2,089 từ
Bầu trời thành phố A về đêm chuyển mình dữ dội. Những đám mây đen kịt từ phương Bắc tràn về, nuốt chửng ánh trăng khuyết gầy guộc. Cơn mưa đầu mùa không hề dịu dàng mà trút xuống xối xả, đập liên hồi vào những ô cửa kính của ký túc xá Đại học Kinh Đại, tạo nên những âm thanh khô khốc và lạnh lẽo. Trong phòng 402, không khí dường như cũng đông đặc lại theo từng tiếng sấm rền từ phía chân trời.
Sở Yến nằm co quắp trên giường, tấm chăn mỏng dường như không đủ để ngăn cản cái lạnh đang thấm sâu vào tủy cốt. Sau cuộc đối thoại đẫm nước mắt và những lời khẳng định "thẳng nam" tàn nhẫn của Hoắc Dật vào buổi tối, tinh thần của cậu hoàn toàn suy sụp. Sự mệt mỏi về tâm trí kéo theo sự phản kháng yếu ớt của cơ thể. Cậu cảm thấy đầu mình nặng trịch, cổ họng bỏng rát như có ai đó đang đốt lửa phía trong.
Bên dưới, Hoắc Dật vẫn ngồi trước màn hình máy tính. Những dòng code màu xanh chạy dài dằng dặc, nhưng tâm trí anh lại không hề đặt vào đó. Cứ cách vài phút, anh lại vô thức liếc nhìn lên giường của Sở Yến. Anh cảm thấy sự im lặng của "bé cưng" tối nay thật bất thường. Bình thường, dù giận dỗi, Sở Yến vẫn sẽ có những cử động nhẹ hoặc tiếng lật mình, nhưng lúc này, cậu nằm im lìm một cách đáng sợ.
"Tiểu Yến? Ngủ rồi à?" Hoắc Dật khẽ gọi, giọng anh trầm thấp hòa vào tiếng mưa.
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa.
Hoắc Dật nhíu mày, sự bồn chồn trong lòng dâng cao. Anh đứng dậy, bước về phía giường của cậu. Khi đến gần, anh nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề và đứt quãng. Hoắc Dật vươn tay, định lay nhẹ vai cậu nhưng vừa chạm vào lớp vải áo, anh đã giật mình rụt tay lại. Hơi nóng tỏa ra từ người Sở Yến hầm hập như một lò than.
"Tiểu Yến!"
Hoắc Dật vội vàng bật đèn bàn, ánh sáng vàng vọt hắt lên gương mặt của Sở Yến. Lúc này, hai gò má của cậu đỏ ửng một cách bất thường trên nền da trắng bệch, đôi môi khô khốc nứt nẻ, mồ hôi lạnh vã ra ướt đẫm cả mớ tóc mai trước trán. Cậu đang mê man, đôi lông mày thanh tú chau lại như đang phải chịu đựng một nỗi đau đớn cực độ.
Hoắc Dật gần như phát điên. Anh đưa tay áp lên trán Sở Yến, cái nóng bỏng rát khiến tim anh thắt lại.
"Chết tiệt, nóng thế này!"
Hoắc Dật quay sang giường bên cạnh, đá mạnh vào chân giường của Vương Đại Lực: "Đại Lực! Lý Minh! Dậy mau! Tiểu Yến sốt cao rồi!"
Vương Đại Lực đang ngủ say như chết liền bật dậy, mắt nhắm mắt mở: "Cái gì? Ai sốt? Thằng nào đánh tao?"
"Tiểu Yến sốt đến mê man rồi, mau tìm nhiệt kế và túi chườm cho tao!" Hoắc Dật gầm lên, giọng nói run rẩy mà chính anh cũng không nhận ra.
Lý Minh tỉnh táo hơn, vội vàng lục lọi tủ thuốc chung của phòng: "Đây rồi, nhiệt kế đây. Đại Lực, mày đi lấy chậu nước ấm mau lên!"
Hoắc Dật đỡ Sở Yến ngồi dậy, để đầu cậu tựa vào lòng ngực mình. Cảm nhận được cơ thể gầy gò, mềm yếu của cậu đang run rẩy trong vòng tay, một nỗi hối hận muộn màng tràn ngập tâm trí anh. Tại sao chiều nay anh lại nói những lời khốn khiếp đó? Tại sao anh không nhận ra cậu đã không ổn từ lúc ở quán ăn?
"Bốn mươi độ! Hoắc Dật, cậu ấy sốt cao quá, phải đưa đi bệnh viện ngay thôi!" Lý Minh nhìn cái vạch đỏ trên nhiệt kế mà kinh hãi.
Hoắc Dật không đợi đến câu thứ hai, anh lập tức vơ lấy chiếc áo khoác dày nhất choàng lên người Sở Yến, sau đó bế thốc cậu lên theo kiểu công chúa. Thân hình Sở Yến nhẹ đến mức khiến anh đau lòng. Cậu như một nhành lan héo rũ, hoàn toàn phó mặc sinh mệnh vào tay anh.
"Để tao lấy ô!" Vương Đại Lực chạy theo.
"Không kịp đâu, đưa đây!" Hoắc Dật giật lấy chiếc ô lớn, một tay giữ chặt Sở Yến trong lòng, một tay cầm ô lao ra ngoài màn mưa tầm tã.
Trời mưa mỗi lúc một to, con đường từ ký túc xá đến trạm y tế trường dường như dài vô tận. Hoắc Dật chạy điên cuồng, đôi giày thể thao giẫm mạnh vào những vũng nước bắn tung tóe. Anh không quan tâm đến việc mình đang bị nước mưa tạt vào ướt sũng nửa người, anh chỉ cố gắng nghiêng chiếc ô che kín cho người trong lòng.
"Tiểu Yến, nghe tao nói không? Đừng có ngủ, tỉnh lại nhìn tao đi!" Hoắc Dật vừa chạy vừa gào lên trong tiếng mưa.
Sở Yến trong cơn mê sảng, cảm nhận được một hơi ấm quen thuộc và một lồng ngực vững chãi. Cậu khẽ khàng mở mắt, nhìn thấy gương mặt góc cạnh của Hoắc Dật đang đẫm nước mưa, đôi mắt anh vốn luôn lạnh lùng giờ đây lại tràn ngập sự hoảng loạn và sợ hãi.
"Hoắc... Dật..." Cậu thào thào, giọng nói yếu ớt như tiếng muỗi kêu.
"Tao đây! Đừng sợ, có tao ở đây rồi!" Hoắc Dật siết chặt vòng tay hơn, cảm giác như nếu anh lỏng tay một chút, cậu sẽ tan biến vào màn mưa này mất.
Đến trạm y tế, bác sĩ trực nhanh chóng sắp xếp cho Sở Yến nằm xuống và bắt đầu truyền dịch. Hoắc Dật đứng bên cạnh, quần áo sũng nước, tóc tai bết bát nhưng mắt không rời khỏi gương mặt xanh xao của cậu lấy một giây. Khi y tá định cởi áo khoác của Sở Yến ra để kiểm tra, Hoắc Dật đã nhanh tay hơn, anh tự mình làm mọi thứ một cách tỉ mỉ và cẩn thận đến mức khiến cô y tá phải ngạc nhiên.
"Cậu là bạn cùng phòng sao? Quan tâm cậu ấy quá nhỉ." Cô y tá khẽ cười.
Hoắc Dật không trả lời, anh chỉ cầm lấy bàn tay đang cắm kim truyền của Sở Yến, truyền hơi ấm từ tay mình sang đôi bàn tay lạnh ngắt của cậu. Sự lo lắng của anh đã vượt qua giới hạn của một người bạn thông thường. Nó là một loại bản năng chiếm hữu, một sự sợ hãi mất mát mà chỉ những người đang yêu sâu đậm mới có.
Vương Đại Lực và Lý Minh cũng chạy đến nơi, mang theo quần áo khô cho Hoắc Dật.
"Mày vào thay đồ đi, để tụi tao trông cho. Ướt thế kia mày cũng ốm bây giờ." Lý Minh ái ngại nhìn bộ dạng tơi tả của "nam thần IT".
"Không cần. Tụi mày về trước đi, tao ở đây được rồi." Hoắc Dật đáp cộc lốc, ánh mắt vẫn dán chặt vào bình nước biển đang nhỏ từng giọt.
"Nhưng mà..."
"Tao bảo về đi!" Hoắc Dật gắt lên, khiến hai người kia rụt cổ lại. Họ chưa bao giờ thấy một Hoắc Dật đáng sợ và cố chấp đến thế. Cuối cùng, hai người đành để lại quần áo rồi lẳng lặng ra về, trong lòng thầm nghĩ: Cái tên này, rốt cuộc là coi Tiểu Yến là bạn hay là vật báu của mình vậy?
Đêm ở trạm y tế tĩnh lặng vô cùng, chỉ còn tiếng mưa rơi đều đặn bên ngoài cửa sổ. Hoắc Dật ngồi bên cạnh giường bệnh, dùng khăn ấm lau đi những vệt mồ hôi trên trán và cổ của Sở Yến. Nhìn thấy cậu ngủ thiếp đi, hơi thở dần ổn định hơn, trái tim đang treo lơ lửng của anh mới khẽ hạ xuống.
Hoắc Dật nắm lấy tay Sở Yến, áp mặt vào lòng bàn tay mềm mại của cậu. Trong không gian chỉ có hai người, anh khẽ lẩm bẩm, giọng nói chứa chan sự hối hận:
"Tao xin lỗi... Tao không cố ý nói những lời đó. Đừng giận tao được không, Tiểu Yến?"
Những lời mà chiều nay anh cho là "sự thật" và "đúng đắn", giờ đây đứng trước sự mong manh của Sở Yến, bỗng trở nên vô nghĩa và nực cười. Anh không quan tâm thế giới này trắng hay đen, anh không quan tâm đàn ông phải ra dáng đàn ông như thế nào, anh chỉ biết rằng nếu người trước mặt này có mệnh hệ gì, thế giới của anh sẽ hoàn toàn sụp đổ.
Đến gần sáng, Sở Yến bắt đầu hạ sốt. Cậu khẽ cử động ngón tay, cảm nhận được một sự vướng víu. Khi mở mắt ra, hình ảnh đầu tiên cậu thấy là đỉnh đầu với mái tóc đen cứng của Hoắc Dật. Anh đang gục đầu bên cạnh giường cậu mà ngủ, bàn tay vẫn nắm chặt lấy tay cậu không buông.
Sở Yến nhìn anh, lòng trào dâng một cảm xúc phức tạp. Cậu nhớ lại những lời tàn nhẫn anh nói lúc chiều, rồi lại nhìn bộ dạng quần áo vẫn còn hơi ẩm, gương mặt phờ phạc vì thức đêm của anh. Sự dịu dàng này là thật, nhưng sự kỳ thị của anh cũng là thật. Cậu nên làm gì đây? Cậu muốn rút tay lại, muốn vạch rõ giới hạn, nhưng trái tim lại tham luyến hơi ấm này đến mức đau đớn.
Hoắc Dật giật mình tỉnh giấc ngay khi Sở Yến vừa cử động. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy tơ máu nhưng lập tức sáng lên khi thấy cậu đã tỉnh.
"Tiểu Yến! Cậu thấy sao rồi? Có đau ở đâu không? Đói không? Để tao đi mua cháo nhé?" Anh hỏi dồn dập, sự lo lắng thái quá hiện rõ trên mặt.
Sở Yến khẽ lắc đầu, rút tay lại một cách chậm chạp: "Tôi đỡ rồi. Cảm ơn cậu đã đưa tôi đến đây. Cậu... về thay đồ đi, quần áo ướt hết rồi."
Sự xa cách trong giọng nói của Sở Yến khiến nụ cười trên môi Hoắc Dật héo rũ. Anh cảm thấy giữa hai người dường như có một hố sâu ngăn cách, mà người đào hố chính là anh.
"Tao không sao. Cậu mới là người quan trọng." Hoắc Dật cố chấp nắm lấy vai cậu, ép cậu nhìn thẳng vào mắt mình. "Tiểu Yến, chuyện chiều nay... quên nó đi được không? Tao nói linh tinh thôi, tao không có ý gì với cậu hết."
Sở Yến nhìn anh, đôi mắt trong veo nhưng đượm buồn: "Hoắc Dật, cậu không có ý gì với tôi, nhưng cậu có định kiến với con người tôi. Đó mới là vấn đề."
"Tao..." Hoắc Dật cứng họng. Anh muốn giải thích rằng cậu khác với họ, rằng cậu là ngoại lệ duy nhất, nhưng cái tôi của một gã trai thẳng và sự thiếu hụt về cảm xúc khiến anh không thể thốt nên lời.
Anh chỉ có thể dùng hành động để bù đắp. Trong suốt những ngày sau đó, Hoắc Dật biến thành một "người bảo hộ" thực thụ. Anh không cho Sở Yến làm bất cứ việc gì, từ việc lấy nước đến việc đi lấy cơm ở nhà ăn. Thậm chí khi Sở Yến đi lên lớp, anh cũng khăng khăng đòi cầm cặp cho cậu. Sự lo lắng thái quá của anh khiến cả khoa IT và khoa Kinh tế đều phải xì xào bàn tán.
Cơn sốt đêm mưa ấy đã qua đi, nhưng cơn bão lòng trong Hoắc Dật mới chỉ bắt đầu khởi phát. Anh bắt đầu nhận ra, sự quan tâm của anh dành cho Sở Yến đã vượt xa tầm kiểm soát của lý trí. Mỗi khi nhìn thấy cậu cười với người khác, mỗi khi thấy cậu cố tình tránh né sự đụng chạm của mình, Hoắc Dật lại cảm thấy phát điên.
Anh vẫn tự lừa dối mình bằng cái mác "anh em tốt", nhưng sâu thẳm trong thâm tâm, anh biết mình đã thua dưới tay một người mà anh từng gọi là "buồn nôn". Đêm mưa hôm ấy không chỉ lấy đi của Sở Yến một trận ốm, mà còn lấy đi của Hoắc Dật sự kiêu ngạo cuối cùng của một gã trai thẳng.