1,746 từ · ~9 phút đọc
"Ta......" Trần chưởng quầy vẻ mặt cầu xin tha thứ. "Đỗ tiểu thư, ta van cầu ngươi đừng làm khó dễ ta."
Chủ tử chân trước mới tiến vào, nàng sau lưng liền đuổi theo, định là biết hành tung chủ tử!
"Khư!" Đỗ Tiểu Nguyệt khẽ gắt một tiếng, bị Trần chưởng quầy bộ dáng khẩn trương làm nở nụ cười. "Trêu đùa ngươi thôi, khẩn trương như vậy làm gì?"
Trần chưởng quầy còn có thể làm sao bây giờ? Cũng chỉ có thể cười khổ đáp lại.
"Được rồi! Không nháo ngươi! Chủ tử nhà ngươi ở phòng nào? Nói cho ta biết." Đỗ Tiểu Nguyệt nghịch nghịch tóc, nhẹ giọng hỏi.
"Này......" Hắn biết, nhưng hắn không dám nói nha! Hắn cũng không quên mệnh lệnh của chủ tử.
Đỗ Tiểu Nguyệt không kiên nhẫn dương mắt nhìn về phía Trần chưởng quầy. "Đừng cứ này này này, còn không mau nói!"
"Nhưng là chủ tử đã hạ lệnh......"
"Vừa thấy đến ta sẽ thông báo, nếu không sẽ cho các ngươi đẹp mặt, đúng không?" Không cần nghe, những lời này Đỗ Tiểu Nguyệt đã sớm đọc làu làu.
"Đúng......" Hạ thắt lưng, Trần chưởng quầy cười gượng.
"Được rồi!" Đỗ Tiểu Nguyệt cũng không miễn cưỡng. "Ta tự mình đi lên tìm, như vậy có được không?"
Dù sao trên lầu nhã phòng cũng chỉ có mấy gian, một gian tìm một gian, nàng cũng không tin tìm không thấy!
"Đỗ tiểu thư......" Trần chưởng quầy cả kinh, vội vàng muốn ngăn cản, nhưng hắn chống đỡ thế nào được? Đỗ Tiểu Nguyệt bóng dáng chợt lóe, nhanh chóng đi lên lâu.
"Đỗ tiểu thư, ta van cầu ngươi đừng làm khó dễ ta!" Không được đâu! Nếu để cho chủ tử nhìn thấy Đỗ gia tiểu thư, chủ tử nhất định sẽ mắng hắn thất trách, đến lúc đó chỉ sợ hắn vị trí này an vị không được!
"Ầm ỹ muốn chết! Đừng chặn đường!" Đỗ Tiểu Nguyệt tức giận ồn ào, khiến cho khách nhân chú ý, mỗi người đều chờ xem kịch vui.
"Đỗ tiểu thư nha......" Trần chưởng quầy muốn vươn tay bắt lấy Đỗ Tiểu Nguyệt, nhưng nàng rất nhanh nhẹn,lập tức đi vào gian nhã phòng thứ nhất.
Đang muốn đẩy mở cửa, cửa phòng lại tự động mở ra, một gã sai vặt cung kính cúi đầu. "Đỗ tiểu thư."
"Oa! Nhanh như vậy? Gian thứ nhất đã tìm được?" Vừa thấy gã sai vặt bên người Lăng Vi Phong, Đỗ Tiểu Nguyệt cười đến càng đắc ý, bước một bước, tự nhiên đi vào trong phòng.
"Gia, ta......" Trần chưởng quầy không biết làm sao đứng ở ngoài cửa.
"Không sao, các ngươi lui hết xuống đi." Lăng Vi Phong đạm thanh mệnh lệnh.
"Vâng." Nghe được mệnh lệnh, lão bản tửu lâu cầm sổ sách đi theo gã sai vặt đang rời khỏi phòng.
Trong chốc lát, trong nhã phòng tinh xảo liền còn lại hai người Đỗ Tiểu Nguyệt cùng Lăng Vi Phong.
Đỗ Tiểu Nguyệt nâng mắt nhìn nam nhân trước mắt, cánh môi vẫn đang nhếch môi cười, mang theo một tia giảo hoạt.
Lăng Vi Phong uống bích loa xuân tốt nhất, con ngươi đen hẹp dài thản nhiên liếc mắt quét qua Đỗ Tiểu Nguyệt một cái, ngũ quan tuấn mỹ như trù lại một thân áo trắng phụ trợ càng trở nên tuấn dật.
"Là Xảo Xảo tiết lộ hành tung của ta?" Nghĩ cũng biết, người báo cho biết Đỗ Tiểu Nguyệt, cũng chỉ có bào muội của mình Lăng Xảo Xảo.
"Ân hừ!" Đỗ Tiểu Nguyệt không thừa nhận cũng không phủ nhận, liên bước nhẹ nhàng, tự nhiên ngồi vào trên đùi Lăng Vi Phong, tay nhỏ bé ôm trọn gáy của hắn.
"Ai bảo chàng trốn người ta kĩ như vậy, nhiều ngày không gặp chàng, người ta nhớ chàng thôi!" Nàng nũng nịu mở cái miệng nhỏ nhắn, thanh âm mềm mại mang theo ý tứ làm nũng nồng đậm hàm xúc.
Đối với chủ động của nàng, Lăng Vi Phong ngay cả nhíu mày cũng lười, lại vẫn là nhịn không được nói: "Ngươi là một cô nương gia, lại lớn mật như vậy ngồi vào trên đùi nam nhân không tốt đi?"
Đỗ Tiểu Nguyệt nhíu mày, ha ha nở nụ cười. "Chán ghét! Chúng ta đều đã đến mức này, chàng thẹn thùng cái gì!" Nói xong, nàng không sợ thẹn rất nhanh hôn cái miệng của hắn một chút.
Nga nha! Đánh lén thành công! Môi của hắn hảo mềm nga! Ha ha......
Lăng Vi Phong lập tức thay đổi sắc mặt, bình tĩnh trên mặt thoáng chốc như có vết rách. "Đỗ Tiểu Nguyệt, ngươi......" Hắn trừng lớn mắt, không nghĩ tới nàng can đảm dám làm chuyện lớn mật như vậy.
"Như thế nào? Thích không? Ta còn có thể lại đến một lần nữa nga!" Đỗ Tiểu Nguyệt nói xong, thật đúng là muốn thân một lần nữa.
Lăng Vi Phong chạy nhanh, đem nàng ôm lấy phóng tới trên ghế, sau đó cách xa nàng.
"Đỗ Tiểu Nguyệt, ngươi sẽ không thể có bộ dạng của cô nương sao?" Lăng Vi Phong xoa thái dương, hắn thực sự hết cách với nàng, bình tĩnh của hắn chỉ cần đối mặt với nàng sẽ tan rã.
Nàng căn bản là không để ý lời nói lạnh nhạt cùng thái độ lạnh lùng của hắn, luôn cười hớ hớ, vẻ mặt không sao cả triền ở bên người hắn, mặc kệ hắn trốn như thế nào, cũng chưa từng thấy mệt mỏi.
Mười năm qua đi, hắn muốn không thành thói quen cũng khó, mà thái độ lạnh lùng khi đối đãi người khác, chỉ cần đối mặt với nàng, không cần lâu ngày sẽ lập tức vỡ tan.
"Khác biệt sao? Dù sao chúng ta sớm hay muộn cũng thành thân." Đỗ Tiểu Nguyệt cầm lấy bích loa xuân Lăng Vi Phong đã uống một nửa, vô tình một ngụm uống hết, che giấu e lệ trong lòng.
Làm ơn! Nàng lớn mật quá lớn mật, đây chính là lần đầu tiên chủ động thân hắn nha! Người ta cũng thực là xấu hổ nha!
Ai bảo hắn luôn bị động như vậy, hại nàng không thể không chủ động!
"Ngươi......" Lăng Vi Phong không nói gì ở trong lòng thở dài, mỗi lần đều như vậy, hắn đời này mọi thở dài tất cả đều là vì nàng.
"Ta đã nói rồi, ta sẽ không thú ngươi!" Không biết nói qua bao nhiêu lần, hắn lại lặp lại những lời này.
Đỗ Tiểu Nguyệt không sao cả nhìn Lăng Vi Phong. "Không sao, chàng không cưới ta, ta có thể thú chàng, chỉ cần chàng không ngại ở rể, ta cũng không ý kiến, chỉ sợ cha nương chàng sẽ bởi vì chàng ở rể mà tức chết, này cũng không được rồi?"
Gân xanh ẩn ẩn hiện lên, Lăng Vi Phong thở sâu, lạnh lùng nói: "Ta là không có khả năng ở rể!"
"Nhĩ hảo quy mao* nga! Không ở rể cũng không thú ta, chàng rốt cuộc muốn như thế nào? Ngươi nói đi!" Đỗ Tiểu Nguyệt thực bất đắc dĩ nhìn Lăng Vi Phong, hắn nhìn ánh mắt của nàng giống như nàng đang cố tình gây sự, cái này tính là cái gì!
*Nhĩ hảo quy mao: Cái này Dạ Nhi không rõ lắm nhưng hình như có hàm ý là kén chọn.
Lăng Vi Phong không khỏi cảm thấy vừa bực mình vừa buồn cười, hắn không chán ghét Đỗ Tiểu Nguyệt, thậm chí có thể nói là thích nàng, thông minh cùng tự tin của nàng, làm cho người ta rất khó không thích.
"Đỗ Tiểu Nguyệt, ta có thể thú bất kì nữ nhân nào, chính là không thể thú ngươi!" Hắn nhìn nàng, trảm đinh tiệt thiết* nói xong.
*Trảm đinh tiệt thiết: Lời nói như chém đinh chặt sắt. Là lời nói khẳng định vững chắc.
"Vì sao?" Thấy hắn vẻ mặt kiên định, Đỗ Tiểu Nguyệt cũng giận tái mặt theo, đôi mắt sáng ngời yên lặng nhìn hắn.
Bởi vì nàng quá khó nắm giữ!
Nàng đuổi theo hắn mười năm, thời gian mười năm này đủ để hắn hiểu rõ nàng,nàng cả gan làm loạn khác với nữ tử bình thường, giảo hoạt cơ trí của nàng càng làm cho nàng có tính cách tiêng biệt độc nhất, đặc biệt hấp dẫn chú ý của người ta.
Nguyên nhân làm đến mức này, với hắn mà nói, nàng không hề thích hợp trở thành một thê tử, hắn không muốn vì hắn không thể thuần phục được nàng, hắn muốn là thê tử mềm mại nhu thuận, để cho hắn không phải tốn nhiều tâm lực để ý cho lắm.
Nhưng nàng không giống với tiêu chuẩn của hắn, nàng rất hấp dẫn sự chú ý của người khác, có đôi khi liền ngay cả hắn cũng vô pháp dời tầm mắt, hắn không thích như vậy.
Hơn nữa, hắn so với ai khác đều rõ ràng, nàng sở dĩ triền định hắn, là vì hắn có khuôn mặt quá mức xinh đẹp. Nếu ngày nào đó xuất hiện một gã nam nhân tuấn mỹ hơn, làm không tốt nàng sẽ dời đi mục tiêu, hơn nữa quên đi hắn.
Hắn đối với nàng, cũng không phải quan trọng như vậy ── duy nghĩ này, khiến tâm Lăng Vi Phong không tự chủ được xẹt qua một chút đau đớn, làm cho hắn khẽ nhíu mày.
"Không có nguyên nhân gì, chỉ có thể nói ngươi không phải người thê tử lí tưởng mà ta muốn chọn." Hắn kiên định nói xong, lại nhìn đến nàng trong mắt rất nhanh xẹt qua một chút bị thương, làm cho hắn ngẩn ra.
Cũng trong chốc lát, trên mặt của nàng lại giơ lên một chút tươi cười tự tin, làm cho hắn hoài nghi hắn vừa rồi có phải hay không nhìn lầm rồi?
"Thực thật có lỗi, Lăng Vi Phong, ta đã nói rồi, ta triền định chàng, mặc kệ chàng có nguyện ý hay không, ta nhất định chỉ gả cho chàng!"
Nói xong câu đó, Đỗ Tiểu Nguyệt cũng không quay đầu lại đi ra khỏi nhã phòng.
Đây là nàng lần đầu tiên chủ động rời khỏi hắn, Lăng Vi Phong ngây ngốc, nghĩ đến biểu tình bị thương chợt lóe rồi biến mất kia của nàng......
Là hắn nhìn lầm rồi sao?
Trên môi mơ hồ lưu lại hương thơm thuộc loại của nàng, không khỏi làm hắn hoảng hốt.
Ai! Đối với nàng, hắn rốt cuộc nên làm cái gì bây giờ mới tốt đây?