Sáng thứ Ba, đại học Giang Thành vẫn nhộn nhịp như mọi ngày, nhưng tại khu vực khoa Ngoại ngữ, bầu không khí lại có chút khác lạ. Cố Hiểu Khê bước xuống từ xe buýt trường, hôm nay cô không còn diện những bộ váy điệu đà hay trang điểm cầu kỳ. Cô mặc một chiếc áo hoodie rộng giấu quần, đội mũ lưỡi trai che đi đôi mắt hơi sưng vì khóc đêm qua.
Vừa bước vào sảnh, cô đã khựng lại. Hoắc Tử Sâm đứng đó, tựa lưng vào cột đá, trong tay là túi đồ ăn sáng quen thuộc và một hộp sữa dâu lạnh. Ánh mắt anh vừa thấy cô liền sáng lên, nhưng ngay lập tức lại trở nên lúng túng.
Hiểu Khê chỉ nhìn anh một cái, ánh mắt không còn sự sùng bái hay ngại ngùng, mà chỉ còn là sự xa cách phẳng lặng như mặt nước hồ mùa đông. Cô thản nhiên đi lướt qua anh, coi anh như một người xa lạ không hơn không kém.
"Hiểu Khê." – Giọng Tử Sâm trầm xuống, anh bước nhanh theo cô – "Em chưa ăn sáng phải không? Sữa dâu này..."
"Cảm ơn tiền bối, nhưng tôi không uống sữa trẻ con." – Cô dùng đúng câu nói của anh ngày trước để đáp trả, giọng điệu bình thản đến đáng sợ.
Hoắc Tử Sâm đứng sững lại, cánh tay đưa ra giữa chừng khựng lại trong không trung. Cảm giác bị chính lời nói của mình đâm ngược vào tim hóa ra lại đau đớn như vậy. Anh nhìn theo bóng lưng dứt khoát của cô, cảm thấy bản thân mình thật nực cười. Ngày trước cô theo đuổi anh, anh coi thường; bây giờ anh muốn bù đắp, cô lại chẳng cần nữa.
Suốt cả ngày hôm đó, dù là ở thư viện hay căng tin, chỉ cần nơi nào có Hiểu Khê, nơi đó sẽ có bóng dáng của Hoắc đại thần. Anh không nói nhiều, chỉ lẳng lặng làm những việc nhỏ: dọn chỗ cho cô, đẩy khay thức ăn cho cô, thậm chí là đứng che nắng cho cô khi cô chờ xe buýt. Nhưng đáp lại tất cả chỉ là sự im lặng tuyệt đối từ phía Hiểu Khê.
Trong nhóm chat của đội Esport, không khí cũng đóng băng. "Hôm nay đội trưởng bị làm sao thế? Cả buổi chỉ nhìn chằm chằm vào vị trí Sniper, chẳng nói câu nào." – Một thành viên nhắn tin riêng cho Lâm Tiểu Mạt. "Quả báo thôi." – Tiểu Mạt chỉ đáp lại ngắn gọn.
Tối hôm đó, Hiểu Khê không đăng nhập vào game. Cô ngồi trên sân thượng ký túc xá, nhìn lên bầu trời đầy sao của Giang Thành. Cô không biết mình nên làm gì. Sự thật rằng "H" là Hoắc Tử Sâm đã đập tan mọi ảo tưởng của cô về một người bạn mạng hoàn hảo. Cô cảm thấy mình bị trêu đùa, bị anh đứng từ trên cao nhìn xuống và cười nhạo những tâm tư đơn thuần của mình.
Cô lấy điện thoại ra, định xóa ID "H" trong danh sách bạn bè, nhưng ngón tay cứ chần chừ mãi không nhấn được. Cuối cùng, cô chỉ thở dài, ném điện thoại sang một bên. Tình cảm không phải là một dòng mã nguồn có thể xóa đi là hết dấu vết, nó là vết sẹo, dù lành vẫn còn để lại dấu tích.