MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNam Thần Cấm Dục, Đừng ChạyChương 15: LỜI TỎ TÌNH

Nam Thần Cấm Dục, Đừng Chạy

Chương 15: LỜI TỎ TÌNH

802 từ · ~5 phút đọc

Hôm nay là ngày diễn ra trận chung kết Esport sinh viên toàn quốc tại Thượng Hải. Không khí tại nhà thi đấu lớn nhất thành phố nóng hơn bao giờ hết. Hàng ngàn khán giả, hàng trăm ống kính máy quay và những dải băng rôn rực rỡ tên đội tuyển "Light of Hope" phủ kín khán đài.

Cố Hiểu Khê ngồi trong phòng chờ, đôi bàn tay cô hơi run. Cô mặc đồng phục của đội: chiếc áo khoác thể thao màu đen đỏ có thêu tên "KHÊ" phía sau lưng. Dù đã tham gia nhiều giải đấu, nhưng quy mô lần này khiến cô không khỏi áp lực.

Một bàn tay ấm áp bỗng đặt lên vai cô, bóp nhẹ. Không cần quay lại, mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc đã cho cô biết đó là ai.

"Đừng nhìn khán giả, chỉ cần nhìn vào tâm ngắm của em thôi. Phía sau lưng em đã có tôi rồi." – Giọng nói của Hoắc Tử Sâm trầm thấp, mang theo một sức mạnh trấn an kỳ lạ.

Hiểu Khê ngước lên, bắt gặp ánh mắt kiên định của anh. Từ sau "thỏa thuận" ở chương trước, Tử Sâm đã thực sự thay đổi. Anh không còn độc miệng, mà thay vào đó là sự quan tâm thầm lặng nhưng cực kỳ tỉ mỉ.

Trận đấu diễn ra nghẹt thở. Đối thủ là đội tuyển của Đại học Thanh Hoa – những kẻ cực kỳ lão luyện. Tỉ số là 2-2, và trận đấu cuối cùng kéo dài hơn 40 phút. Trong khoảnh khắc quyết định, Hiểu Khê bị ba người đối phương vây hãm tại chân cầu.

"Đội trưởng, em bị kẹt rồi! Anh mau đi đi, đừng cứu em!" – Hiểu Khê hét lên trong mic.

"Ngồi yên đó. Tôi đã nói rồi, tôi sẽ không bao giờ bỏ rơi em thêm lần nào nữa." – Tử Sâm đáp lại dứt khoát.

Anh điều khiển nhân vật thực hiện một cú nhảy từ vách đá cao xuống, chấp nhận mất nửa thanh máu để che chắn cho Hiểu Khê. Sự phối hợp của họ lúc này không còn là sự phối hợp của hai thành viên đội tuyển, mà là sự đồng điệu của hai linh hồn đã cùng nhau chiến đấu suốt hai năm qua trên mạng. Đoàng! Một phát súng cuối cùng từ nòng súng của Hiểu Khê xuyên qua đầu đội trưởng đối phương.

"VICTORY!"

Cả nhà thi đấu nổ tung trong tiếng reo hò. Các thành viên đội Giang Thành nhảy cẫng lên ôm nhau. Hiểu Khê vỡ òa hạnh phúc, nước mắt lã chã rơi. Cô nhìn sang Tử Sâm, thấy anh vẫn ngồi đó, đôi mắt chỉ nhìn chằm chằm vào cô, ánh lên niềm tự hào vô hạn.

Trong buổi lễ trao cúp, khi người dẫn chương trình đưa mic cho Hoắc Tử Sâm để phát biểu cảm nghĩ về chức vô địch, cả hội trường bỗng im bặt. Tử Sâm không nhìn vào chiếc cúp vàng danh giá trên bàn, anh quay sang phía Cố Hiểu Khê, người đang đứng cạnh mình.

"Trước khi nói về chiến thắng, tôi có một lời xin lỗi và một lời thú nhận cần phải thực hiện trước mặt tất cả mọi người." – Giọng anh vang vọng qua hệ thống loa cực đại.

Hiểu Khê ngẩn người, tim cô đập liên hồi.

"Tôi là một kẻ rất tệ trong việc bày tỏ cảm xúc. Tôi đã từng dùng sự lạnh lùng để che đậy sự rung động, đã từng lừa dối người mình thương dưới một danh tính ảo vì sợ hãi thực tại." – Tử Sâm bước tới một bước, đối diện với cô – "Cố Hiểu Khê, anh chính là 'H'. Anh cũng là cái tên Hoắc Tử Sâm đáng ghét mà em từng muốn cưa rồi đá. Nhưng hôm nay, trước mặt hàng triệu người đang xem trực tuyến, anh muốn nói rằng: Anh thua rồi. Anh hoàn toàn phục tùng dưới chân em. Em có đồng ý để anh dùng phần đời còn lại để bù đắp cho những hộp sữa dâu mà anh đã lỡ từ chối không?"

Cả khán phòng lặng đi trong vài giây, rồi những tiếng hét "Đồng ý đi!" vang lên như sấm dậy. Hiểu Khê đứng giữa ánh đèn flash chói lòa, nhìn chàng trai cao ngạo nhất thế giới đang cúi đầu trước mình. Cô mỉm cười, nước mắt vẫn còn đọng trên mi:

"Em đã nói rồi, anh phải làm trâu làm ngựa cho em cả đời. Lời đó vẫn còn hiệu lực."

Tử Sâm không kìm lòng được nữa, anh kéo cô vào lòng, trao một nụ hôn nồng cháy giữa sân khấu vinh quang. Chức vô địch rất quan trọng, nhưng với anh, có được cô mới chính là chiến thắng vĩ đại nhất cuộc đời.