MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNam Thần Cấm Dục, Đừng ChạyChương 1: RUNG ĐỘNG DƯỚI CƠN MƯA RÀO

Nam Thần Cấm Dục, Đừng Chạy

Chương 1: RUNG ĐỘNG DƯỚI CƠN MƯA RÀO

786 từ · ~4 phút đọc

Thành phố Giang Thành vào hạ thường đón những cơn mưa bất chợt, nhanh đến mức người ta chẳng kịp trở tay. Cố Hiểu Khê đứng dưới hiên tòa nhà thư viện cũ, đôi mày thanh tú hơi nhíu lại nhìn màn mưa trắng xóa trước mặt. Hôm nay cô mặc một chiếc váy hoa nhí màu xanh nhạt, mái tóc đen dài được kẹp gọn bằng một chiếc kẹp ngọc trai đơn giản. Trông cô lúc này giống hệt một đóa hoa nhài thanh khiết, chỉ tiếc là đóa hoa này đang bị kẹt giữa đường về ký túc xá.

Cô thở dài, nhìn xuống túi đựng chiếc máy tính bảng đắt tiền – công cụ kiếm cơm của một streamer game chuyên nghiệp. Có thể để bản thân bị ướt, nhưng "vợ yêu" này thì không thể dính dù chỉ một giọt nước.

Đúng lúc đó, một mùi hương thanh sạch của gỗ tuyết tùng pha lẫn chút vị lạnh lẽo của mưa bay lướt qua cánh mũi cô. Một bóng người cao lớn đứng khựng lại ngay bên cạnh.

Cố Hiểu Khê theo bản năng ngẩng đầu lên.

Đó là một chàng trai có chiều cao vượt trội, ước chừng phải 1m85. Anh mặc một chiếc áo polo đen đơn giản, quần tây cùng màu, đôi chân dài thẳng tắp. Nhưng điều khiến Hiểu Khê nín thở chính là gương mặt ấy. Đường nét sắc sảo như được tạc từ băng đá, sống mũi cao thẳng, và đặc biệt là đôi mắt dưới hàng mi dày kia – lạnh lùng, sâu thẳm, mang theo vẻ xa cách đến cực hạn. Anh cầm một chiếc ô màu đen tuyền, những giọt nước mưa đọng trên tán ô khẽ rơi xuống, phản chiếu ánh sáng lấp lánh.

Anh không nhìn cô, ánh mắt chỉ hướng về phía màn mưa như đang tính toán điều gì đó.

Cố Hiểu Khê, người vốn tự hào là "đại lão" trong game, chưa bao giờ biết sợ hãi trước bất kỳ đối thủ nào, lúc này lại nghe thấy tiếng tim mình đập "thình thịch" như trống trận. Đây không phải là sự rung động thông thường, mà là một cú sốc điện chạy thẳng từ đại não xuống ngón chân.

"Tiền bối..." – Giọng cô nhỏ như tiếng muỗi kêu, chính cô cũng ngạc nhiên vì sự yếu ớt của mình.

Chàng trai hơi nghiêng đầu, ánh mắt lạnh nhạt rơi trên người cô trong vòng nửa giây. Chỉ nửa giây thôi, nhưng đủ để Hiểu Khê cảm thấy như mình vừa bị một thuật toán cao cấp quét qua toàn thân.

"Có chuyện gì?" – Giọng anh trầm thấp, mang theo chút âm hưởng kim loại lạnh lẽo.

"Dạ... anh có thể cho em đi nhờ một đoạn đến trạm xe buýt phía trước không? Em có thiết bị điện tử, không tiện đi mưa." – Hiểu Khê lấy hết can đảm, đôi mắt phượng nhìn anh đầy mong chờ.

Anh nhìn chiếc túi trong tay cô, rồi lại nhìn tán ô của mình. Sự im lặng kéo dài khiến Hiểu Khê tưởng chừng như mình sắp bị từ chối đến nơi. Nhưng rồi, anh khẽ dịch chuyển cán ô sang phía cô, môi mỏng mím chặt, chỉ buông ra một chữ:

"Đi."

Quãng đường từ thư viện đến trạm xe buýt chỉ mất chưa đầy năm phút, nhưng với Hiểu Khê, nó giống như một thước phim quay chậm. Cô cố gắng giữ khoảng cách để không chạm vào cánh tay anh, nhưng hương thơm của gỗ tuyết tùng cứ vây lấy cô. Cô lén nhìn nghiêng, thấy sườn mặt hoàn hảo của anh dưới tán ô đen, thầm nghĩ: Trời đất, sao trên đời lại có người đẹp trai đến mức vô lý thế này?

Đến trạm xe, cô định mở lời cảm ơn và hỏi tên anh, nhưng chàng trai ấy chỉ thu ô lại một cách dứt khoát, gật đầu nhẹ rồi quay lưng bước thẳng vào màn mưa hướng về phía bãi đỗ xe.

Cố Hiểu Khê đứng ngẩn ngơ. Cho đến khi cô bạn thân Lâm Tiểu Mạt gọi điện: "Hiểu Khê! Cậu về chưa? Tối nay có trận đấu hạng liên máy chủ, 'H' đang đợi cậu đấy!"

"Tiểu Mạt..." – Giọng Hiểu Khê mơ màng – "Tớ nghĩ tớ gặp thiên sứ rồi. À không, là một nam thần cấm dục."

"Hả? Cậu bị mưa làm úng não rồi à? Mau về đi, đại thần 'H' mà cáu là cả đội bị ăn mắng đấy!"

Hiểu Khê mỉm cười, ánh mắt vẫn dán chặt vào bóng lưng đã mờ ảo trong mưa. Hoắc Tử Sâm – cô chưa biết cái tên này, nhưng hạt giống của sự rung động đã nảy mầm trong lòng cô gái nhỏ.