MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNam Thần Xì Trây Ghen Tuông Khi Tôi Được Người Khác Tỏ TìnhChương 1: Ký túc xá phòng 402 và cuộc gặp gỡ tình cờ

Nam Thần Xì Trây Ghen Tuông Khi Tôi Được Người Khác Tỏ Tình

Chương 1: Ký túc xá phòng 402 và cuộc gặp gỡ tình cờ

2,163 từ

Thành phố A vào tháng chín vẫn mang theo cái nóng hầm hập như muốn thiêu đốt lòng người. Ánh nắng gắt gỏng xuyên qua những tán cây ngô đồng cổ thụ dọc theo đại lộ dẫn vào cổng chính của Đại học Kinh Đại, đổ những vệt bóng loang lổ xuống mặt đường nhựa bốc hơi nghi ngút. Tiếng ve sầu kêu ran vang dội cả một góc trời, làm cho không khí ngày tựu trường càng thêm náo nhiệt và có phần lộn xộn. Giữa dòng người đông đúc ấy, Sở Yến đang chậm rãi kéo chiếc vali màu xám tro đi về phía khu ký túc xá nam nằm ở phía tây khuôn viên trường.

Sở Yến vốn là người không ưa sự ồn ào. Cậu mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, vạt áo bỏ trong chiếc quần vải đen ôm vừa vặn đôi chân dài thẳng tắp. Gương mặt cậu thanh tú, nước da trắng trẻo đến mức dưới ánh mặt trời có cảm giác hơi trong suốt, khiến cậu trông sạch sẽ và tách biệt hoàn toàn với sự xô bồ xung quanh. Đôi mắt cậu nhàn nhạt, không có quá nhiều cảm xúc khi lướt qua những băng rôn đỏ chào mừng tân sinh viên treo rợp trời. Đối với Sở Yến, việc đỗ vào khoa Kinh doanh của Kinh Đại danh giá vốn nằm trong dự tính, và việc chuyển vào ở ký túc xá cũng chỉ là một bước tất yếu trong cuộc đời sinh viên mà cậu cần phải hoàn thành.

Cửa phòng 402 nằm ở cuối hành lang tầng bốn. Khi Sở Yến đẩy cửa bước vào, một luồng khí lạnh từ điều hòa ngay lập tức xoa dịu cái nóng trên da thịt cậu. Căn phòng bốn người nhưng hiện tại chỉ có một người đang có mặt. Đó là một nam sinh đang ngồi quay lưng về phía cửa, tập trung cao độ vào màn hình máy tính lớn. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch vang lên đều đặn và dứt khoát, nghe như tiếng mưa rơi trên mái tôn vào một đêm tĩnh lặng.

Người kia không hề quay đầu lại, giọng nói trầm thấp và có chút lạnh nhạt vang lên giữa tiếng bàn phím: "Giường bên trái là của cậu. Tủ quần áo số hai. Nếu có nhiều đồ quá thì để vào gầm giường, đừng để bừa bãi ra lối đi."

Sở Yến hơi ngẩn người trước sự tiếp đón có phần kiệm lời này. Cậu khẽ đóng cửa lại, cố gắng không gây ra tiếng động lớn. "Chào cậu, tôi là Sở Yến, tân sinh viên ngành Kinh doanh. Rất vui được gặp cậu."

Tiếng bàn phím đột ngột dừng lại. Nam sinh kia xoay ghế lại, nhìn thẳng về phía Sở Yến. Đó là một chàng trai có ngoại hình vô cùng nổi bật, thậm chí có thể dùng từ sắc sảo để mô tả. Sống mũi cao thẳng như tạc, đôi mắt sắc lạnh giấu sau hàng lông mi rậm, và một khí chất lạnh lùng nhưng đầy áp bức. Anh mặc một chiếc áo phông đen đơn giản, bắp tay săn chắc lộ ra khi anh tựa lưng vào thành ghế.

"Hoắc Dật. IT." Anh đáp ngắn gọn, đôi mắt hơi nheo lại khi quan sát Sở Yến. Cái nhìn của Hoắc Dật không mang theo ác ý, nhưng nó đủ khiến người đối diện cảm thấy bị soi xét. Sau vài giây, anh hất cằm về phía chiếc vali của Sở Yến. "Cậu đến hơi muộn. Hai người kia đi ăn rồi."

"Vâng, tàu của tôi bị trễ chuyến." Sở Yến mỉm cười nhạt, rồi bắt đầu lẳng lặng kéo vali về phía giường của mình.

Trong suốt một tiếng đồng hồ sau đó, phòng 402 chìm vào một sự im lặng kỳ lạ. Hoắc Dật lại quay lại với đống mã nguồn phức tạp trên màn hình, còn Sở Yến thì bắt đầu dọn dẹp không gian của mình. Cách Sở Yến dọn đồ cũng giống hệt như con người cậu: tỉ mỉ, ngăn nắp và cực kỳ sạch sẽ. Cậu lau chùi từng ngăn tủ, trải ga giường phẳng phiu không một nếp nhăn, sau đó mới cẩn thận xếp từng chiếc áo sơ mi được là lượt kỹ càng vào tủ.

Hoắc Dật thỉnh thoảng lại liếc mắt qua gương chiếu hậu gắn trên góc màn hình máy tính. Anh vốn là người có thói quen quan sát, đặc biệt là với những thứ mới lạ xuất hiện trong lãnh thổ của mình. Trong mắt một sinh viên kỹ thuật như Hoắc Dật, cuộc sống vốn dĩ là những dòng lệnh logic và khô khan. Anh ghét sự rườm rà, ghét những kẻ yếu đuối và đặc biệt ghét những thứ quá mức "mềm mại". Thế nhưng, cái cách Sở Yến di chuyển trong phòng lại không khiến anh thấy khó chịu như anh tưởng. Cậu ấy di chuyển rất khẽ, không tạo ra bất cứ tiếng động va chạm nào, giống như một hơi thở nhẹ nhàng lướt qua căn phòng vốn đã đầy mùi mồ hôi và bụi bặm của những ngày đầu nhập học.

"Cậu có vẻ... rất sạch sẽ?" Hoắc Dật bất ngờ lên tiếng, giọng nói vẫn mang theo vẻ hờ hững.

Sở Yến đang xếp sách lên kệ, nghe vậy liền quay đầu lại, đôi mắt cong lên một chút thành hình bán nguyệt: "Có lẽ là thói quen thôi. Tôi thích mọi thứ ở đúng vị trí của nó."

Hoắc Dật khẽ hừ một tiếng trong cổ họng, quay lại với màn hình. Anh tự nhủ thầm trong lòng: Lại thêm một công tử bột khoa Kinh doanh. Da trắng thế kia, chắc chưa bao giờ phải động tay vào việc nặng.

Đến chiều tối, hai người bạn cùng phòng còn lại cũng trở về. Đó là Vương đại lực, một anh chàng cao lớn, thô kệch khoa Giáo dục thể chất và Lý Minh, một người đeo kính cận trông có vẻ mọt sách khoa Toán. Sự xuất hiện của hai người họ khiến căn phòng trở nên ồn ào hơn hẳn. Vương Đại Lực ngay khi vào phòng đã quăng chiếc áo đẫm mồ hôi lên ghế, khiến lông mày của Sở Yến khẽ nhíu lại trong tích tắc, nhưng cậu nhanh chóng che giấu đi sự không thoải mái ấy.

"Oa, phòng mình có mỹ nam à?" Vương Đại Lực oang oang lên tiếng khi nhìn thấy Sở Yến. "Chào nhé, tôi là Đại Lực, có việc gì cần bưng bê cứ gọi tôi."

Sở Yến mỉm cười gật đầu: "Chào cậu, tôi là Sở Yến."

Hoắc Dật vẫn ngồi im tại chỗ, dường như không quan tâm đến cuộc làm quen này, nhưng tai anh lại vô tình thu trọn từng lời nói. Anh cảm thấy cái cách Vương Đại Lực nhìn chằm chằm vào Sở Yến có chút chướng mắt. Có lẽ vì Sở Yến trông quá khác biệt so với những nam sinh khác ở cái trường đại học hàng đầu nhưng cũng đầy những gã thô kệch này. Cậu ấy có vẻ gì đó rất mong manh, khiến người ta dễ dàng nảy sinh ý muốn bắt nạt, hoặc... bảo vệ.

"Đi ăn thôi các anh em! Hôm nay ngày đầu tiên, tôi mời!" Vương Đại Lực hào hứng rủ rê.

Lý Minh gật đầu đồng ý ngay lập tức. Sở Yến hơi do dự một chút rồi cũng gật đầu theo. Cậu nhìn sang phía Hoắc Dật, thấy anh vẫn bất động như một bức tượng trước máy tính.

"Hoắc Dật, cậu đi không?" Vương Đại Lực hỏi.

"Không đi. Đang bận." Hoắc Dật trả lời mà không thèm nhìn lại.

Sở Yến định nói gì đó, nhưng thấy thái độ xa cách của anh, cậu lại thôi. Ba người họ rời khỏi phòng, để lại Hoắc Dật trong không gian tĩnh lặng. Khi tiếng bước chân ở hành lang xa dần, Hoắc Dật mới thả lỏng vai, dựa hẳn vào ghế. Anh nhìn sang giường của Sở Yến. Trên kệ sách nhỏ của cậu, mấy cuốn sách về kinh tế vi mô và quản trị được xếp ngay ngắn, bên cạnh là một lọ tinh dầu nhỏ tỏa ra mùi gỗ đàn hương thanh khiết.

Anh nhíu mày, tự lẩm bẩm: "Đàn ông con trai mà dùng tinh dầu... Thật là phiền phức."

Thế nhưng, tay anh lại vô thức vươn ra, nhặt một chiếc bút bi mà Sở Yến vô tình đánh rơi gần lối đi chung. Anh cầm chiếc bút trong tay, cảm nhận được hơi ấm mỏng manh còn sót lại, sau đó đặt nó ngay ngắn lên bàn của cậu, đúng vị trí mà anh nghĩ là "đúng chỗ nhất".

Khoảng hai tiếng sau, Sở Yến trở về một mình. Vương Đại Lực và Lý Minh đã rủ nhau đi chơi net đêm. Cậu mở cửa phòng, thấy Hoắc Dật vẫn còn đó, nhưng lần này anh không gõ phím nữa mà đang nằm trên giường, tay gác lên trán, mắt nhắm nghiền như đang ngủ.

Sở Yến bước đi thật nhẹ nhàng, cậu lấy đồ dùng cá nhân rồi vào phòng tắm. Khi tiếng nước chảy róc rách vang lên, Hoắc Dật mới từ từ mở mắt. Anh nhìn về phía cánh cửa phòng tắm đóng kín, nghe tiếng nước và tưởng tượng ra dáng vẻ sạch sẽ, dịu dàng của người kia. Trong lòng anh nảy sinh một cảm giác kỳ lạ, một sự tò mò mà trước đây anh chưa từng có với bất kỳ ai.

Sở Yến bước ra sau khi tắm xong, hơi nước bốc lên làm cho gương mặt cậu càng thêm hồng nhuận. Cậu mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa màu xanh nhạt, mái tóc hơi ướt rủ xuống trước trán. Thấy Hoắc Dật đã tỉnh, cậu khẽ nói: "Tôi làm cậu thức giấc sao?"

Hoắc Dật ngồi dậy, nhìn cậu một lúc lâu rồi mới lên tiếng, giọng nói có chút khàn đặc của người vừa tỉnh ngủ: "Không. Tại trời nóng quá."

"Điều hòa đang bật mà?" Sở Yến ngây ngô hỏi lại.

Hoắc Dật hừ một tiếng, đứng dậy lấy khăn mặt rồi đi thẳng vào phòng tắm, lướt qua vai Sở Yến. Một mùi hương thanh mát của sữa tắm và hương gỗ thoảng qua mũi anh, khiến dây thần kinh vốn đang căng thẳng của anh bỗng dưng trùng xuống.

Đêm đó là đêm đầu tiên họ chung phòng. Kinh Đại về đêm rất yên tĩnh, chỉ có tiếng gió thổi qua kẽ lá ngô đồng bên ngoài cửa sổ. Sở Yến nằm trên giường, nhìn lên trần nhà tối om, cảm nhận hơi thở của ba người khác trong phòng. Cậu biết cuộc sống sinh viên của mình sẽ không còn lặng lẽ như trước nữa.

Còn ở giường đối diện, Hoắc Dật vẫn chưa ngủ được. Anh là một "thẳng nam" chính hiệu, ít nhất là anh luôn nghĩ như vậy. Anh thích bóng rổ, thích lập trình, và ghét những thứ sướt mướt. Anh đã từng từ chối không biết bao nhiêu nữ sinh vì cảm thấy họ quá rắc rối. Thế nhưng, sự xuất hiện của Sở Yến lại mang đến cho anh một cảm giác không thể gọi tên. Cậu ấy không rắc rối, không ồn ào, nhưng lại có một sức hút khiến anh không thể phớt lờ.

Trong bóng tối, Hoắc Dật khẽ xoay người, nhìn về phía bóng dáng đang nằm nghiêng trên giường đối diện. Anh thấy Sở Yến có vẻ đang hơi co người lại vì lạnh. Tay anh nắm chặt mép chăn của mình, đấu tranh tư tưởng một hồi rồi lại buông ra.

"Mới ngày đầu thôi mà..." Anh thầm nhủ, nhắm mắt lại cố gắng chìm vào giấc ngủ.

Thế nhưng, hình ảnh đoạn eo trắng ngần của Sở Yến khi trải ga giường chiều nay cứ lởn vởn trong tâm trí anh, giống như một lỗi mã nguồn mà anh không tài nào sửa được. Hoắc Dật không biết rằng, đây chỉ là khởi đầu cho một chuỗi những ngày tháng mà thế giới logic của anh sẽ hoàn toàn bị đảo lộn bởi một người mang tên Sở Yến.

Thành phố A vẫn nóng, nhưng trong phòng 402, dường như có một dòng chảy ngầm đang lặng lẽ len lỏi qua những kẽ hở của sự hờ hững ban đầu. Một gã IT khô khan và một chàng trai kinh doanh dịu dàng, cuộc gặp gỡ tình cờ này rồi sẽ dẫn họ đi về đâu giữa cái thanh xuân rực rỡ và cũng đầy biến động này? Sở Yến không biết, và Hoắc Dật lại càng không biết. Anh chỉ biết rằng, ngày mai, anh sẽ phải nhắc nhở cậu bạn cùng phòng này rằng đừng có đi tắm mà không mang theo khăn lau tóc, vì nước nhỏ xuống sàn nhà sẽ làm anh thấy... khó chịu. Ít nhất, đó là lý do mà anh tự huyễn hoặc bản thân mình.