Sau ngày hội chợ, không khí giữa Cố Hiểu Khê và Hoắc Tử Sâm trở nên cực kỳ gượng gạo. Trên danh nghĩa, họ vẫn là đội trưởng và thành viên, nhưng sự lạnh lùng của Tử Sâm đã khiến Hiểu Khê quyết định thu mình lại. Cô không còn giả vờ rơi sách, không còn tặng sữa dâu, cũng không còn cố tình đi ngang qua anh để gây chú ý.
Chiều thứ Hai, buổi tập huấn định kỳ diễn ra trong không khí căng thẳng. Đội tuyển "Light of Hope" đang luyện tập một chiến thuật mới cho giải đấu vòng loại khu vực.
"Số 042, vị trí của em lùi quá sâu." – Tử Sâm đứng sau lưng Hiểu Khê, giọng nói nghiêm khắc – " Sniper phải bao quát được tầm nhìn phía đông, nếu em cứ đứng đó, cả đội sẽ bị móc lốp."
Hiểu Khê mím môi, tập trung vào màn hình: "Em biết rồi, tiền bối."
"Biết thì phải sửa. Esport không phải là chỗ để em đem cảm xúc cá nhân vào."
Câu nói của Tử Sâm giống như giọt nước tràn ly. Hiểu Khê tháo tai nghe ra, đứng phắt dậy. Đôi mắt phượng của cô đỏ hoe, nhưng ánh nhìn lại vô cùng kiên định.
"Tiền bối Hoắc, em thừa nhận kỹ năng của mình còn kém, nhưng em chưa bao giờ đem cảm xúc cá nhân vào trận đấu. Người đang đem cảm xúc vào đây chính là anh. Nếu anh thấy em không đủ tư cách ở lại đội, anh có thể gạch tên em ngay lập tức."
Cả phòng tập im lặng như tờ. Lâm Tiểu Mạt và các thành viên khác chỉ biết nhìn nhau không dám can thiệp. Hoắc Tử Sâm nhìn cô gái nhỏ bé đang run lên vì tức giận trước mặt mình, trong lòng anh trào dâng một nỗi xót xa, nhưng cái tôi kiêu ngạo của một "nam thần cấm dục" không cho phép anh cúi đầu.
"Tôi chỉ nói sự thật về chuyên môn." – Anh lạnh nhạt đáp – "Nếu em không chịu nổi áp lực, cửa phòng vẫn mở."
Hiểu Khê không nói thêm lời nào, cô ôm lấy túi xách, chạy thẳng ra khỏi phòng tập. Cô chạy cho đến khi đến bờ hồ của trường mới dừng lại, ngồi xuống thảm cỏ và khóc nức nở. Cô giận anh, nhưng càng giận bản thân mình vì đã lỡ rung động với một người đá cũng không tan như vậy.
Tối hôm đó, "Tiểu Khê Không Ngọt" không online. Hoắc Tử Sâm ngồi trước máy tính đến tận 2 giờ sáng, nhìn vào cái tên màu xám trong danh sách bạn bè mà lòng như lửa đốt. Anh hối hận. Lần đầu tiên trong đời, Hoắc Tử Sâm cảm thấy kỹ năng lập trình hay kiến thức kiến trúc của mình đều vô dụng. Anh không thể lập trình lại cảm xúc của cô, cũng không thể xây dựng lại lòng tin nơi cô.
Anh gửi một tin nhắn cho "H": "Nếu tôi lỡ lời làm tổn thương một người rất quan trọng, tôi phải làm sao để sửa chữa?"
Anh tự gửi cho chính mình, nhưng lời hồi đáp lại là sự im lặng của màn đêm. Anh nhận ra, sự "cấm dục" và lạnh lùng mà anh hằng tự hào bấy lâu nay, hóa ra lại là rào cản lớn nhất ngăn anh chạm tới hạnh phúc.