Sau sự cố ở giải giao hữu, Hoắc Tử Sâm dường như biến thành một người khác. Anh không còn lạnh lùng, cũng không còn ra lệnh một cách độc tài. Thay vào đó, anh bắt đầu học cách "dỗ dành" – một việc mà từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến nay anh chưa bao giờ phải làm.
Anh mua tập thơ tình, tìm kiếm trên mạng những từ khóa như: "Làm gì khi bạn gái giận?", "Cách xin lỗi hiệu quả nhất". Kết quả là sáng hôm sau, cả trường Giang Thành được một phen chấn động khi thấy Hoắc đại thần đứng ở cổng khoa Ngoại ngữ, tay cầm một bó hoa nhài trắng – loài hoa mà Hiểu Khê thích nhất – cùng với một tấm bảng nhỏ viết tay: "Cố Hiểu Khê, anh sai rồi."
Sự việc này nhanh chóng lên trang đầu diễn đàn trường. "Trời đất ơi, tảng băng tan thật rồi! Nam thần cấm dục đang cầu xin sự tha thứ kìa!" "Hoa khôi Cố đúng là cao tay, huấn luyện đại thần thành cún con luôn rồi."
Hiểu Khê đi học, nhìn thấy cảnh đó thì vừa xấu hổ vừa tức giận. Cô kéo anh vào một góc khuất: "Hoắc Tử Sâm, anh điên rồi à? Anh làm thế này em còn mặt mũi nào đi học nữa?"
Tử Sâm nhìn cô, ánh mắt có chút mệt mỏi nhưng vô cùng kiên định: "Nếu em không hết giận, anh sẽ đứng đây mỗi ngày. Anh không quan tâm người khác nói gì, anh chỉ quan tâm em có nhìn anh hay không."
"Anh..." – Hiểu Khê nghẹn lời – "Anh đừng tưởng làm mấy trò này là xong. Anh lừa em trong game, anh coi thường em ngoài đời, những chuyện đó anh tính thế nào?"
Tử Sâm cúi đầu, giọng anh khàn khàn: "Anh không lừa em. ID 'H' là sự thật duy nhất anh có thể dùng để ở bên em khi anh chưa đủ dũng cảm đối diện với tình cảm của mình ngoài đời. Anh thừa nhận mình hèn nhát, mình độc miệng, nhưng Tiểu Khê... mỗi lời anh nói với em trên mạng, mỗi trận đấu anh kề vai sát cánh cùng em, đều là thật lòng."
Hiểu Khê im lặng. Cô nhìn bó hoa nhài trắng trong tay anh, mùi hương thanh khiết thoang thoảng. Cô biết mình đã bắt đầu mềm lòng, nhưng cái tôi của cô vẫn chưa cho phép mình tha thứ dễ dàng như vậy.
"Được, em cho anh một cơ hội." – Hiểu Khê hít một hơi thật sâu – "Giải đấu quốc gia sắp tới, nếu anh đưa đội giành chức vô địch, em sẽ cân nhắc việc nghe anh giải thích. Còn từ giờ đến lúc đó, anh chỉ là đội trưởng của em, không hơn không kém."
Tử Sâm nghe vậy, ánh mắt bỗng chốc rực sáng lên như người chết đuối vớ được cọc. Anh gật đầu mạnh: "Được! Anh hứa với em. Không chỉ vô địch, anh sẽ mang cả thế giới về cho em."
Hiểu Khê bĩu môi: "Sến súa." Nhưng khi cô quay lưng đi, khóe môi cô đã khẽ cong lên một chút.
Suốt những ngày sau đó, Tử Sâm lao vào tập luyện như điên dại. Anh thức trắng đêm để nghiên cứu chiến thuật, anh kiên nhẫn chỉ bảo từng thành viên, và đặc biệt, anh chăm sóc Hiểu Khê vô cùng chu đáo dưới danh nghĩa "hỗ trợ thành viên chủ lực". Anh mua sữa dâu (lần này là loại cao cấp nhất), chuẩn bị thuốc nhỏ mắt, miếng dán sưởi tay cho cô.
Sự chân thành của anh bắt đầu làm tan chảy lớp băng bao quanh trái tim Hiểu Khê. Cô nhận ra, nam thần cấm dục này thực chất chỉ là một chàng trai vụng về trong tình yêu, đang nỗ lực hết mình để giữ lấy người con gái mình thương.
Chương 14 khép lại với hình ảnh hai người cùng ngồi trong phòng máy lúc đêm muộn, ánh sáng từ màn hình phản chiếu lên gương mặt họ. Tử Sâm ngủ quên trên bàn vì quá mệt, còn Hiểu Khê khẽ đắp chiếc áo khoác của mình lên vai anh, thầm thì: "Đồ ngốc, cố gắng đến thế để làm gì chứ..."
Lời tỏ tình bùng nổ đang ở rất gần, ngay tại trận chung kết đỉnh cao.