2,204 từ
Tiếng chuông kết thúc tiết học cuối cùng của buổi chiều vang lên, giải tỏa bầu không khí căng thẳng trong các tòa giảng đường của Đại học Kinh Đại. Đám đông sinh viên từ khắp các ngả đường đổ dồn về phía nhà ăn số hai, nơi nổi tiếng với những món sườn xào chua ngọt và canh cá cải chua ngon nhất nhì thành phố A. Giữa dòng người hối hả, Sở Yến vừa đi vừa cúi đầu xem lại xấp tài liệu kinh tế vi mô trên tay. Cậu không quá vội vàng, bởi lẽ với tính cách của mình, cậu thà đợi đám đông vơi bớt còn hơn là phải chen lấn trong không gian đầy mùi dầu mỡ và mồ hôi.
Vừa bước chân vào sảnh nhà ăn, một bàn tay lớn bất ngờ vỗ mạnh lên vai Sở Yến khiến cậu giật mình suýt đánh rơi sấp giấy.
"Này mỹ nam, hôm nay đi ăn muộn thế?" Vương Đại Lực cười khà khà, bên cạnh là Lý Minh đang lạch cạch gõ phím điện thoại.
Sở Yến mỉm cười, vẻ mặt dịu đi đôi chút: "Tôi nán lại thư viện một lúc. Các cậu đã lấy cơm chưa?"
"Đang định lấy đây, nhưng nhìn cái hàng dài kia xem, chắc đến lượt mình thì chỉ còn rau muống xào thôi." Vương Đại Lực bĩu môi, chỉ tay về phía những hàng dài dằng dặc trước các quầy thức ăn.
Đúng lúc đó, từ phía một chiếc bàn dài ở góc khuất gần cửa sổ, một bóng dáng cao lớn đứng dậy, vẫy tay về phía họ. Hoắc Dật vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng thường thấy, nhưng hôm nay trông anh có vẻ nhàn hạ hơn vì trên bàn đã bày sẵn bốn khay cơm đầy ắp thức ăn.
"Lại đây." Hoắc Dật nói ngắn gọn, thanh âm trầm thấp xuyên qua sự ồn ào của nhà ăn.
Cả ba người đi tới. Vương Đại Lực không giấu nổi sự ngạc nhiên, reo lên: "Ôi trời, Hoắc thần hôm nay khai ân à? Cậu xếp hàng mua cơm cho cả bọn từ bao giờ thế?"
Hoắc Dật không thèm liếc mắt nhìn Vương Đại Lực, chỉ kéo một chiếc ghế ra, dùng ánh mắt ra hiệu cho Sở Yến ngồi xuống. Anh đẩy một khay cơm về phía cậu. Đó là khay cơm đặc biệt nhất trên bàn: miếng sườn xào chua ngọt được rưới nước sốt óng ánh, một bát canh trứng cà chua không hành đúng như sở thích của Sở Yến, và quan trọng nhất là không hề có gừng hay tỏi băm nhỏ, những thứ mà Sở Yến vốn cực kỳ dị ứng.
Vương Đại Lực nhìn khay cơm của mình, rồi nhìn sang khay của Sở Yến, tặc lưỡi: "Này Hoắc Dật, sao khay của Sở Yến lại toàn món ngon thế? Sườn của tôi toàn xương là xương, còn của cậu ấy thì nhìn như cơm hạng thương gia vậy?"
Hoắc Dật bình thản gắp một miếng sườn bỏ vào miệng, giọng nói không chút gợn sóng: "Nhà ăn hết sườn ngon rồi. Khay đó là do dì múc cơm quý người đẹp trai nên cho thêm thôi."
Lý Minh đẩy gọng kính, khẽ lẩm bẩm: "Dì múc cơm nào mà chả quý cậu nhất, Hoắc thần. Nhưng tôi nhớ rõ ràng cậu đã đứng ở quầy số ba để lựa từng miếng sườn cho khay đó mà."
Một cái nhìn sắc lẹm từ phía Hoắc Dật khiến Lý Minh lập tức im bặt. Sở Yến ngồi bên cạnh, cảm thấy một luồng nhiệt nóng ran từ từ lan lên mang tai. Cậu nhìn khay cơm trước mặt, rồi lại nhìn sang Hoắc Dật đang thản nhiên ăn uống như không có chuyện gì xảy ra. Sự thiên vị này quá rõ ràng, đến mức một người muốn giữ khoảng cách như Sở Yến cũng cảm thấy lòng mình lung lay dữ dội.
"Cảm ơn cậu nhé." Sở Yến nhỏ giọng nói, cầm đũa gắp một miếng sườn nhỏ.
"Ăn đi, đừng có nói nhiều." Hoắc Dật vẫn không ngẩng đầu lên, nhưng động tác tay của anh bỗng dưng chậm lại. Anh nhìn thấy Sở Yến ăn một cách từ tốn, đôi môi đỏ mọng khẽ mấp máy, trong lòng bỗng dâng lên một loại thỏa mãn kỳ lạ. Cảm giác này giống như khi anh viết xong một thuật toán khó và chạy thử thành công ngay từ lần đầu tiên vậy. Không, thực ra nó còn ngọt ngào hơn thế nhiều.
Bữa tối diễn ra trong bầu không khí náo nhiệt của nhà ăn sinh viên. Vương Đại Lực và Lý Minh mải mê bàn luận về trận bóng rổ sắp tới và những bài kiểm tra khó nhằn. Chỉ có Hoắc Dật và Sở Yến là im lặng một cách khác thường. Hoắc Dật dường như dành toàn bộ sự chú ý của mình vào việc... quan sát Sở Yến ăn. Anh để ý thấy cậu không thích ăn rau cải đắng, thế là anh thản nhiên vươn đũa sang, gắp hết số rau đó bỏ vào khay của mình trước sự ngỡ ngàng của hai người bạn còn lại.
"Này... tôi không ăn được rau đắng, nhưng cậu cũng không cần..." Sở Yến bối rối định ngăn lại.
"Tôi thích ăn đắng. Để đó lãng phí." Hoắc Dật đáp gọn lỏn, khuôn mặt vẫn là vẻ "trai thẳng" lý trí và lạnh nhạt thường ngày.
Vương Đại Lực trố mắt nhìn: "Hoắc Dật, từ khi nào cậu thích ăn rau cải đắng thế? Hôm qua cậu còn bảo cái món này như thuốc độc mà?"
"Hôm qua khác, hôm nay khác." Hoắc Dật lạnh lùng cắt lời, rồi quay sang nhìn Sở Yến đang ngơ ngác. Anh nhận thấy một chút dầu mỡ dính bên khóe môi cậu, một hành động bản năng khiến anh cầm tờ khăn giấy trên bàn, vươn tay định lau cho đối phương.
Không gian quanh bàn dường như đông cứng lại trong một giây. Sở Yến hơi lùi lại theo phản xạ, ánh mắt thoáng qua một tia bối rối và cả sự cảnh giác. Bàn tay của Hoắc Dật khựng lại giữa không trung. Anh nhận ra mình vừa làm một hành động quá mức thân mật, thứ mà đáng lẽ một "anh em tốt" sẽ không bao giờ làm như vậy trước mặt người khác.
Hoắc Dật thu tay lại rất nhanh, vò nát tờ khăn giấy trong lòng bàn tay, hắng giọng: "Dính bẩn kìa. Tự lau đi."
Sở Yến vội vàng lấy khăn của mình lau sạch, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cậu cúi đầu thật thấp, cố gắng giấu đi sự bối rối đang lan tỏa khắp gương mặt. Cậu biết Hoắc Dật là một người đàn ông rất thẳng thắn, thậm chí đôi khi còn bộc lộ sự kỳ thị đối với những người đồng tính nam mà họ vô tình gặp trên đường. Anh thường bảo rằng: "Đàn ông ra đàn ông, cứ dính dính sát sát vào nhau nhìn phát tởm." Những lời nói đó giống như những nhát dao nhỏ, thỉnh thoảng lại cứa vào lòng Sở Yến, nhắc nhở cậu rằng sự quan tâm này của anh chỉ đơn giản là sự bảo bọc của một kẻ mạnh đối với một người bạn mà anh cho là yếu ớt.
Nhưng sự thật có đúng như vậy không?
Hoắc Dật nhìn chằm chằm vào bát canh của mình, trong lòng cũng đang dậy sóng. Anh tự mắng mình là đồ ngốc. Tại sao anh lại muốn lau môi cho cậu ấy? Tại sao anh lại cảm thấy miếng sườn trong khay của mình nhạt nhẽo, còn miếng sườn cậu ấy đang ăn lại trông có vẻ ngon lành đến thế? Anh cố gắng dùng logic của một lập trình viên để giải thích: Chắc chắn là do Sở Yến trông quá "mềm mại", khiến anh nảy sinh bản năng bảo vệ động vật nhỏ. Đúng, chắc chắn là vậy. Cậu ấy giống như một chú mèo trắng sạch sẽ, mà đã là mèo thì cần phải được chăm sóc kỹ lưỡng một chút.
Sau bữa tối, cả nhóm cùng nhau đi bộ về ký túc xá. Con đường buổi tối ở Kinh Đại rực rỡ ánh đèn. Những cặp đôi sinh viên dắt tay nhau đi dạo dưới hàng cây ngô đồng, tiếng cười đùa vang lên rộn rã.
"Nhìn kìa, lại là hai gã khoa Nghệ thuật dắt tay nhau." Vương Đại Lực chỉ về phía xa, tặc lưỡi. "Thật tình không hiểu nổi bọn họ nghĩ gì nữa."
Hoắc Dật nheo mắt nhìn theo, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, buông một câu theo thói quen: "Đúng là phí cả một đời đàn ông. Thẳng thắn không muốn, lại muốn đi con đường lệch lạc đó."
Sở Yến bước đi bên cạnh, đôi bàn tay giấu trong túi quần bỗng siết chặt lại. Cảm giác ấm áp từ bữa cơm ban nãy nhanh chóng tan biến, thay vào đó là một luồng khí lạnh buốt giá thấm sâu vào xương tủy. Đây chính là Hoắc Dật – nam thần của mọi cô gái, một người đàn ông lý trí, lạnh nhạt và có cái nhìn cực kỳ khắt khe về giới tính. Cậu khẽ mím môi, ánh mắt nhìn về phía xa xăm, nỗi buồn man mác hiện rõ trên gương mặt thanh tú.
Hoắc Dật vô tình quay đầu lại, bắt gặp vẻ mặt đó của Sở Yến. Tim anh đột nhiên thắt lại một cái. Tại sao cậu ấy lại có vẻ buồn như vậy? Anh định hỏi, nhưng rồi lại thôi. Anh không biết rằng, chính những lời nói vô tình mang mác "trai thẳng" của mình đã vô tình xây nên một bức tường ngăn cách giữa hai người, một bức tường mà sau này chính anh sẽ phải dùng cả trái tim để đập vỡ.
Về đến phòng 402, không gian lại trở về với sự yên tĩnh quen thuộc. Sở Yến lấy sách vở ra, bắt đầu vùi đầu vào học bài để quên đi những suy nghĩ ngổn ngang. Cậu cố tình không nhìn về phía Hoắc Dật, cố tình phớt lờ sự hiện diện của anh trong phòng.
Hoắc Dật ngồi trước máy tính nhưng lần này anh không thể tập trung vào những dòng code được nữa. Anh cứ thỉnh thoảng lại liếc nhìn sang phía Sở Yến. Anh thấy cậu đang chăm chú viết, những ngón tay thon dài cầm bút di chuyển nhịp nhàng trên trang giấy. Dưới ánh đèn bàn vàng dịu, làn da của cậu trông mềm mại như ngọc trai, và hàng lông mi dài rủ xuống tạo thành một cái bóng nhỏ trên đôi gò má.
Anh cảm thấy bứt rứt. Anh muốn làm gì đó để phá tan sự im lặng này, nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu. Bản tính kiêu ngạo của một nam thần không cho phép anh cúi đầu trước.
Mãi đến đêm khuya, khi Sở Yến định đứng dậy đi rửa mặt để chuẩn bị đi ngủ, cậu phát hiện trên bàn mình đã đặt sẵn một túi trái cây đã được gọt vỏ và cắt miếng gọn gàng trong một chiếc hộp nhựa sạch sẽ. Bên trên hộp có dán một tờ giấy ghi chú nhỏ, nét chữ rồng bay phượng múa đặc trưng của Hoắc Dật: "Ăn đi cho có vitamin, trông cậu như sắp ngất đến nơi rồi."
Sở Yến nhìn hộp trái cây, rồi lại nhìn sang Hoắc Dật lúc này đã trùm chăn kín mít trên giường. Cậu khẽ thở dài, trong lòng là một mớ bòng bong không thể gỡ ra được. Hoắc Dật, tại sao cậu lại vừa tàn nhẫn vừa dịu dàng đến thế?
Cậu cầm một miếng táo bỏ vào miệng. Vị ngọt thanh của táo lan tỏa, nhưng trong lòng cậu lại đắng chát. Cậu biết, sự thiên vị này của anh là một loại độc dược. Nó khiến cậu ảo tưởng, khiến cậu hy vọng, để rồi lại khiến cậu thất vọng đau đớn khi nghe những lời kỳ thị thốt ra từ miệng anh.
Sở Yến tự nhủ, ngày mai, cậu nhất định phải giữ khoảng cách hơn nữa. Cậu không thể để mình lún sâu vào cái bẫy mang tên Hoắc Dật này được. Nhưng cậu đâu biết rằng, trong căn phòng 402 chật hẹp này, mỗi một hơi thở, mỗi một cử động của họ đều đã gắn liền với nhau. Sự thiên vị của Hoắc Dật không chỉ là một thói quen, mà nó đã trở thành một phần bản năng của anh – một bản năng mà chính anh cũng chưa kịp đặt tên.
Trăng lên cao, Đại học Kinh Đại chìm vào giấc ngủ sâu. Trong bóng tối, hai trái tim cùng nhịp đập nhưng lại khác xa về lý tưởng đang lặng lẽ trôi về hai phía khác nhau, dù cho thể xác họ chỉ cách nhau có vài bước chân. Sự thiên vị lộ liễu của ngày hôm nay, liệu sẽ là mầm mống cho tình yêu hay là khởi đầu cho những tổn thương không thể chữa lành? Chỉ có thời gian mới có thể trả lời được.