1,774 từ
Ánh nắng ban mai của ngày thứ hai tại Đại học Kinh Đại len lỏi qua khe rèm cửa, nhảy múa trên gương mặt thanh tú của Sở Yến. Cậu khẽ nheo mắt, theo thói quen sinh học đúng sáu giờ sáng liền tỉnh giấc. Trong phòng 402 lúc này, tiếng ngáy của Vương Đại Lực vẫn đều đặn như sấm rền, còn Lý Minh thì trùm chăn kín mít như một cái kén. Sở Yến khẽ khàng ngồi dậy, cố gắng không gây ra tiếng động để tránh làm phiền mọi người. Thế nhưng, khi cậu vừa nhìn sang phía giường của Hoắc Dật, cậu nhận ra vị trí đó đã trống không từ lúc nào. Chăn màn được gấp gọn gàng một cách kỷ luật, khác hẳn với sự bừa bãi của hai người còn lại.
Sở Yến bước xuống giường, đi về phía nhà vệ sinh chung. Cậu ngạc nhiên khi thấy trên bồn rửa mặt, chiếc cốc đánh răng của mình đã được đổ đầy nước, bàn chải cũng đã được lấy sẵn một lượng kem vừa đủ. Cậu khựng lại vài giây, nhìn sang chiếc cốc màu đen bên cạnh của Hoắc Dật đang ướt nước. Một suy nghĩ lướt qua khiến tim cậu khẽ thắt lại: Chẳng lẽ là Hoắc Dật làm? Nhưng rồi cậu nhanh chóng gạt đi, tự nhủ có lẽ do mình nhớ nhầm hoặc tối qua đã chuẩn bị sẵn mà không nhớ. Sự sạch sẽ và tỉ mỉ của Sở Yến đôi khi biến thành một loại bản năng tự động.
Sau khi vệ sinh cá nhân và thay bộ đồ thể thao đơn giản, Sở Yến định bụng ra sân vận động chạy vài vòng. Khi cậu vừa mở cửa phòng, một bóng dáng cao lớn đã đứng lù lù ở hành lang từ bao giờ. Hoắc Dật mặc một chiếc áo khoác gió màu xám, trên trán lấm tấm mồ hôi, tay cầm theo một túi nilon màu trắng tỏa ra mùi thơm của bánh bao nóng và sữa đậu nành.
Hoắc Dật nhìn cậu, ánh mắt vẫn là vẻ lạnh nhạt như cũ nhưng giọng nói dường như bớt đi vài phần sắc lẹm: "Dậy rồi à?"
"Chào cậu, cậu đi chạy bộ sao?" Sở Yến mỉm cười, nụ cười dưới ánh sáng ban mai trông đặc biệt rạng rỡ và thuần khiết.
Hoắc Dật không trả lời thẳng vào câu hỏi, chỉ giơ túi đồ ăn trong tay lên, ấn vào ngực Sở Yến: "Tiện đường mua ở nhà ăn. Cầm lấy mà ăn đi, đừng có để cái bộ dạng suy dinh dưỡng đó đi học, nhìn rất ngứa mắt."
Nói đoạn, anh không đợi Sở Yến kịp phản ứng đã lách người bước vào phòng. Sở Yến đứng sững lại ở cửa, cảm giác hơi ấm từ túi bánh bao truyền qua lớp áo mỏng thấm vào da thịt. Cậu cúi đầu nhìn, bên trong là loại bánh bao nhân thịt mà cậu thích nhất, kèm theo một hộp sữa đậu nành còn ấm nóng. Một sự quan tâm có phần vụng về và thô lỗ, nhưng lại khiến tâm trạng của Sở Yến tốt lên lạ kỳ. Cậu thầm nghĩ, nam thần IT này dường như không đáng sợ như vẻ bề ngoài.
Những ngày tiếp theo, Sở Yến dần nhận ra một quy luật ngầm trong căn phòng 402. Hoắc Dật luôn là người dậy sớm nhất, và bằng một cách thần kỳ nào đó, mọi thứ "vặt vãnh" của Sở Yến đều được sắp xếp ổn thỏa trước khi cậu kịp nhận ra. Có lần, chiếc quạt cầm tay của Sở Yến bị hỏng, cậu định bụng chiều sẽ mang ra cửa hàng sửa chữa thì tối về đã thấy nó nằm ngay ngắn trên bàn, chạy êm ru. Khi cậu hỏi, Hoắc Dật chỉ dán mắt vào màn hình máy tính, tay gõ phím liên hồi và đáp cụt ngủn: "Thấy chướng mắt nên sửa hộ, đừng có nghĩ nhiều."
Lại có lần, Sở Yến đi học về muộn vì phải lên thư viện tra cứu tài liệu, trời bất chợt đổ mưa rào. Cậu đứng ở sảnh tòa nhà giảng đường, đang phân vân không biết nên đội mưa chạy về hay đợi tạnh thì thấy một chiếc ô đen che khuất tầm nhìn. Hoắc Dật đứng đó, một tay đút túi quần, một tay cầm ô, gương mặt không cảm xúc nhìn màn mưa trắng xóa trước mặt.
"Sao cậu lại ở đây?" Sở Yến ngạc nhiên hỏi.
"Đi mua linh kiện máy tính, đi ngang qua thấy có người ngốc nghếch đứng đây ngắm mưa." Hoắc Dật nói dối không chớp mắt. Thực tế, cửa hàng linh kiện nằm ở hướng ngược lại hoàn toàn, và anh đã đứng ở đây gần hai mươi phút chỉ để đợi cái bóng dáng mảnh khảnh kia xuất hiện.
Trên đường về ký túc xá, chiếc ô đen nghiêng hẳn về phía Sở Yến. Hoắc Dật cao hơn cậu gần một cái đầu, đôi vai rộng lớn của anh như che chắn hết mọi cơn gió lạnh lẽo bên ngoài. Sở Yến vô tình chạm phải cánh tay săn chắc của anh, cảm nhận được hơi nóng hầm hập tỏa ra từ người đối diện. Cậu hơi ngượng ngùng định lùi ra xa một chút thì bị một bàn tay to lớn giữ chặt lấy bả vai, kéo lại gần.
"Đứng sát vào, ướt hết bây giờ. Cậu mà ốm thì ai dọn phòng cho tôi?" Hoắc Dật gắt nhẹ, nhưng lực tay ở vai cậu lại rất nhẹ nhàng, như thể đang che chở một món đồ sứ dễ vỡ.
Sở Yến cúi đầu, nhìn xuống đôi giày trắng của mình đang đi cạnh đôi giày thể thao đen của Hoắc Dật. Nhịp tim của cậu bỗng dưng mất đi tiết tấu bình thường. Cậu là người nhạy cảm, cậu biết mình thích nam giới từ lâu, vì vậy cậu rất sợ những cử chỉ mập mờ. Nhưng đối diện với một Hoắc Dật luôn tự xưng là "trai thẳng" và thỉnh thoảng còn buông lời mỉa mai những thứ "ẻo lả", Sở Yến chỉ có thể tự nhắc nhở mình phải giữ khoảng cách. Cậu không muốn bản thân chìm sâu vào một thứ tình cảm không có kết quả, càng không muốn đánh mất sự bình yên hiện tại.
Về đến phòng, vai trái của Hoắc Dật đã ướt đẫm nước mưa, trong khi Sở Yến hoàn toàn khô ráo. Cậu vội vàng lấy khăn bông sạch đưa cho anh: "Cậu lau đi, để vậy dễ cảm lạnh lắm."
Hoắc Dật đón lấy chiếc khăn, hương thơm gỗ đàn hương quen thuộc trên khăn xộc vào mũi khiến anh có chút ngẩn ngơ. Anh nhìn Sở Yến đang loay hoay tìm thuốc cảm đưa cho mình, trong lòng dâng lên một cảm giác thỏa mãn lạ kỳ. Anh thích cái cách Sở Yến quan tâm mình, thích cái cách cậu nhìn anh bằng đôi mắt trong veo đầy vẻ lo lắng. Hoắc Dật luôn tự cho mình là kẻ lý trí nhất trên đời, nhưng hiện tại, bộ não thiên tài của anh dường như không thể giải thích được tại sao mình lại dành nhiều thời gian và công sức cho một người bạn cùng phòng đến thế.
Anh tự biện minh rằng đó là vì Sở Yến quá yếu đuối, nếu không có anh bảo bọc, chắc chắn cậu sẽ bị những gã như Vương Đại Lực bắt nạt. Hoặc giả như, anh chỉ đơn giản là thích sự ngăn nắp mà Sở Yến mang lại cho cuộc sống của anh. Anh hoàn toàn không hay biết rằng, những thói quen chăm sóc âm thầm ấy chính là khởi đầu cho một sự chiếm hữu đang lớn dần trong tiềm thức.
Buổi tối hôm đó, khi cả phòng đã tắt đèn, Hoắc Dật vẫn nghe thấy tiếng sột soạt từ phía giường của Sở Yến. Anh khẽ hỏi: "Chưa ngủ à?"
Sở Yến nhỏ giọng đáp: "Tôi đang xem lại bài giảng một chút. Cậu ngủ đi, tôi tắt đèn bàn ngay đây."
"Sở Yến." Hoắc Dật đột nhiên gọi tên cậu, điều mà anh rất hiếm khi làm từ khi hai người gặp nhau.
"Ơi?"
"Sau này có đi đâu thì mang theo ô. Không phải lúc nào tôi cũng tiện đường đi ngang qua đâu."
Sở Yến im lặng một lúc, rồi nhẹ nhàng trả lời: "Cảm ơn cậu, Hoắc Dật. Cậu... thực sự rất tốt."
Hoắc Dật nghe xong câu đó liền xoay người vào tường, tim đập nhanh một nhịp. Anh thầm mắng một câu trong lòng. Tốt cái gì chứ? Anh chỉ là không muốn nhìn thấy cậu ấy thảm hại thôi. Nhưng dù có tự lừa dối mình thế nào đi chăng nữa, Hoắc Dật cũng không thể phủ nhận rằng, vị trí của Sở Yến trong lòng anh đã không còn giống với bất kỳ ai khác. Nó không phải là tình bạn đơn thuần giữa những người anh em, mà là một thứ gì đó sâu sắc hơn, bản năng hơn, và cũng nguy hiểm hơn nhiều.
Đêm ở Đại học Kinh Đại dần về khuya, gió mùa thổi qua cửa sổ mang theo hơi nước mát lạnh. Trong căn phòng nhỏ, hai tâm hồn đang ở rất gần nhau nhưng lại bị ngăn cách bởi những định kiến và sự không chắc chắn của tuổi trẻ. Hoắc Dật vẫn tiếp tục vai trò "người bảo hộ" thầm lặng của mình, còn Sở Yến thì dần dần thu mình lại trong cái vỏ bọc của sự biết ơn, cố gắng không để bản thân rung động trước sự dịu dàng trá hình của gã nam thần IT kia.
Thực ra, trong tình yêu, kẻ nào bắt đầu chăm sóc đối phương một cách vô điều kiện trước, kẻ đó đã sớm thua cuộc. Hoắc Dật tưởng mình là người làm chủ cuộc chơi, nhưng thực chất anh đã lún sâu vào cái bẫy dịu dàng mà Sở Yến vô tình giăng ra. Những thói quen chăm sóc ấy, sớm muộn gì cũng sẽ trở thành một loại nghiện, mà khi thiếu vắng, nó sẽ khiến người ta điên cuồng.
Sáng hôm sau, Sở Yến tỉnh dậy và lại thấy cốc nước đầy và bàn chải đã sẵn kem. Cậu mỉm cười, một nụ cười có chút buồn bã xen lẫn ấm áp. Cậu tự nhủ, cứ để mọi chuyện tự nhiên đi. Cho đến khi Hoắc Dật thực sự nhận ra vị trí của cậu trong lòng anh, hoặc cho đến khi cậu đủ mạnh mẽ để rời khỏi sự che chở đầy mâu thuẫn này.