MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNam Thần Xì Trây Ghen Tuông Khi Tôi Được Người Khác Tỏ TìnhChương 7: Khoảng cách mập mờ trong thư viện

Nam Thần Xì Trây Ghen Tuông Khi Tôi Được Người Khác Tỏ Tình

Chương 7: Khoảng cách mập mờ trong thư viện

1,523 từ

Sau cơn sốt kéo dài ba ngày đêm mưa ấy, sức khỏe của Sở Yến đã dần ổn định, nhưng bầu không khí giữa cậu và Hoắc Dật lại rơi vào một trạng thái vô cùng kỳ lạ. Hoắc Dật không còn nhắc lại những lời nói cay nghiệt ở quán ăn hôm đó, thay vào đó là một sự chăm sóc đến mức cực đoan. Anh dường như muốn dùng hành động để lấp liếm đi vết nứt trong lòng Sở Yến, nhưng sự xa cách lễ phép của cậu lại chính là đòn giáng mạnh nhất vào lòng kiêu hãnh của anh.

Chiều thứ Sáu, thư viện trung tâm của Đại học Kinh Đại vắng vẻ hơn thường lệ. Ánh nắng chiều tà xuyên qua những ô cửa kính lớn, rải một lớp bụi vàng tĩnh lặng lên những dãy kệ sách cao ngất ngưởng. Sở Yến chọn một góc khuất trong khu vực tài liệu kinh tế, hy vọng sự yên tĩnh nơi đây sẽ giúp cậu gạt bỏ những suy nghĩ rối bời về người bạn cùng phòng kia.

Thế nhưng, cậu vừa ngồi xuống chưa đầy mười phút, chiếc ghế đối diện đã bị kéo ra. Một thân hình cao lớn mang theo mùi hương bạc hà quen thuộc tự nhiên ngồi xuống. Hoắc Dật không mang theo sách vở gì, anh chỉ đặt lên bàn một hộp sữa dâu và một thanh chocolate loại mà Sở Yến thích nhất.

Sở Yến ngẩng đầu, đôi mắt trong veo ẩn sau gọng kính thoáng qua một tia bối rối: "Cậu không có tiết sao? Sao lại theo tôi đến đây?"

Hoắc Dật chống cằm, ánh mắt dán chặt vào gương mặt vẫn còn hơi xanh xao của cậu, giọng nói trầm thấp vang lên trong không gian tĩnh lặng: "Tiết của tôi bị hủy rồi. Thấy cậu đi một mình nên tôi đi cùng. Tôi đã bảo là cậu chưa khỏe hẳn, đừng có chạy lung tung mà."

"Tôi chỉ đi đọc tài liệu thôi, không phải chạy lung tung." Sở Yến cúi đầu, cố gắng tập trung vào trang sách, nhưng sự hiện diện của Hoắc Dật quá mức mãnh liệt khiến cậu không thể phớt lờ.

"Để tôi xem cậu đang đọc gì nào." Hoắc Dật đột nhiên chồm người tới, một bàn tay anh chống lên mặt bàn, bàn tay kia đưa ra định lật trang sách của cậu.

Hành động này khiến khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại chỉ trong gang tấc. Sở Yến có thể cảm nhận được hơi thở của Hoắc Dật phả nhẹ lên trán mình, mùi bạc hà thanh mát bao vây lấy cậu. Cậu vô thức lùi lại, lưng tựa sát vào thành ghế, nhịp tim bắt đầu tăng tốc một cách mất kiểm soát.

"Hoắc Dật, đây là thư viện." Sở Yến nhắc nhở, giọng nói có chút run rẩy.

Hoắc Dật dường như không nghe thấy, hoặc anh cố tình không muốn nghe. Ánh mắt anh lúc này không đặt vào những dòng chữ kinh tế khô khan, mà lại dừng lại trên đôi môi hơi nhợt nhạt của Sở Yến. Anh nhận ra rằng, từ sau đêm mưa ấy, anh có một khao khát điên cuồng là được chạm vào cậu, được khẳng định rằng cậu vẫn đang ở đây, ngay trong tầm tay anh.

"Tiểu Yến." Hoắc Dật đột nhiên gọi tên cậu, thanh âm dịu dàng đến lạ thường, khác hẳn với sự thô lỗ thường ngày với đám Đại Lực. "Tôi nghe nói... cậu đang cố ý tránh mặt tôi?"

Sở Yến siết chặt mép sách, lảng tránh ánh nhìn nóng bỏng của đối phương: "Tôi không có. Chúng ta vẫn là bạn cùng phòng, tôi tránh mặt cậu làm gì?"

"Bạn cùng phòng?" Hoắc Dật khẽ lặp lại, đôi lông mày nhíu lại đầy vẻ không hài lòng. Anh không hiểu tại sao hai chữ này lại khiến anh cảm thấy khó chịu đến thế. "Bạn cùng phòng mà cậu lại khách sáo với tôi như vậy sao? Một câu 'cảm ơn', hai câu 'xin lỗi', cậu đang muốn vạch rõ ranh giới với tôi à?"

Sở Yến im lặng. Đúng, cậu đang muốn vạch rõ ranh giới. Cậu không thể để mình tiếp tục lún sâu vào một mối quan hệ mà ở đó cậu chỉ là một người "anh em" cần được bảo vệ, trong khi tâm tư của cậu lại lệch lạc so với quy chuẩn của anh.

Thấy Sở Yến không trả lời, sự kiên nhẫn của Hoắc Dật hoàn toàn biến mất. Anh đột ngột đứng dậy, đi vòng qua bàn rồi kéo ghế của Sở Yến lại gần mình. Anh cúi xuống, hai tay chống lên hai bên tay vịn của ghế, nhốt hoàn toàn Sở Yến vào giữa cơ thể mình và chiếc bàn gỗ.

Bầu không khí mập mờ và áp chế này khiến Sở Yến cảm thấy khó thở. Cậu ngước nhìn anh, hơi thở dồn dập: "Cậu... cậu làm gì vậy? Buông tôi ra."

"Tôi nói rồi, tôi không thích cậu đối xử với tôi như người lạ." Hoắc Dật gằn giọng, ánh mắt anh nhìn xoáy vào đôi mắt đang dao động của Sở Yến. "Tôi lo cho cậu phát điên lên, thức trắng đêm ở trạm y tế, còn cậu thì sao? Vừa tỉnh lại đã muốn đẩy tôi ra xa. Sở Yến, tôi đối với cậu tệ lắm sao?"

"Không phải tệ... mà là không đúng." Sở Yến nghẹn ngào thốt lên. "Cách cậu quan tâm tôi, cách cậu bảo vệ tôi, nó không đúng với những gì cậu nghĩ về tôi."

"Ý cậu là sao?" Hoắc Dật nhíu mày, sự chiếm hữu trong anh trỗi dậy mạnh mẽ. Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve gò má của Sở Yến, cử chỉ này dịu dàng đến mức khiến người ta lầm tưởng là của một đôi tình nhân. "Cậu là Tiểu Yến của tôi, tôi quan tâm cậu thì có gì là không đúng? Tôi không cho phép cậu tránh né tôi nữa."

Sở Yến cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay Hoắc Dật, nước mắt không kìm được mà trực trào. Cậu muốn hét lên rằng mình không phải là "người anh em" của anh, cậu muốn nói rằng mình chính là loại người mà anh đã gọi là "buồn nôn". Nhưng sự hèn nhát đã giữ cậu lại.

Đúng lúc đó, một nhóm sinh viên đi ngang qua dãy kệ sách bên cạnh, tiếng cười đùa vang lên khiến Sở Yến giật mình tỉnh táo. Cậu dùng hết sức đẩy mạnh Hoắc Dật ra, đứng dậy thu dọn sách vở với bàn tay run rẩy.

"Hoắc Dật, cậu bình tĩnh lại đi. Chúng ta... chúng ta chỉ là bạn cùng phòng thôi. Cậu đừng làm những hành động khiến người khác hiểu lầm như vậy nữa."

Nói xong, Sở Yến vội vã ôm sách chạy ra khỏi thư viện, để lại Hoắc Dật đứng thẫn thờ giữa những dãy kệ sách. Anh nhìn vào lòng bàn tay mình, nơi vẫn còn vương lại hơi ấm và sự mềm mại từ làn da của Sở Yến. Một cảm giác trống rỗng và hụt hẫng tràn ngập tâm trí.

Hiểu lầm? Ai hiểu lầm?

Hoắc Dật tự hỏi chính mình. Anh là một gã trai thẳng, anh yêu phụ nữ, anh ghét sự lệch lạc giới tính. Đó là những gì anh hằng tin tưởng. Thế nhưng, tại sao mỗi khi chạm vào Sở Yến, anh lại cảm thấy hưng phấn đến vậy? Tại sao anh lại muốn che chở cậu khỏi cả thế giới này? Và tại sao khi cậu nói hai người "chỉ là bạn cùng phòng", tim anh lại đau như bị ai đó bóp nghẹt?

Anh đứng lặng người trong thư viện hồi lâu, ánh nắng chiều đã tắt hẳn, để lại những bóng tối dài lê thê. Hoắc Dật lần đầu tiên trong đời cảm thấy hoang mang về chính bản thân mình. Anh nhận ra cái khoảng cách mập mờ mà anh hằng duy trì bấy lâu nay đang dần trở thành một cái bẫy, và chính anh là người đang tự mình bước vào đó.

Tối hôm đó, Hoắc Dật không về phòng sớm. Anh đi lang thang khắp sân trường, hút hết nửa bao thuốc lá. Khi anh trở về phòng 402, Sở Yến đã đi ngủ, hoặc ít nhất là cậu đang giả vờ ngủ. Hoắc Dật đứng trước giường cậu, nhìn bóng dáng gầy nhỏ chìm trong bóng tối, khẽ thở dài.

Anh nhẹ nhàng kéo lại tấm chăn bị lệch cho cậu, rồi ghé sát vào tai Sở Yến, thì thầm một câu mà chỉ có mình anh nghe thấy: "Tiểu Yến, tôi sẽ không để cậu chạy thoát đâu. Dù cậu có muốn hay không."

Khoảng cách giữa họ trong thư viện chiều nay chỉ là vài centimet, nhưng trong thâm tâm mỗi người, đó là cả một đại dương đầy sóng gió. Sự mập mờ này không hề mang lại cảm giác ngọt ngào, mà nó giống như một loại độc dược phát tán chậm, từng chút một xâm chiếm và làm tê liệt lý trí của cả hai.