MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNam Thần Cấm Dục, Đừng ChạyChương 4: CUỘC TUYỂN CHỌN ĐẦY SÁT KHÍ

Nam Thần Cấm Dục, Đừng Chạy

Chương 4: CUỘC TUYỂN CHỌN ĐẦY SÁT KHÍ

612 từ · ~4 phút đọc

Sáng thứ Bảy, nhà thi đấu đa năng của đại học Giang Thành đông nghẹt người. Không khí nóng hầm hập không chỉ vì thời tiết mà còn vì sức nóng của buổi chiêu mộ thành viên mới cho đội tuyển Esport "Light of Hope" – đội tuyển do đích thân Hoắc Tử Sâm dẫn dắt.

Cố Hiểu Khê xuất hiện với bộ trang phục năng động: áo thun trắng sơ vin với chân váy tennis, tóc cột cao đuôi ngựa, trông tràn đầy sức sống thanh xuân. Cô không còn vẻ "u sầu" như hôm ở căng tin, thay vào đó là ánh mắt sắc lẹm của một kẻ đi săn.

"Này, kia chẳng phải hoa khôi khoa Ngoại ngữ sao? Cô ấy đến đây làm gì? Cổ vũ cho nam thần Hoắc à?" – Một vài nam sinh xì xào. "Chắc thế rồi, chứ con gái thì biết gì về game chiến thuật đỉnh cao này."

Hiểu Khê phớt lờ những lời đó, cô tiến thẳng đến bàn đăng ký, điền tên mình vào vị trí: Tay súng bắn tỉa (Sniper).

Phía trên bục giám khảo, Hoắc Tử Sâm đang lật xem danh sách. Khi nhìn thấy cái tên "Cố Hiểu Khê", ngòi bút trong tay anh khẽ khựng lại. Anh ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt đầy khiêu khích của cô. Cô không nhìn anh bằng vẻ sùng bái như những cô gái khác, mà là cái nhìn của một đối thủ.

"Số 042, Cố Hiểu Khê, vào vị trí máy số 7." – Tiếng loa vang lên.

Trận đấu tuyển chọn là thể thức 5vs5 ngẫu nhiên. Hiểu Khê xui xẻo rơi vào một đội toàn những "tân binh" tâm lý yếu. Ngay khi trận đấu bắt đầu, đội của cô bị đối phương ép sân dữ dội.

Trên màn hình lớn, khán giả bắt đầu la ó khi thấy đội của Hiểu Khê mất liên tiếp 2 mạng. Hoắc Tử Sâm khoanh tay trước ngực, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào màn hình máy số 7. Anh muốn xem, cô gái này định dùng "nhan sắc" hay "trí tuệ" để lật ngược thế cờ.

Và rồi, Hiểu Khê bắt đầu hành động.

Thay vì xông lên, cô chọn một vị trí cực kỳ hiểm hóc trên tháp chuông bản đồ. Đôi tay cô lướt trên bàn phím nhanh đến mức tạo ra những tiếng "lạch cạch" giòn giã. Đoàng! Một phát súng xuyên khe cửa, hạ gục tay súng chủ lực của đối phương. Đoàng! Thêm một phát nữa lấy mạng người hỗ trợ.

"Double kill!" – Tiếng thông báo vang dội cả nhà thi đấu.

Hoắc Tử Sâm khẽ nheo mắt. Cách di chuyển này, thói quen nạp đạn sau mỗi hai phát súng... sao lại giống "Tiểu Khê Không Ngọt" đến thế?

Trận đấu kết thúc với chiến thắng ngoạn mục thuộc về đội của Hiểu Khê. Cô tháo tai nghe, vuốt lại lọn tóc mai đẫm mồ hôi, quay sang nhìn về phía bục giám khảo. Hoắc Tử Sâm vẫn ngồi đó, mặt không cảm xúc, nhưng ngón tay anh đang gõ nhẹ lên mặt bàn – một dấu hiệu cho thấy anh đang cực kỳ tập trung.

"Tiền bối Hoắc, kết quả thế nào?" – Hiểu Khê đứng trước mặt anh, hơi thở vẫn còn chút dồn dập.

Tử Sâm đứng dậy, thu dọn hồ sơ. Anh đi lướt qua cô, chỉ để lại một câu đủ cho hai người nghe: "Kỹ thuật được, nhưng tâm lý thích thể hiện. Về chờ thông báo."

Hiểu Khê siết chặt nắm tay, nhìn bóng lưng anh đi xa: "Đồ tảng băng đáng ghét! Rõ ràng là em cứu cả đội mà anh bảo là thích thể hiện à?"