MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNam Thần Xì Trây Ghen Tuông Khi Tôi Được Người Khác Tỏ TìnhChương 4: Lời khen và nhịp đập của trái tim

Nam Thần Xì Trây Ghen Tuông Khi Tôi Được Người Khác Tỏ Tình

Chương 4: Lời khen và nhịp đập của trái tim

2,382 từ

Thứ Bảy tại Đại học Kinh Đại mang một tiết tấu chậm rãi hơn hẳn những ngày trong tuần. Khi ánh nắng ban mai rải một lớp bụi vàng óng ánh lên những kệ sách gỗ trong phòng 402, Vương Đại Lực và Lý Minh vẫn còn đang chìm sâu vào giấc ngủ sau một đêm cày game miệt mài. Sở Yến là người duy nhất đã tỉnh táo từ sớm. Cậu mặc một chiếc áo phông xám nhạt đơn giản, đôi chân trần bước nhẹ trên sàn gạch men mát lạnh để tránh tạo ra tiếng động. Đối với một người yêu thích sự ngăn nắp như Sở Yến, buổi sáng cuối tuần là thời điểm lý tưởng nhất để thực hiện một cuộc tổng vệ sinh cho không gian sống của mình.

Cậu bắt đầu bằng việc tỉ mỉ thay vỏ gối và ga trải giường. Những đầu ngón tay trắng trẻo, thon dài di chuyển thoăn thoắt, kéo căng từng góc vải sao cho phẳng phiu không còn một nếp nhăn nhỏ nhất. Tiếp đó, Sở Yến cầm chiếc khăn mềm ẩm, cẩn thận lau sạch bụi bặm bám trên giá sách và mặt bàn học. Cậu làm việc một cách chăm chú, đầu hơi nghiêng, vài sợi tóc mái rủ xuống che bớt đôi mắt trong veo. Ở Sở Yến luôn toát ra một thứ khí chất tĩnh lặng và thanh khiết, giống như một nhành lan trắng nở muộn giữa khu rừng già, lặng lẽ nhưng lại khiến người ta không thể rời mắt.

Đúng lúc Sở Yến đang đứng trên chiếc ghế nhỏ để lau bụi phía trên nóc tủ quần áo cao quá đầu, cánh cửa phòng bật mở. Hoắc Dật bước vào, trên tay cầm quả bóng rổ còn vương chút bụi sân trường. Anh vừa mới hoàn thành trận bóng sớm với đám bạn cùng khoa, mồ hôi ướt đẫm chiếc áo ba lỗ đen, làm lộ ra những khối cơ bắp rắn chắc và làn da đồng khỏe khoắn đầy sức sống. Hoắc Dật khựng lại ở cửa, hơi thở vẫn còn hơi dồn dập, và ánh mắt anh ngay lập tức bị thu hút bởi dáng vẻ của người đang đứng trên ghế.

Từ góc độ của Hoắc Dật, anh có thể nhìn thấy đường cong thanh mảnh từ gáy xuống tấm lưng gầy của Sở Yến qua lớp áo mỏng. Chiếc áo phông hơi co lên khi cậu vươn tay, để lộ một đoạn eo trắng ngần, tinh tế và nhỏ nhắn. Dưới ánh nắng ban mai chiếu xiên qua cửa sổ, làn da của Sở Yến dường như phát ra một tầng hào quang mờ ảo, mềm mại như một miếng ngọc quý. Hoắc Dật vô thức nuốt khan một cái, yết hầu trượt lên xuống đầy vẻ căng thẳng. Anh đứng bất động tại chỗ, quên cả việc mình đang định vào lấy đồ đi tắm.

Sở Yến nghe tiếng động, giật mình xoay người lại. Do cử động đột ngột và đôi chân trần trơn trượt, chiếc ghế hơi chao đảo khiến cậu mất thăng bằng.

"Cẩn thận!"

Hoắc Dật phản ứng nhanh như một bản năng đã được lập trình sẵn. Anh quăng quả bóng sang một bên, bước sải dài tới trước, vươn hai cánh tay rộng lớn đỡ lấy eo Sở Yến ngay khi cậu vừa trượt chân ngã xuống. Cả người Sở Yến đổ ập vào lồng ngực nóng hổi của Hoắc Dật. Một mùi hương nồng đậm của mồ hôi xen lẫn vị nắng và mùi bạc hà đặc trưng của anh bao trùm lấy cậu.

Sở Yến hoảng hốt bám chặt lấy bả vai săn chắc của anh, nhịp tim trong lồng ngực đập liên hồi như muốn nhảy ra ngoài. Khoảng cách gần đến mức cậu có thể cảm nhận được hơi nóng hầm hập tỏa ra từ làn da của Hoắc Dật và cả tiếng đập thình thịch, mạnh mẽ của trái tim người đối diện. Trong một khoảnh khắc, cả căn phòng dường như chỉ còn lại âm thanh của hai nhịp thở đan xen vào nhau một cách ám muội.

Hoắc Dật cúi đầu nhìn xuống người trong lòng. Cận cảnh như vậy, anh mới nhận thấy da của Sở Yến thực sự rất mịn màng, trắng đến mức gần như trong suốt. Đôi mắt cậu vì hoảng sợ mà phủ một tầng sương mờ, hàng mi dài run rẩy như cánh bướm. Đôi bàn tay Hoắc Dật siết nhẹ quanh vòng eo mảnh dẻ kia, cảm giác mềm mại truyền đến từ lòng bàn tay khiến dây thần kinh của anh căng cứng.

"Cậu... cậu có sao không?" Giọng Hoắc Dật khàn đặc hơn bình thường, mang theo một chút trầm đục khó hiểu.

Sở Yến đỏ bừng mặt từ tận mang tai, vội vàng đứng vững rồi đẩy nhẹ anh ra, lắp bắp: "Tôi... tôi không sao. Cảm ơn cậu, Hoắc Dật."

Hoắc Dật thu tay lại, nhưng cảm giác mềm mại ấm áp vẫn còn lưu luyến nơi đầu ngón tay khiến anh thấy có chút hụt hẫng. Anh lùi lại một bước, đưa tay gãi đầu để che giấu sự bối rối không tên, ánh mắt lướt qua căn phòng vốn đã sạch bong kin kít nhưng vẫn đang được Sở Yến "chăm sóc" từng chút một. Anh nhìn vào góc học tập nhỏ của cậu, nơi có một lọ hoa thủy tinh kẹp vài cánh hoa khô ép, mọi thứ đều tinh khôi và đẹp đẽ đến lạ kỳ.

Anh bước tới gần bàn của Sở Yến, cầm lấy chiếc bình thủy tinh nhỏ lên ngắm nghía. Hoắc Dật thản nhiên nhìn cậu, ánh mắt có chút thâm trầm rồi bất ngờ buông một câu nhận xét đầy cảm tính:

"Tiểu Yến, đẹp thật."

Lời khen này thoát ra một cách tự nhiên đến mức chính Hoắc Dật cũng không kịp nhận ra ý nghĩa đa tầng của nó. Anh đang nói về chiếc bình hoa, về căn phòng sạch sẽ, hay là về người đang đứng trước mặt mình? Giọng nói trầm thấp của anh như một dòng điện chạy qua, trực tiếp đánh thẳng vào tâm trí Sở Yến. Cậu cảm thấy lòng mình như bị một chiếc lông vũ lướt qua, ngứa ngáy và trỗi dậy những cảm xúc không thể kiểm soát.

Sở Yến cúi đầu, giả vờ tiếp tục xếp lại đống bút trên bàn, nhỏ giọng đáp để che giấu sự rung động: "Cảm ơn cậu, tôi chỉ là muốn phòng mình trông dễ nhìn một chút thôi."

"Đẹp thật mà... kiểu như, khiến người ta cảm thấy không nỡ làm bẩn ấy." Hoắc Dật nói thêm, ánh mắt dán chặt vào đôi bàn tay trắng trẻo của Sở Yến. Trong đầu anh bỗng nảy ra một suy nghĩ kỳ quái: Liệu con người xinh đẹp và thanh sạch này khi bị vấy bẩn bởi hơi thở của người khác, khi bị vò nát trong vòng tay mạnh mẽ, thì trông sẽ ra sao? Ý nghĩ đó vừa xuất hiện đã khiến Hoắc Dật giật mình vì sự đường đột của chính mình. Anh vội vã quay đi, lầm bầm để đánh lạc hướng: "Tôi đi tắm đây, nóng quá phát điên rồi."

Sở Yến đứng lặng trong phòng, lắng nghe tiếng nước chảy róc rách từ phòng tắm vọng ra. Câu nói của Hoắc Dật cứ lặp đi lặp lại trong đầu cậu: Đẹp thật... Không nỡ làm bẩn... Cậu đưa tay lên chạm nhẹ vào vị trí ở eo mà anh vừa giữ lấy, nơi đó dường như vẫn còn vương lại hơi nóng từ lòng bàn tay anh. Một cảm giác ngọt ngào lạ lùng xen lẫn với nỗi sợ hãi mơ hồ lan tỏa khắp cơ thể.

Cậu biết mình không nên hy vọng quá nhiều vào một câu khen ngợi bộc phát của một gã "trai thẳng" như Hoắc Dật. Hoắc Dật là kiểu đàn ông luôn tôn thờ sự mạnh mẽ, đôi khi còn tỏ ra bài xích những gì quá mức mềm mại. Nhưng cái cách anh nhìn cậu lúc nãy, ánh mắt thâm trầm và nóng bỏng đó, lại khiến Sở Yến nảy sinh một ảo tưởng điên rồ.

Ba mươi phút sau, Hoắc Dật bước ra khỏi phòng tắm, chỉ quấn một chiếc khăn tắm ngang hông, mái tóc ngắn còn ướt nước lòa xòa trước trán. Anh thản nhiên đi lại trong phòng, bắt đầu lục tìm quần áo sạch trong tủ số hai của mình.

Sở Yến đang xếp lại đống tài liệu nghiên cứu, ngẩng đầu lên thấy cảnh tượng trần trụi đầy nam tính đó liền vội vàng quay mặt đi chỗ khác, giọng nói run rẩy không giấu được sự bối rối: "Hoắc Dật, cậu... cậu mặc quần áo vào đi chứ."

Hoắc Dật dừng lại, nhìn bóng lưng đang cố tình trốn tránh của Sở Yến, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý trêu chọc: "Con trai với nhau cả, cậu ngại cái gì? Hay là cậu sợ thấy cơ bắp của tôi quá hoàn hảo nên sinh lòng ghen tị hả Tiểu Yến?"

"Không phải..." Sở Yến lí nhí. Cậu không ghen tị, cậu chỉ là không thể kiềm chế được nhịp tim đang đập loạn xạ khi đối diện với cơ thể tràn đầy sức hút giới tính của anh.

Hoắc Dật không trêu cậu nữa, anh nhanh chóng mặc chiếc áo phông mới vào rồi tiến lại gần phía sau Sở Yến. Anh vươn tay, nhẹ nhàng chạm vào một lọn tóc còn hơi ẩm của cậu, giọng nói đột nhiên trở nên dịu dàng và mang theo chút quan tâm vụng về: "Tóc chưa khô mà đã ngồi vào bàn học, không sợ bị cảm lạnh sao?"

Hành động này quá mức thân thiết, vượt xa mối quan hệ giữa những người bạn cùng phòng thông thường. Sở Yến cảm nhận được hơi ấm từ những đầu ngón tay của Hoắc Dật chạm vào gáy mình, một luồng điện chạy dọc sống lưng khiến cậu đứng hình.

"Để tôi giúp cậu."

Hoắc Dật cầm chiếc khăn lông của chính mình, thản nhiên phủ lên đầu Sở Yến rồi bắt đầu lau nhẹ. Động tác của anh có chút vụng về, sức lực đôi khi hơi mạnh vì không quen chăm sóc người khác, nhưng trong sự thô kệch đó lại ẩn chứa một sự nâng niu mà chính anh cũng không nhận ra. Sở Yến ngồi im trên ghế, để mặc cho anh làm loạn mái tóc của mình. Trong khoảnh khắc ấy, cậu cảm thấy không gian như ngưng đọng, chỉ còn lại mùi hương của hai người hòa quyện vào nhau.

"Xong rồi, trông cậu bây giờ chẳng đẹp chút nào, như cái tổ chim ấy." Hoắc Dật nhìn thành quả của mình là mái tóc rối tung của Sở Yến, cười khẩy một tiếng rồi xoa đầu cậu thêm một cái nữa trước khi quay về bàn máy tính.

Sở Yến đưa tay lên vuốt lại mái tóc, cảm giác lồng ngực như có hàng vạn cánh bướm đang vỗ cánh. Một lời khen "đẹp thật", một hành động chăm sóc nhỏ nhặt, tất cả đều đang từng chút một làm loạn nhịp tim vốn đã không còn kiên định của cậu. Cậu biết mình đã hoàn toàn lún sâu vào sự dịu dàng đầy mâu thuẫn này của Hoắc Dật.

Cả buổi chiều hôm đó, Hoắc Dật không thể tập trung vào những dòng mã nguồn trên màn hình. Anh thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía Sở Yến, thấy cậu đang chăm chú viết lách, thi thoảng lại đưa tay vuốt tóc – nơi mà anh vừa mới chạm vào. Hoắc Dật cảm thấy trong lòng có một ngọn lửa nhỏ đang nhen nhóm, một loại xúc cảm mới mẻ và đầy kích thích mà anh chưa bao giờ trải qua với bất kỳ ai. Anh chỉ nghĩ đơn giản là mình thích trêu chọc cậu bạn nhỏ này, thích nhìn cậu đỏ mặt bối rối vì sự hiện diện của anh.

Anh tự nhủ: Chắc là vì Tiểu Yến quá đặc biệt, khác hẳn với mấy gã thô lỗ ngoài kia. Anh hoàn toàn chưa ý thức được rằng, sự "xinh đẹp" mà anh khen ngợi thực chất đã bắt đầu bám rễ vào trái tim anh, khiến anh chỉ muốn đến gần hơn, chạm vào nhiều hơn, và âm thầm nảy sinh ý muốn độc chiếm người ấy cho riêng mình.

Đến tối, khi Vương Đại Lực và Lý Minh tỉnh dậy và rủ nhau đi ăn lẩu, Hoắc Dật là người đầu tiên đứng dậy, tự nhiên cầm lấy chiếc áo khoác mỏng của Sở Yến đưa cho cậu.

"Đi thôi Tiểu Yến, hôm nay gió mùa về, cậu mặc mỏng thế kia ra ngoài là ốm ngay đấy."

Vương Đại Lực trợn tròn mắt nhìn Hoắc Dật: "Này Hoắc thần, cậu quan tâm Tiểu Yến quá mức rồi đấy nhé. Sao không đưa áo cho tôi luôn đi?"

Hoắc Dật lạnh lùng liếc Vương Đại Lực một cái: "Cậu có da trâu thịt bò, Tiểu Yến thì khác. Cậu ấy mỏng manh thế này, lỡ có chuyện gì lại phiền đến tôi dọn dẹp phòng."

Câu nói mang đậm tính "biện hộ" của Hoắc Dật khiến cả phòng bật cười. Chỉ có Sở Yến là cúi đầu thật thấp để giấu đi đôi mắt đang long lanh và trái tim đang đập đến mức đau đớn. Cậu vừa hạnh phúc vì sự bảo bọc này, vừa lo sợ vì biết rằng Hoắc Dật càng coi cậu là "người cần được bảo vệ" theo kiểu anh em, thì thực tế phũ phàng về sự khác biệt giữa họ sẽ càng thêm sâu sắc.

Dưới ánh đèn đường rực rỡ của Kinh Đại, bốn chàng trai cùng nhau bước đi. Hoắc Dật cố tình đi chậm lại một chút để sánh vai cùng Sở Yến. Dưới bóng đêm che khuất, bàn tay anh thỉnh thoảng lại vô tình chạm vào tay cậu, tạo nên những rung cảm âm thầm nhưng mãnh liệt. Lời khen "Đẹp thật" của buổi sáng hôm ấy giống như một hạt mầm đã được gieo xuống, âm thầm lớn lên trong lòng cả hai, hứa hẹn những biến động không thể lường trước trong những ngày sắp tới.