Buổi sáng thứ Bảy tại Đại học Giang Thành bắt đầu bằng tiếng nhạc sôi động và mùi thơm của các món ăn đường phố lan tỏa khắp các gian hàng. Cố Hiểu Khê đứng trước gương trong ký túc xá, cẩn thận chỉnh lại tà áo sườn xám cách tân màu hồng phấn. Cô chọn lối trang điểm nhẹ nhàng, đôi môi tô điểm chút sắc son đào, trông thanh khiết nhưng không kém phần rực rỡ.
"Hiểu Khê, cậu chuẩn bị xong chưa? Gian hàng thư pháp của chúng ta sắp bị các nam sinh 'bao vây' rồi kìa!" – Lâm Tiểu Mạt vừa trang điểm vừa giục.
Hiểu Khê mỉm cười, nhưng tâm trí cô lại đang đặt ở chiếc điện thoại. Tối qua, cô đã hẹn với "H" rằng sẽ chụp ảnh hội chợ gửi cho anh xem. Trong thâm tâm, cô có một mong ước nhỏ nhoi rằng "H" có thể bằng một phép màu nào đó xuất hiện ở đây, dù cô biết điều đó là không tưởng.
Bước xuống sân trường, Hiểu Khê nhanh chóng trở thành tâm điểm. Vẻ đẹp của "hoa khôi khoa Ngoại ngữ" không phải là cái gì đó xa lạ, nhưng hôm nay cô mang một nét dịu dàng khó tả. Cô đứng tại gian hàng, tay cầm bút lông viết những chữ thư pháp thanh mảnh lên quạt giấy làm quà tặng.
Đến tầm trưa, đám đông bỗng nhiên xôn xao. Hoắc Tử Sâm cùng nhóm bạn khoa Kiến trúc xuất hiện. Anh vẫn trung thành với phong cách tối giản: áo sơ mi đen, quần tây xám, tay áo xắn cao để lộ đồng hồ cơ sang trọng và cánh tay rắn chắc. Sự lạnh lùng của anh dường như càng khiến không gian xung quanh trở nên tĩnh lặng hơn mỗi khi anh đi qua.
Hiểu Khê cúi đầu, tim đập nhanh khi thấy bóng dáng anh tiến gần gian hàng mình. Cô giả vờ bận rộn với chồng quạt giấy, nhưng tai lại dỏng lên nghe tiếng bước chân.
"Tiền bối Hoắc, anh muốn mua quạt hay muốn... xin chữ của hoa khôi vậy?" – Một nam sinh đi cùng Tử Sâm trêu chọc.
Hoắc Tử Sâm không trả lời, ánh mắt anh dừng lại trên người Hiểu Khê. Bộ sườn xám ôm sát đường cong cơ thể cô một cách tinh tế, làm nổi bật lên vẻ thanh tao của người phụ nữ Á Đông. Anh cảm thấy lồng ngực mình hơi thắt lại. Một cảm giác chiếm hữu nảy sinh mà chính anh cũng thấy lạ lẫm.
Đúng lúc đó, một nam sinh khóa dưới bỗng bước ra, cầm một bó hoa hướng dương rực rỡ chắn trước mặt Hiểu Khê. "Chị Hiểu Khê, em là người hâm mộ chị từ lâu. Hôm nay chị rất đẹp, em có thể mời chị đi ăn tối sau khi hội chợ kết thúc không?"
Tiếng hò reo cổ vũ của đám đông vang lên. Hiểu Khê bối rối, đôi tay cầm bút lông hơi run. Cô vô thức nhìn về phía Tử Sâm, hy vọng thấy một phản ứng nào đó từ anh. Nhưng Hoắc Tử Sâm chỉ đứng đó, gương mặt bình thản như mặt nước hồ mùa thu. Anh khẽ nhếch môi, một nụ cười lạnh lùng không rõ ý tứ, rồi thản nhiên quay lưng bước đi mà không để lại một lời nào.
Sự lạnh nhạt của anh như một gáo nước lạnh dội thẳng vào trái tim đang phập phồng hy vọng của Hiểu Khê. Cô cố nén cảm giác hụt hẫng, khéo léo từ chối cậu em khóa dưới rồi xin phép Tiểu Mạt vào trong nghỉ ngơi.
Cô lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn cho "H": "H ơi, hôm nay em gặp một người rất đáng ghét. Anh ta lướt qua em như thể em là không khí vậy. Có phải em thực sự không có chút sức hút nào đối với anh ta không?"
Bên kia sân trường, Hoắc Tử Sâm ngồi trong quán cà phê, siết chặt chiếc điện thoại trong tay. Anh nhìn dòng tin nhắn của "Tiểu Khê", cảm nhận được sự tủi thân của cô qua từng chữ cái. Anh không thể nói cho cô biết rằng, lúc nãy anh đã phải kiềm chế đến mức nào để không giật lấy bó hoa kia ném vào thùng rác.
"H: Không phải em không có sức hút. Mà là người đó đang sợ chính sự rung động của mình."
Hiểu Khê đọc tin nhắn, nước mắt suýt rơi. Cô không biết rằng người cô vừa mắng "đáng ghét" lại chính là người đang an ủi cô qua màn hình điện thoại. Khoảng cách giữa họ lúc này chỉ là vài trăm mét, nhưng lại giống như hai thế giới song song chưa thể giao nhau.