MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNam Thần Cấm Dục, Đừng ChạyChương 2: MÀN KỊCH TRONG CĂNG TIN

Nam Thần Cấm Dục, Đừng Chạy

Chương 2: MÀN KỊCH TRONG CĂNG TIN

603 từ · ~4 phút đọc

Sáng hôm sau, Cố Hiểu Khê dùng tốc độ nhanh nhất để điều tra danh tính "nam thần ô đen". Với tư cách là hoa khôi khoa Ngoại ngữ, mạng lưới thông tin của cô không phải dạng vừa.

"Hoắc Tử Sâm. Khoa Kiến trúc năm 4. Đại thần của các đại thần. Thủ khoa đầu vào, quán quân Esport sinh viên, hiện đang điều hành một studio lập trình riêng." – Lâm Tiểu Mạt vừa đọc vừa chép miệng – "Nhưng Hiểu Khê ơi, tớ khuyên cậu bỏ cuộc đi. Anh ta được mệnh danh là 'máy lọc trà xanh'. Bao nhiêu cô gái dùng chiêu giả vờ ngã, đổ nước lên áo, hay tỏ tình công khai đều bị anh ta dùng logic toán học làm cho nhục nhã mà rút lui rồi."

Hiểu Khê vừa tô lại lớp son màu hồng trà, vừa soi gương cười đắc ý: "Thế thì họ sai phương pháp rồi. Với người như Hoắc Tử Sâm, phải dùng chiêu 'mưa dầm thấm đất', vừa xa vừa gần."

Mười giờ sáng, căng tin khu C.

Hiểu Khê cố tình mặc một bộ váy trắng thanh tao, tay ôm cuốn sách lập trình C++ dày cộp mà cô vừa mượn được ở thư viện. Cô chọn một vị trí mà chắc chắn Hoắc Tử Sâm sẽ đi ngang qua sau khi kết thúc tiết học chuyên ngành.

Khi bóng dáng cao lớn ấy xuất hiện cùng nhóm bạn, Hiểu Khê bắt đầu "nhập vai". Cô giả vờ chăm chú đọc sách, đôi lông mày khẽ nhíu lại như đang gặp một bài toán cực khó.

Cộp.

Hoắc Tử Sâm đi ngang qua bàn cô. Hiểu Khê cố tình làm rơi chiếc bút ngay dưới chân anh.

Theo lẽ thường, anh sẽ nhặt lên. Nhưng không, Hoắc Tử Sâm cứ thế bước qua như không nhìn thấy. Hiểu Khê đành phải chủ động gọi:

"Tiền bối Hoắc!"

Tử Sâm dừng bước, xoay người lại. Ánh mắt anh nhìn cô vẫn lạnh lùng như ngày hôm qua dưới mưa, nhưng lần này có thêm một chút ý vị dò xét.

"Lại là em?"

"Dạ... cảm ơn anh chuyện hôm qua." – Hiểu Khê đứng dậy, vẻ mặt hơi đỏ lên (tất nhiên là do cô tự nín thở tạo ra) – "Em có mua một hộp sữa dâu để cảm ơn anh, nhưng không biết anh có thích không?"

Cô đưa hộp sữa ra. Xung quanh, tiếng xì xào bắt đầu nổi lên. "Nhìn kìa, hoa khôi Cố lại tấn công đại thần Hoắc rồi." "Cược 5 tệ là anh ta sẽ từ chối trong vòng 3 giây."

Hoắc Tử Sâm nhìn hộp sữa dâu, rồi nhìn cuốn sách C++ trên bàn cô. Một tia giễu cợt thoáng qua mắt anh.

"Cảm ơn, nhưng tôi không uống sữa trẻ con." – Anh nói, giọng không ấm không lạnh – "Và nếu em thực sự muốn học C++, thì trang em đang mở là trang mục lục. Đừng lãng phí thời gian diễn kịch ở đây."

Cả căng tin im lặng như tờ. Cố Hiểu Khê cảm thấy mặt mình nóng bừng – lần này là thật. Cô không ngờ anh lại độc miệng đến thế. Nhưng là một "sát thủ" trong game, cô biết cách giữ bình tĩnh.

"Tiền bối nói đúng, em sẽ về học lại từ trang 1. Hẹn gặp lại anh." – Cô mỉm cười rạng rỡ, thu dọn đồ đạc rời đi dưới những ánh mắt thương hại.

Vừa ra khỏi cửa, nụ cười của Hiểu Khê biến mất. Cô nghiến răng: "Được lắm Hoắc Tử Sâm, anh đợi đó. Để xem tảng băng như anh có tan chảy dưới tay em không!"