Phòng tập của đội "Light of Hope" được trang bị dàn máy tính hiện đại nhất trường. Khi Hiểu Khê lao vào, cô chỉ còn đúng 10 giây cuối cùng. Cô đứng thở hồng hộc, mặt đỏ bừng, mồ hôi lấm tấm trên trán.
"Vừa... vừa kịp lúc." – Cô vịn tay vào cửa, nói đứt quãng.
Tử Sâm đang kiểm tra đường truyền, anh liếc nhìn đồng hồ rồi nhìn cô: "Vào chỗ đi. Hôm nay chúng ta sẽ tập phối hợp nhóm."
Trong đội còn có 3 nam sinh khác, họ đều nhìn Hiểu Khê với vẻ tò mò và ngưỡng mộ. Nhưng dưới sự giám sát của "diêm vương" Hoắc Tử Sâm, không ai dám ho he nửa lời.
Trận đấu tập bắt đầu. Hiểu Khê được giao nhiệm vụ hỗ trợ tầm xa cho Tử Sâm (vị trí sát thủ). Đây là lần đầu tiên họ phối hợp ngoài đời thực. Hiểu Khê vô cùng hồi hộp, cô sợ mình sẽ lộ sơ hở khiến anh nhận ra cô là "Tiểu Khê Không Ngọt".
Nhưng điều kỳ lạ là, khi vào trận, sự ăn ý giữa họ diễn ra một cách tự nhiên đến mức đáng sợ. Khi Tử Sâm vừa lao lên, Hiểu Khê đã biết ngay cô cần bắn yểm hộ vào hướng nào. Khi Hiểu Khê bị vây hãm, Tử Sâm luôn xuất hiện đúng lúc để giải vây.
"Trời ạ, hai người này chưa tập cùng nhau bao giờ mà như đã đánh với nhau cả nghìn trận vậy!" – Một thành viên trong đội thốt lên.
Hoắc Tử Sâm cũng cảm thấy kinh ngạc. Cảm giác này... quá giống với khi anh đánh cùng "Tiểu Khê". Sự nghi ngờ trong lòng anh càng lúc càng lớn.
Đang trong lúc gay cấn, đột nhiên phòng tập tối sầm lại. Cả trường bị mất điện đột ngột.
"Á!" – Hiểu Khê giật mình vì bóng tối quá bất ngờ. Theo bản năng, cô quờ tay sang bên cạnh và nắm chặt lấy một cánh tay săn chắc, ấm áp.
Một luồng điện như chạy dọc sống lưng cả hai. Trong bóng tối, mùi hương gỗ tuyết tùng của Tử Sâm trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết. Anh cứng đờ người, nhưng không đẩy cô ra.
"Đừng sợ, chỉ là mất điện thôi." – Giọng anh vang lên ngay sát đỉnh đầu cô, trầm ấm và mang lại cảm giác an toàn lạ kỳ.
Hiểu Khê lúc này mới nhận ra mình đang ôm chặt lấy cánh tay của nam thần. Tim cô đập loạn nhịp, đầu óc quay cuồng. Cô định buông tay, nhưng trong bóng tối, cô lại vô tình trượt chân do sàn nhà vừa được lau.
Cả người cô ngã nhào về phía trước. Theo phản xạ, Tử Sâm đưa tay ra đỡ. Kết quả là cả hai cùng ngã xuống chiếc ghế sofa nghỉ ngơi ở góc phòng. Hiểu Khê nằm gọn trong vòng tay anh, hơi thở của cả hai hòa quyện vào nhau trong không gian yên tĩnh.
"Cố Hiểu Khê, em định lợi dụng bóng tối để 'ăn đậu hũ' của tôi đấy à?" – Giọng Tử Sâm hơi khàn đi, mang theo ý vị trêu chọc mà chính anh cũng không nhận ra.
Mặt Hiểu Khê nóng đến mức có thể rán trứng: "Em... em không có! Là tại sàn trơn!"
Vừa lúc đó, đèn bật sáng trở lại.
Các thành viên khác trong đội quay đầu lại và há hốc mồm trước cảnh tượng trước mắt: Đại thần cấm dục Hoắc Tử Sâm đang ôm chặt hoa khôi Cố Hiểu Khê trên ghế sofa.
"Tiền... tiền bối, bọn em không thấy gì hết! Bọn em đi mua nước đây!" – Cả đám chạy biến đi như gặp ma.
Hiểu Khê vội vàng đẩy Tử Sâm ra, mặt đỏ như gấc chín, không nói được lời nào liền ôm cặp chạy thẳng khỏi phòng tập. Tử Sâm đứng đó, nhìn bàn tay mình vẫn còn vương lại hơi ấm và mùi hương nhài của cô, đôi mắt anh tối lại, thì thầm:
"Cố Hiểu Khê... em rốt cuộc là ai?"