MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNam Thần Xì Trây Ghen Tuông Khi Tôi Được Người Khác Tỏ TìnhChương 5: Những lời nói "thẳng nam" gây tổn thương

Nam Thần Xì Trây Ghen Tuông Khi Tôi Được Người Khác Tỏ Tình

Chương 5: Những lời nói "thẳng nam" gây tổn thương

2,074 từ

Càng về cuối thu, bầu trời thành phố A càng trở nên cao và xanh ngắt. Gió bắt đầu mang theo cái se lạnh luồn lách qua những khe cửa kính của phòng 402 Đại học Kinh Đại. Cuộc sống của Sở Yến dần đi vào quỹ đạo bình lặng giữa việc học tập và sinh hoạt tập thể. Thế nhưng, trong cái tĩnh lặng ấy, trái tim cậu lại chưa một ngày nào thực sự yên ổn. Những hành động chăm sóc của Hoắc Dật giống như những đợt sóng ngầm, cứ từng chút một bào mòn sự phòng bị mà cậu dày công xây dựng.

Buổi chiều thứ Tư, sau tiết học chuyên ngành căng thẳng, Sở Yến cùng Vương Đại Lực và Lý Minh đi ngang qua sân bóng rổ để về phòng. Lúc này, Hoắc Dật đang cùng đội tuyển của khoa IT thi đấu giao hữu. Những tiếng hò hét, cổ vũ vang dội cả một góc sân. Hoắc Dật nổi bật giữa đám đông với chiều cao ấn tượng, mái tóc ướt đẫm mồ hôi và những cú ném rổ chính xác tuyệt đối. Sở Yến vô thức đứng lại, ánh mắt không thể rời khỏi dáng vẻ đầy sức sống và nam tính ấy. Cậu nhìn thấy Hoắc Dật sau khi ghi điểm đã vén áo lên lau mặt, để lộ cơ bụng săn chắc khiến mấy nữ sinh đứng gần đó rú lên vì phấn khích.

Đúng lúc đó, Hoắc Dật quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt của Sở Yến giữa đám đông. Anh khựng lại một giây, rồi chẳng hiểu sao lại nở một nụ cười đầy kiêu hãnh về phía cậu, nụ cười rạng rỡ khiến nhịp tim Sở Yến trật mất một nhịp.

"Nhìn kìa, cái tên đó lại đang gieo rắc tương tư rồi." Vương Đại Lực huých vai Sở Yến, cười hì hì. "Mà Tiểu Yến này, cậu thấy thằng đó thế nào? Có phải đôi khi nhìn rất ra dáng đàn ông, đôi khi lại như một thằng khùng không?"

Sở Yến mím môi, nhỏ giọng đáp: "Cậu ấy... rất giỏi."

Vừa lúc trận đấu kết thúc, Hoắc Dật nhận lấy chai nước từ một nam sinh cùng khóa, tu một hơi dài rồi sải bước về phía ba người bạn cùng phòng. Anh thản nhiên khoác tay lên vai Sở Yến, đem toàn bộ sức nặng và hơi nóng hầm hập sau khi vận động đè lên người cậu.

"Sao giờ mới về? Đã bảo là đợi tao ở sân rồi cùng đi ăn mà?" Hoắc Dật càu nhàu với Đại Lực và Lý Minh, nhưng tay vẫn giữ chặt vai Sở Yến.

Cả nhóm kéo nhau ra quán ăn phía sau cổng trường. Câu chuyện bắt đầu chuyển sang những chủ đề phiếm diện của cánh đàn ông. Vương Đại Lực bỗng nhiên nhắc đến một sự kiện đang xôn xao trên diễn đàn trường: Một nam sinh khóa trên vừa công khai tỏ tình với một nam sinh khác ngay tại sân trường và bị từ chối phũ phàng.

"Này, tụi mày thấy thế nào?" Vương Đại Lực vừa gặm xương vừa hỏi. "Cái cậu tỏ tình đó gan cũng to thật, giữa thanh thiên bạch nhật mà dám làm thế. Tao nhìn thôi cũng thấy nể, dũng cảm phết chứ chẳng đùa."

Lý Minh đẩy gọng kính, gật đầu: "Xã hội giờ thoáng rồi, yêu ai chẳng được, miễn là chân thành. Nhưng ở một môi trường như Kinh Đại, làm vậy cũng hơi mạo hiểm cho tương lai của họ."

Sở Yến cúi đầu, bàn tay đang cầm đũa hơi run nhẹ. Cậu im lặng, chờ đợi một tiếng nói từ người đang ngồi cạnh mình. Hoắc Dật nãy giờ vẫn im lặng ăn uống, nghe vậy liền khẩy một tiếng đầy khinh bỉ. Anh đặt mạnh cốc bia xuống bàn, giọng nói trầm thấp nhưng chứa đựng sự bài xích rõ ràng:

"Thoáng cái gì mà thoáng? Đàn ông ra đàn ông, đàn bà ra đàn bà. Tụi mày đừng có hùa theo mấy cái loại ái nam ái nữ đó. Dính dính sát sát vào nhau nhìn chỉ thấy buồn nôn."

Cả bàn ăn đột ngột im lặng. Vương Đại Lực và Lý Minh sững sờ trước phản ứng cực đoan của Hoắc Dật. Họ biết anh tính tình thẳng thắn, nhưng không ngờ lại có định kiến nặng nề đến vậy đối với giới tính thứ ba. Đối với Sở Yến, từng chữ, từng câu ấy giống như những mũi kim độc đâm thẳng vào trái tim đang rỉ máu. Cậu cảm thấy toàn thân lạnh ngắt, cái hơi nóng từ người Hoắc Dật đang tỏa ra bên cạnh bỗng chốc trở nên đáng sợ và xa lạ vô cùng.

Buồn nôn.

Hai chữ ấy lặp đi lặp lại trong tâm trí Sở Yến. Hóa ra, tất cả những dịu dàng, những lần lau tóc, những lần nhường cơm... tất cả đều là vì Hoắc Dật tin rằng cậu là "người anh em" cùng giới tính, một người "thẳng" giống anh. Nếu anh biết được người bạn phòng mà anh luôn miệng gọi là Tiểu Yến lại chính là loại người "buồn nôn" trong miệng anh, liệu anh có còn đối xử với cậu như thế không?

"Tiểu Yến, sao không ăn đi? Cậu không khỏe à?" Hoắc Dật nhận ra sự bất thường của cậu, vươn tay định sờ lên trán Sở Yến theo thói quen.

Sở Yến né tránh một cách quyết liệt, đứng phắt dậy khiến chiếc ghế va vào mặt sàn tạo nên tiếng động chói tai. Cậu không nhìn anh, giọng nói run rẩy nhưng cố giữ vẻ bình tĩnh: "Tôi... tôi thấy hơi mệt. Tôi về phòng trước, các cậu cứ ăn đi."

Nói rồi, cậu quay lưng chạy đi, không để cho bất kỳ ai kịp phản ứng. Hoắc Dật ngẩn người nhìn theo bóng lưng mảnh khảnh đang khuất dần dưới ánh đèn đường, cánh tay vẫn còn giơ lơ lững trong không trung. Anh cảm thấy một nỗi bực dọc vô cớ dâng lên trong lòng. Cậu ta bị làm sao vậy? Anh đã nói gì sai à?

"Thằng này... mày nói năng kiểu gì để Tiểu Yến giận rồi kìa." Vương Đại Lực tặc lưỡi. "Người ta yêu nhau thì kệ người ta, mắc gì mày chửi dữ vậy? Tiểu Yến hiền lành, chắc cậu ấy không thích nghe mấy lời thô lỗ đó đâu."

Hoắc Dật ngồi xuống, bực bội tu nốt ly bia còn lại: "Kệ tao. Tao nói sự thật thôi."

Nhưng bữa ăn bỗng chốc trở nên nhạt nhẽo. Anh cứ nhìn chằm chằm vào bát cơm còn đầy của Sở Yến, lòng dạ bồn chồn không yên. Anh không hiểu tại sao mình lại quan tâm đến phản ứng của cậu ấy đến thế. Anh chỉ là nói lên suy nghĩ của mình thôi mà?

Về đến phòng ký túc xá, Sở Yến đóng sập cửa lại, tựa lưng vào cánh cửa gỗ lạnh lẽo, hơi thở dồn dập. Nước mắt vốn đã kìm nén bấy lâu nay bỗng chốc tuôn rơi. Cậu ghét sự yếu đuối của bản thân, ghét cả việc mình lỡ đem lòng yêu một người không bao giờ thuộc về thế giới của mình. Sở Yến sớm đã nhận thức được xu hướng tính dục của bản thân từ năm lớp mười, cậu đã học cách chấp nhận nó một cách lặng lẽ. Cậu chưa bao giờ cảm thấy mình "buồn nôn", cho đến khi nghe chính miệng người mình thích thốt ra lời đó.

Cậu đi đến bàn học, nhìn lọ hoa khô mà Hoắc Dật từng khen đẹp. Mỗi một món đồ đều như một lời mỉa mai chua chát. Sở Yến hít một hơi sâu, lau đi nước mắt, ánh mắt dần trở nên kiên định nhưng cũng tràn đầy nỗi buồn. Cậu phải thu hồi lại tất cả tình cảm này, phải xây lại bức tường ngăn cách giữa hai người thật cao. Cậu không thể để mình tổn thương thêm nữa.

Khoảng một tiếng sau, tiếng bước chân quen thuộc vang lên ngoài hành lang. Hoắc Dật đẩy cửa bước vào, mang theo mùi khói thuốc nhạt. Thấy Sở Yến đã nằm trên giường, quay mặt vào tường và trùm chăn kín mít, Hoắc Dật bước tới, giọng nói có chút dịu đi:

"Tiểu Yến, dậy ăn chút gì đi. Tôi mua cháo cho cậu đây."

Sở Yến không nhúc nhích, giọng nói khàn khàn vọng ra từ sau lớp chăn: "Tôi không đói. Cậu để đó đi."

"Này, cậu giận tôi cái gì?" Hoắc Dật mất kiên nhẫn, ngồi xuống mép giường của cậu. "Vì chuyện lúc nãy à? Tôi nói mấy cái loại kia chứ có nói cậu đâu?"

Sở Yến xoay người lại, đôi mắt đỏ hoe nhìn thẳng vào Hoắc Dật. Ánh nhìn ấy chứa đựng quá nhiều nỗi đau khiến Hoắc Dật sững sờ.

"Hoắc Dật, cậu có bao giờ nghĩ rằng thế giới này không chỉ có màu trắng và màu đen không?" Sở Yến hỏi, giọng nói bình thản đến đáng sợ.

Hoắc Dật nhíu mày: "Cậu đang nói cái gì thế? Tôi chỉ biết cái gì đúng là đúng, cái gì trái tự nhiên là sai. Đàn ông thì phải ra dáng đàn ông, chứ không phải đi yêu nhau rồi làm mấy trò đó. Tôi nói sai chỗ nào?"

Sở Yến cười khổ, một nụ cười nhạt nhẽo đến nao lòng: "Cậu không sai. Là tôi sai. Tôi không nên hy vọng cậu sẽ hiểu."

"Này, cậu đừng có cái kiểu nói chuyện lấp lửng đó được không?" Hoắc Dật gằn giọng, sự chiếm hữu và bản tính nóng nảy trỗi dậy. "Cậu là người anh em của tôi, tôi mới quan tâm cậu. Nếu là đứa khác, tôi mặc kệ rồi. Cậu vì mấy lời đó mà giận tôi? Chẳng lẽ cậu cũng là..."

Hoắc Dật khựng lại, một ý nghĩ xẹt qua đầu khiến anh cảm thấy nực cười. Anh nhìn Sở Yến – người bạn phòng sạch sẽ, dịu dàng, luôn bên cạnh anh. Không, "bé cưng" của anh không thể nào là loại người đó được. (Lý Minh và Đại Lực thỉnh thoảng vẫn hay trêu Sở Yến là bé cưng của phòng vì cậu nhỏ tuổi nhất và ngoan nhất).

"Thôi bỏ đi, cậu mệt rồi nên nghĩ linh tinh." Hoắc Dật đứng dậy, vò mái tóc ngắn một cách bực dọc. "Ăn cháo đi rồi ngủ. Mai tôi không muốn thấy cái trạng thái ủ rủ này của cậu nữa đâu."

Sở Yến nhìn bóng lưng Hoắc Dật đi về phía bàn máy tính, lòng cậu nguội ngắt. Câu hỏi bỏ lửng của anh giống như một dấu chấm hết cho mọi nỗ lực. Anh thậm chí không dám thốt ra từ đó vì sợ nó làm bẩn đi mối quan hệ này.

Đêm đó, Hoắc Dật vẫn như thường lệ thức khuya làm việc, nhưng anh không thể nào tập trung. Anh thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn sang phía Sở Yến. Một cảm giác tội lỗi mơ hồ nảy sinh, dù anh vẫn cứng đầu cho rằng mình chẳng làm gì sai.

Anh tự nhủ: "Cậu ta chỉ là nhạy cảm quá thôi. Mai mua cho cậu ta chút đồ ngọt là hết giận ngay ấy mà."

Nhưng Hoắc Dật không hề biết rằng, có những vết thương không thể chữa lành bằng đồ ngọt. Có những lời nói, một khi đã thốt ra, sẽ vĩnh viễn thay đổi quỹ đạo của một mối quan hệ. Sở Yến ở giường bên kia đang lặng lẽ đếm từng nhịp tim đau đớn, cậu quyết định từ ngày mai, cậu sẽ không bao giờ để Hoắc Dật chạm vào mình nữa. Cậu sẽ là một người bạn cùng phòng chuẩn mực, xa cách đúng như cách mà anh mong muốn ở một "đàn ông đích thực".

Sự im lặng của phòng 402 đêm ấy nặng nề hơn bao giờ hết. Gió mùa vẫn thổi, nhưng hơi ấm trong căn phòng dường như đã biến mất hoàn toàn, để lại hai con người, quay lưng về phía nhau giữa bóng tối mênh mông của Kinh Đại. Những lời nói "thẳng nam" ấy, sau này sẽ là cái tát đau đớn nhất tát vào mặt Hoắc Dật khi anh nhận ra mình đã yêu người kia đến điên cuồng. Nhưng đó là chuyện của tương lai, còn hiện tại, chỉ có nỗi đau đang âm ỉ cháy trong lòng Sở Yến.