Mười một giờ đêm, Hiểu Khê về đến ký túc xá, tâm trí vẫn còn treo ngược cành cây sau buổi "bổ túc" riêng với Hoắc Tử Sâm. Cô lập tức đăng nhập vào game, muốn tìm "H" để giải tỏa nỗi lòng.
"Tiểu Khê Không Ngọt: H ơi! Hôm nay em đi gặp tảng băng kia rồi. Anh biết không, hôm nay anh ta lạ lắm, không mắng em, lại còn rất... dịu dàng chỉ bài cho em nữa."
Phía bên kia, Hoắc Tử Sâm vừa đóng cửa phòng tập, ngồi xuống ghế sofa và mở điện thoại. Anh khẽ cười khi đọc dòng tin nhắn đầy cảm xúc của cô.
"H: Vậy không phải tốt sao? Có lẽ anh ta bắt đầu nhận ra ưu điểm của em rồi." "Tiểu Khê Không Ngọt: Nhưng mà em thấy sợ lắm. Mỗi lần anh ta nhìn em, em cứ cảm giác như anh ta biết hết bí mật của em vậy. Anh nói xem, có khi nào anh ta phát hiện ra em chính là Tiểu Khê Không Ngọt không?"
Hoắc Tử Sâm gõ phím, ánh mắt đầy ẩn ý: "H: Nếu anh ta biết, em định làm gì?" "Tiểu Khê Không Ngọt: Thì em sẽ chạy trốn chứ sao! Anh ta độc miệng như thế, biết em lén mắng anh ta trên mạng bấy lâu nay, chắc chắn anh ta sẽ bắt em tập chạy 10 vòng sân vận động mất!"
Tử Sâm bật cười thành tiếng. Cô nhóc này, lúc thì thông minh sắc sảo trên đấu trường, lúc thì ngây ngô đến đáng thương.
"H: Đừng lo, tôi nghĩ anh ta sẽ không nỡ phạt em đâu. Ngược lại, có thể anh ta đang đợi em tự mình thú nhận." "Tiểu Khê Không Ngọt: Hừ, anh cứ như là người trong bụng anh ta ấy. Mà này, cuối tuần này trường em có hội chợ văn hóa, em định sẽ tham gia gian hàng của khoa Ngoại ngữ. Anh có muốn... em chụp ảnh gửi anh xem không?"
Hoắc Tử Sâm dừng lại một chút. Hội chợ văn hóa sao? Anh nhớ mình có một lịch trình khảo sát kiến trúc vào sáng thứ Bảy, nhưng có lẽ... dời lại cũng không sao.
"H: Được, tôi rất mong đợi." "Tiểu Khê Không Ngọt: Hứa nhé! Anh là người nhà của em trên mạng, em chỉ tin tưởng anh thôi đấy!"
Hai chữ "người nhà" khiến trái tim Hoắc Tử Sâm khẽ rung động. Một cảm giác chiếm hữu kỳ lạ nảy sinh. Anh vốn là người lý trí, luôn phân định rạch ròi giữa thế giới ảo và đời thực, nhưng với Cố Hiểu Khê, ranh giới đó dường như đang dần tan biến.