Cuối tuần, giải giao hữu Esport giữa các trường đại học trong thành phố chính thức khai mạc. Đây là bước đệm quan trọng trước khi tiến vào giải quốc gia. Đội "Light of Hope" của đại học Giang Thành là ứng cử viên nặng ký cho chức vô địch.
Dù đang trong thời gian "chiến tranh lạnh", nhưng vì danh dự của trường, Hiểu Khê vẫn xuất hiện với phong độ cao nhất. Cô ngồi ở vị trí máy số 2, ngay cạnh Hoắc Tử Sâm. Mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc từ anh cứ vây lấy cô, khiến cô phải cố gắng lắm mới tập trung vào màn hình.
Đối thủ của họ là đại học B, một đội tuyển nổi tiếng với lối chơi tiểu xảo. Trong trận đấu thứ hai, tay súng bắn tỉa của đối phương liên tục dùng những lời lẽ khiêu khích trên kênh chat chung để làm nhiễu loạn tâm lý của Hiểu Khê.
"Hoa khôi chỉ nên ở nhà soi gương thôi, cầm súng làm gì cho mỏi tay?" "Hay là em sang đội anh đi, anh nhường em thắng một trận?"
Hiểu Khê nhíu mày, ngón tay siết chặt con chuột. Cô định gõ phím đáp trả thì một dòng chữ đỏ rực hiện lên trên màn hình chat chung:
[Đội trưởng - H]: Câm miệng. Lo mà giữ cái mạng của cậu trong 30 giây tới đi.
Ngay sau đó, nhân vật của Hoắc Tử Sâm như một cơn lốc đen, lao thẳng vào đội hình đối phương với tốc độ không tưởng. Anh bỏ qua mọi mục tiêu khác, chỉ nhắm vào kẻ vừa buông lời khiêu khích Hiểu Khê. Một cú combo hoàn mỹ, dứt khoát và tàn nhẫn đến mức khiến cả khán phòng phải ồ lên kinh ngạc.
Kẻ kia bị hạ gục ngay lập tức, và Tử Sâm không dừng lại ở đó, anh đứng ngay trên xác của đối phương, gõ một chữ duy nhất: "Next." (Tiếp theo).
Sau trận đấu, khi mọi người đang mải mê ăn mừng chiến thắng, Hiểu Khê thu dọn đồ đạc định rời đi thì bị một đám nam sinh của đại học B chặn lại ở lối thoát hiểm.
"Này em gái, đội trưởng của em gắt quá nhỉ? Làm bọn anh mất mặt thế này, em phải đền bù chút chứ?" – Tên bị Tử Sâm hạ gục trong game lúc nãy bước tới, vẻ mặt hung hăng, định đưa tay vuốt tóc cô.
Hiểu Khê lùi lại, ánh mắt sắc lạnh: "Tránh ra."
"Nếu anh không tránh thì sao?"
Bụp!
Một bàn tay to lớn, gân xanh nổi rõ, bóp chặt lấy cổ tay của tên kia. Hoắc Tử Sâm xuất hiện từ bóng tối, gương mặt anh lúc này lạnh đến thấu xương, đôi mắt toát ra luồng sát khí khiến kẻ đối diện phải rùng mình.
"Tao đã bảo mày câm miệng rồi mà." – Giọng Tử Sâm thấp và gằn – "Đừng để tao phải dùng cách khác để dạy mày cách làm người."
Tên kia hoảng sợ, vội vã cùng đám bạn tháo chạy. Không gian chỉ còn lại Hiểu Khê và Tử Sâm. Anh xoay người lại, vẻ mặt lo lắng, định kiểm tra xem cô có sao không: "Hiểu Khê, em có bị thương..."
Hiểu Khê gạt tay anh ra, đôi mắt cô lấp lánh hơi nước: "Anh nghĩ anh bảo vệ em như thế là em sẽ cảm động sao? Hoắc Tử Sâm, anh luôn tự cho mình cái quyền can thiệp vào cuộc sống của người khác. Trên mạng cũng vậy, ngoài đời cũng vậy. Em ghét anh!"
Nói rồi, cô chạy đi, để lại Tử Sâm đứng lặng người trong hành lang vắng. Anh nhìn bàn tay mình, cảm giác cay đắng lan tỏa. Anh biết mình sai rồi, sai ngay từ khi bắt đầu trò chơi giấu mặt này.