MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNam Thần Cấm Dục, Đừng ChạyChương 7: BUỔI HẸN HÒ

Nam Thần Cấm Dục, Đừng Chạy

Chương 7: BUỔI HẸN HÒ

673 từ · ~4 phút đọc

Sau sự cố "ngã vào lòng nhau" ở phòng tập, Cố Hiểu Khê đã trốn tránh Hoắc Tử Sâm suốt ba ngày. Cứ hễ thấy bóng dáng cao lớn của anh từ xa là cô lại lủi nhanh như một con thỏ. Thế nhưng, vận may của cô có hạn, và sự kiên nhẫn của Hoắc đại thần cũng vậy.

Sáng thứ Năm, một tin nhắn ngắn gọn gửi đến điện thoại cô: "7 giờ tối, quán cà phê Cạnh Cầu. Không đến, gạch tên khỏi đội tuyển." Người gửi: Hoắc Tử Sâm.

Cố Hiểu Khê nghiến răng nhìn màn hình: "Đồ độc tài! Đồ cấm dục biến thái! Anh ta chỉ biết dùng quyền lực để ép người thôi sao?"

Lâm Tiểu Mạt vừa ăn táo vừa liếc nhìn: "Người ta là đội trưởng, cậu là thành viên mới, bổ túc chiến thuật là chuyện thường mà. Hay là cậu sợ... lại ngã vào lòng người ta lần nữa?"

"Cậu im đi!" Hiểu Khê đỏ mặt, ném cái gối vào cô bạn thân rồi hậm hực đi chọn đồ. Dù miệng nói là ghét, nhưng cô vẫn đứng trước gương hai tiếng đồng hồ để chọn một bộ váy yếm bò trẻ trung, phối cùng áo thun trắng, trông vừa năng động lại không quá "diễn sâu".

Quán cà phê Cạnh Cầu nằm ở một góc yên tĩnh của trường, phong cách hoài cổ. Khi Hiểu Khê đến, Hoắc Tử Sâm đã ngồi đó. Anh mặc một chiếc áo len mỏng màu xám khói, cặp kính gọng đen thanh mảnh gác trên sống mũi cao, trông không còn vẻ sắc sảo như mọi khi mà lại mang hơi thở của một học giả thanh lịch. Trước mặt anh không phải sách kiến trúc, mà là một chiếc laptop đang chạy giao diện game.

"Ngồi đi." Anh không ngẩng đầu, chỉ tay vào chiếc ghế đối diện.

Hiểu Khê rón rén ngồi xuống, gọi một ly trà trái cây. "Tiền bối, chúng ta... tập luyện gì ở đây ạ?"

Tử Sâm đẩy chiếc laptop về phía cô. "Trận đấu hôm trước, em phối hợp với tôi rất tốt, nhưng kỹ năng di chuyển ở địa hình đồi núi của em còn yếu. Em thường có thói quen nhảy cách quãng để tăng tốc, điều đó dễ làm lộ vị trí đối với những tay súng bắn tỉa chuyên nghiệp."

Hiểu Khê sững sờ. Đây chính là điểm yếu mà "H" đã từng nhắc nhở cô trong game tuần trước. Tim cô hẫng một nhịp, cô nhìn chằm chằm vào sườn mặt của anh: "Sao anh... sao anh biết em có thói quen đó?"

Tử Sâm lúc này mới ngẩng đầu, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào mắt cô: "Tôi là đội trưởng, nhìn qua cách em điều khiển nhân vật là biết. Hay là... em đã từng nghe ai nói về điều này rồi?"

Ánh mắt anh như muốn nhìn thấu tâm can cô. Hiểu Khê chột dạ, vội vã cúi đầu khuấy ly trà: "Dạ... không, em chỉ thấy ngạc nhiên vì anh quan sát kỹ thế thôi."

Cả buổi tối hôm đó, thay vì những bài giảng khô khan, Tử Sâm kiên nhẫn chỉ cho cô từng góc lag của bản đồ, cách nghe tiếng bước chân để phân biệt khoảng cách. Giọng anh trầm thấp, thỉnh thoảng khi chỉ vào màn hình, ngón tay anh vô tình chạm nhẹ vào mu bàn tay cô. Hiểu Khê cảm thấy như có một luồng điện nhẹ chạy qua, khiến cô không tài nào tập trung nổi vào những con số trên màn hình.

"Hiểu Khê?"

"Dạ?"

"Em đang nhìn tôi, hay nhìn máy tính?" Tử Sâm nhướng mày, một tia cười ý nhị thoáng qua đôi mắt.

Hiểu Khê bừng tỉnh, mặt đỏ bừng: "Em... em nhìn máy tính mà! Anh giảng tiếp đi!"

Hóa ra, nam thần cấm dục khi dịu dàng lại có sát thương cao đến thế. Hiểu Khê cảm thấy kế hoạch "cưa rồi đá" của mình đang đi vào ngõ cụt, vì có vẻ người bị cưa đổ trước lại chính là cô.