đối nghịch với Đỗ Tiểu Nguyệt nàng!

Hành vi ác bá bực này truyền khắp toàn bộ Bắc thành, càng làm cho Nghiêm gia lão gia cùng phu nhân thiếu chút nữa giận đến hôn mê, mất mặt không dám xuất môn.

Cứ như vậy, Đỗ Tiểu Nguyệt đuổi theo Lăng Vi Phong suốt mười năm, hiện nay cũng mười tám tuổi, là gái lỡ thì, lại còn không gả ra ngoài, hơn nữa căn bản không ai dám tới cửa cầu hôn.

Cô nương ác liệt như vậy, người nào dám thú vào cửa? Cho dù bộ dạng lại đẹp, ác bá nữ nhân như vậy vẫn là không ai dám muốn nha!

"Ân! Nghe nói hắn hôm nay sẽ đi tửu lâu xem sổ sách, ta muốn đi tìm người!" Đỗ Tiểu Nguyệt khóe miệng giơ lên, trong gương đồng chiếu ra khuôn mặt tự tin thanh lệ, ánh mắt nhanh như chớp trở nên giảo hoạt, tinh thần lóe sáng nhiệt huyết dâng cao.

Hừ! Nàng đã muốn nhiều ngày không gặp Lăng Vi Phong, nghĩ cũng biết hắn đang trốn nàng!

Không quan hệ, trốn đi! Tận lực trốn đi! Nàng cũng không phải không có cơ sở ngầm, từ lúc vài ngày trước nàng đã biết tin tức hắn hôm nay sẽ đi tửu lâu, về cuộc gặp mặt hôm nay, nàng đã lên kế hoạch từ lâu!

Ngọc Nhi giúp tiểu thư chuẩn bị tóc thật đẹp, đi đến trước tủ quần áo chọn quần áo. "Nhưng là, tiểu thư, Lăng thiếu gia hoàn toàn trốn ngươi như vậy, ngươi thực sự có thể bắt được người sao?" Nàng tin tưởng tiểu thư vừa đến tửu lâu, người ở bên trong nhất định sẽ thông báo, muốn làm không tốt Lăng thiếu gia vừa nghe được tin tức liền nhanh chạy lấy người đi!

"Đương nhiên có thể!" Đỗ Tiểu Nguyệt tự tin hừ một tiếng, "Ta ngay cả giờ nào hắn sẽ tới tửu lâu cũng biết, đảm bảo hắn đi không nổi."

"Nga!" Ngọc Nhi hiểu rõ gật đầu. "Kia tiểu thư ngươi muốn mặc thế nào?"

Biết tiểu thư hôm nay muốn gặp tình nhân, nàng chọn riêng vài món quần áo để cho tiểu thư chọn.

Đỗ Tiểu Nguyệt ngắm liếc mắt một cái, chỉ ngón tay. "Màu tím hảo." Mặc cái gì không trọng yếu, bằng tư sắc của nàng, quần áo đẹp cũng chỉ là phụ trợ thôi, trọng điểm là muốn đuổi người tới!

Vừa nghĩ đến Lăng Vi Phong, Đỗ Tiểu Nguyệt lập tức giơ lên tươi cười.

Nàng rất thích hắn! Ngay từ đầu quả thật là vì hắn bộ dạng đẹp mới truy hắn, nhưng hắn tổng không để ý tới nàng, không để nàng vào mắt, chính điều này đã khơi mào tâm hiếu thắng của nàng, thề nhất định phải đuổi hắn tới cùng.

Nhưng thời gian đã lâu, dần dần, hắn ở trong lòng nàng vị trí càng lúc càng nặng. Trong mắt của nàng chỉ nhìn thấy hắn, chỉ cần là hắn hết thảy nàng đều thích, thích không thể tự kềm chế.

Nhưng là nha, hắn lại tuyệt không biết lòng của nàng, ước gì cách nàng càng xa càng tốt, phảng phất coi nàng như sài lang hổ báo, chán ghét muốn chết!

Hừ! Tuyệt không biết lòng của nữ nhân! Bất quá không sao, nàng cùng hắn chơi đuổi bắt!

Cánh môi giơ lên, Đỗ Tiểu Nguyệt nở nụ cười ngọt ngào.

Đối với Lăng Vi Phong, nàng luôn ở tình thế bắt buộc!

Phong Nguyệt Lâu là đại tửu lâu đệ nhất Bắc thành, cũng là sản nghiệp lớn nhất của Lăng gia.

Đỗ Tiểu Nguyệt mặc quần áo màu tím nhạt nhẹ như mây, trên tóc cài kim trâm theo bước chân mà đung đưa, trên phù nhan thanh lệ hé ra một chút tươi cười ngọt ngào, chậm rãi bước trên bậc thang Phong Nguyệt Lâu.

Tiểu nhị trong tửu lâu vừa thấy nàng, sắc mắt liền thay đổi, đang muốn xoay người đi thông báo, phía sau lại truyền đến một đạo tiếng nói mềm mại.

"Tiểu Lí Tử, ngươi muốn lên đó làm gì thế?"

Tiểu Lí Tử không tiếng động rên rỉ, nhưng lại không dám phản kháng, chỉ phải nuốt nước miếng dùng khuôn mặt tươi cười xoay người, lấy lòng hỏi: "Đỗ tiểu thư, thật sự là hiếm khi đến đây nhà! Tiểu thư hôm nay làm sao lại đến vậy?" Một bên hỏi một bên nháy mắt, muốn một tiểu nhị khác chạy nhanh lên lầu thông báo.

"Đừng nháy mắt, người muốn lên lâu toàn bộ đứng lại cho ta, Trần chưởng quầy ngươi cũng vậy!" Đỗ Tiểu Nguyệt nhẹ nhàng hừ một tiếng, thanh âm mềm mại, không nhẹ cũng không nặng, nhưng vừa nghe đến lời của nàng, thực sự không ai dám động.

"Đỗ tiểu thư ngươi......" Trần chưởng quầy vẻ mặt đau khổ, không biết nên làm sao bây giờ. Chủ tử sớm hạ mệnh lệnh, chỉ cần vừa thấy Đỗ Tiểu Nguyệt đến liền lập tức thông báo, làm trái nhất định bị phạt, hắn cũng không muốn bị phạt nha!

"Ta lại không khi dễ ngươi, mặt sao lại khó coi như vậy?" Đỗ Tiểu Nguyệt tức giận lườm hắn một cái, con ngươi thủy linh ngắm hướng trên lầu. "Chủ tử nhà ngươi ở trên lầu đúng không?"

Nàng nhếch môi cười, biết rõ còn cố hỏi.

"Ta...... Này......" Trần chưởng quầy muốn nói lại thôi, không dám nói thật, nhưng trước mắt Đỗ tiểu thư này hắn cũng không thể trêu vào nha!

Người trong Bắc thành ai chẳng biết, chọc tới Đỗ Tiểu Nguyệt tuyệt sẽ không chết, nhưng tuyệt đối sẽ so với chết còn không bằng. Chưa nói đến nàng tính tình cuồng vọng gan lớn cùng một thân hảo võ nghệ, vấn đề là sau lưng nàng Nghiêm gia che chở sẽ không có ai dám đụng đến!

"Có phải hay không nha? Nói chuyện đừng có dông dài!" Đỗ Tiểu Nguyệt phiết khóe miệng, không kiên nhẫn.

"Ta......" Trần chưởng quầy vẻ mặt cầu xin tha thứ. "Đỗ tiểu thư, ta van cầu ngươi đừng làm khó dễ ta."