Tối hôm đó, Hiểu Khê không thèm online game đúng giờ. Cô nằm bẹp trên giường, uất ức ăn hết một túi khoai tây chiên cỡ lớn.
"Tiểu Mạt, tớ thề là Hoắc Tử Sâm có thù với tớ! Tớ bắn hay như thế, cả hội trường đều vỗ tay, vậy mà anh ta chỉ buông một câu xanh rờn rồi bỏ đi."
Lâm Tiểu Mạt đang đắp mặt nạ, lơ đãng nói: "Thì người ta là đại thần mà, yêu cầu phải cao chứ. Mà cậu xem, 'H' đang gọi cậu cháy máy trong game kìa."
Hiểu Khê hậm hực ngồi dậy, mở máy tính. Vừa đăng nhập, khung chat đã nhảy liên tục.
"H: Sao muộn 30 phút?" "Tiểu Khê Không Ngọt: Em không có tâm trạng. Hôm nay đi thi tuyển, gặp đúng tên giám khảo hắc ám." "H: Hắc ám thế nào?" "Tiểu Khê Không Ngọt: Anh ta nói em thích thể hiện! Anh ta thì biết cái gì chứ? Anh ta chỉ giỏi ngồi đó ra vẻ cao sang thôi!"
Hoắc Tử Sâm ngồi trong phòng làm việc, nhìn dòng tin nhắn mà cảm thấy vừa buồn cười vừa có chút... tội lỗi? Anh biết mình đã hơi khắt khe, nhưng đó là thói quen của anh khi đứng trước một nhân tài. Anh không muốn cô kiêu ngạo quá sớm.
"H: Có lẽ anh ta chỉ muốn tốt cho em. Trong thi đấu chuyên nghiệp, lộ diện quá sớm sẽ bị đối thủ bắt bài." "Tiểu Khê Không Ngọt: Anh lại bênh anh ta! Em không đánh nữa, em đi ngủ đây!"
Nói đoạn, Hiểu Khê thoát game thẳng thừng. Đây là lần đầu tiên cô dám "off" giữa chừng khi đang nói chuyện với "H".
Hoắc Tử Sâm nhìn màn hình chuyển xám, cảm giác trống trải lạ thường. Anh cầm điện thoại lên, lướt xem danh sách trúng tuyển. Ngón tay anh dừng lại ở tên Cố Hiểu Khê, sau đó dứt khoát đánh một dấu tích đỏ đậm.
Sáng hôm sau, thông báo kết quả được dán ở sảnh chính. Cố Hiểu Khê là người duy nhất của khoa Ngoại ngữ lọt vào đội hình chính thức.
Khi cô đang đứng trước bảng tin, một bóng đen cao lớn bao phủ lấy cô. Hoắc Tử Sâm đứng phía sau, tay đút túi quần, giọng nói vẫn trầm thấp như cũ: "Chúc mừng em, 'tay súng thích thể hiện'."
Hiểu Khê quay lại, hất cằm: "Cảm ơn tiền bối đã hạ cố chiếu cố. Từ nay mong được anh 'chỉ bảo' nhiều hơn."
Tử Sâm nhìn vẻ mặt không phục của cô, bỗng nhiên nảy ra ý định trêu chọc: "Chiều nay 5 giờ, đến phòng tập luyện. Nếu muộn 1 phút, tôi sẽ gạch tên em ngay lập tức."
"Anh...!" Hiểu Khê nhìn đồng hồ, bây giờ đã là 4 giờ 45 phút, mà phòng tập lại ở tít khu nhà phía Tây. Cô không kịp suy nghĩ, xách váy chạy bán sống bán chết.
Hoắc Tử Sâm đứng nhìn theo bóng dáng nhỏ bé đang chạy thục mạng, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong cực nhỏ. Có lẽ, cuộc sống đại học từ nay sẽ không còn nhàm chán nữa.