2,093 từ
Mùa thu tại thành phố A bắt đầu chuyển sang những ngày cuối cùng trước khi chạm ngõ mùa đông. Những hàng cây ngô đồng bên trong khuôn viên Đại học Kinh Đại trút lá vàng rực cả một góc đường, tạo nên một khung cảnh thơ mộng nhưng cũng đầy hiu quạnh. Sau biến cố đêm mưa và cuộc đối đầu thầm lặng trong thư viện, mối quan hệ giữa Hoắc Dật và Sở Yến rơi vào một trạng thái đình trệ căng thẳng. Sở Yến cố gắng thu mình lại, cậu dành nhiều thời gian hơn cho câu lạc bộ học thuật của khoa Kinh tế để tránh phải đối mặt với sự quan tâm đầy mâu thuẫn của người bạn cùng phòng.
Câu lạc bộ Kinh tế trẻ mà Sở Yến tham gia vốn là nơi tập hợp những sinh viên ưu tú, nhưng đi kèm với đó là sự cạnh tranh khốc liệt và những quy tắc ngầm về quyền lực. Sở Yến với tính cách ôn hòa, ít nói và vẻ ngoài thanh tú thường xuyên trở thành mục tiêu của những sự đố kỵ ngấm ngầm. Đặc biệt là Trình Hải, một sinh viên năm ba có gia thế hiển hách và tính cách hống hách, người luôn cảm thấy khó chịu trước sự nổi bật về mặt học thuật của Sở Yến.
Buổi tối thứ Ba, câu lạc bộ tổ chức một buổi họp thảo luận về đề án nghiên cứu thị trường mới. Khi mọi người đã giải tán gần hết, Trình Hải cùng hai người bạn thân của hắn đã cố tình ở lại, chặn đường Sở Yến ngay tại phòng hội thảo vắng người.
"Này Tiểu Yến, nghe nói cậu là thủ khoa đầu vào của khoa Kinh tế à?" Trình Hải dựa lưng vào cạnh bàn, tay xoay xoay chiếc chìa khóa xe hơi đắt tiền, ánh mắt nhìn Sở Yến đầy vẻ giễu cợt. "Nhìn cậu mảnh khảnh thế này, chắc chỉ biết vùi đầu vào sách vở thôi nhỉ? Hay là còn bận dùng cái vẻ ngoài này để lấy lòng các giáo sư?"
Sở Yến siết chặt quai cặp, đôi mắt dưới gọng kính hiện lên sự bất mãn nhưng vẫn cố giữ giọng điệu bình thản: "Đề án của tôi được duyệt dựa trên số liệu thực tế, không liên quan đến những gì anh vừa nói. Nếu không có việc gì nữa, tôi xin phép về trước."
"Ấy, vội vàng thế làm gì?" Trình Hải bước tới, chặn đường cậu. "Bọn tôi đang thiếu một người làm báo cáo tổng hợp cho tuần tới. Với khả năng của cậu, chắc làm xong trong đêm nay là chuyện nhỏ thôi đúng không? Coi như giúp đỡ đàn anh đi."
Hắn chìa ra một xấp tài liệu dày cộm, cố tình để nó rơi xuống sàn ngay trước mũi giày của Sở Yến. Tiếng cười hô hố của đám bạn hắn vang lên trong căn phòng trống trải, mang theo sự nhục mạ rõ ràng. Sở Yến nhìn xấp giấy trắng xóa trên nền đất, lồng ngực phập phồng vì tức giận. Cậu không phải kẻ yếu đuối đến mức không biết phản kháng, nhưng cậu ghét những cuộc xung đột vô nghĩa.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng hội thảo bị đá văng ra một cách thô bạo. Một luồng khí lạnh từ hành lang ùa vào, mang theo sự áp bức mãnh liệt khiến tất cả những người trong phòng phải giật mình quay lại. Hoắc Dật đứng ở đó, đôi tay đút trong túi áo khoác đen, gương mặt góc cạnh phủ một tầng sương giá. Đôi mắt anh nheo lại, nhìn chằm chằm vào Trình Hải như thể đang nhìn một vật thể không sạch sẽ.
"Thằng nào vừa bảo Tiểu Yến làm báo cáo hộ?" Giọng nói của Hoắc Dật trầm thấp, khàn đặc nhưng lại mang theo sức công phá khủng khiếp.
Sở Yến sững sờ: "Hoắc Dật... sao cậu lại ở đây?"
Hoắc Dật không trả lời cậu ngay lập tức. Anh sải bước tiến về phía Sở Yến, tự nhiên như thể đây là lãnh địa của riêng mình. Anh đứng chắn ngay trước mặt cậu, bờ vai rộng lớn che khuất hoàn toàn thân hình mảnh khảnh của Sở Yến khỏi những ánh mắt soi mói kia. Hoắc Dật cúi xuống nhìn xấp tài liệu dưới đất, rồi lại nhìn lên Trình Hải.
"Mày là Trình Hải của khoa Kinh tế đúng không?" Hoắc Dật nhếch môi, một nụ cười không có nửa phần ấm áp. "Tao nghe danh mày rồi. Chuyên gia dùng tiền mua điểm và dùng quyền để bắt nạt sinh viên khóa dưới."
Trình Hải tím mặt, hắn biết Hoắc Dật là ai – nam thần khoa IT, người có thể đánh sập hệ thống bảo mật của trường chỉ trong vài phút nếu muốn, và cũng là gã điên không sợ trời không sợ đất trên sân bóng rổ. Tuy nhiên, trước mặt bạn bè, hắn không muốn mất mặt.
"Hoắc Dật, đây là chuyện nội bộ của câu lạc bộ Kinh tế, không liên quan đến khoa IT của tụi mày. Thằng đó là đàn em của tao, tao bảo nó làm việc là chuyện bình thường." Trình Hải cố gắng giữ giọng đanh thép.
Hoắc Dật cười khẩy, bước tới gần Trình Hải hơn một bước. Chiều cao vượt trội và khí chất của một kẻ săn mồi khiến Trình Hải vô thức lùi lại. Hoắc Dật đưa tay lên, vỗ nhẹ vào vai Trình Hải, nhưng mỗi lần vỗ đều nặng nề như búa tạ.
"Tao nói cho mày biết một lần duy nhất. Sở Yến là người của phòng 402, cũng là người của tao. Mày muốn bảo nó làm việc? Mày có tư cách đó à?" Hoắc Dật gằn từng chữ, ánh mắt lạnh lùng như dao cạo. "Nếu tao còn thấy mày bén mảng đến gần cậu ấy hoặc dùng mấy cái trò hèn hạ này nữa, tao sẽ đảm bảo cái lịch sử duyệt web và mấy cái giao dịch mờ ám của nhà mày sẽ hiện lên trang chủ của diễn đàn trường vào sáng mai. Mày tin tôi làm được không?"
Mặt Trình Hải cắt không còn giọt máu. Hắn biết Hoắc Dật không hề nói chơi. Đối với một thiên tài máy tính, việc khui ra những bí mật cá nhân là chuyện dễ như trở bàn tay. Hắn lắp bắp vài câu không rõ nghĩa, rồi cùng đám bạn vội vàng nhặt tài liệu lên, tháo chạy khỏi phòng hội thảo như bị ma đuổi.
Căn phòng trở nên im lặng. Sở Yến vẫn đứng đó, nhìn bóng lưng vững chãi của Hoắc Dật. Cảm giác được bảo vệ một cách bá đạo này khiến trái tim cậu run rẩy, nhưng những lời nói của anh lại một lần nữa gieo vào lòng cậu những suy nghĩ rối bời. Người của tôi... Anh gọi cậu như vậy một cách thật tự nhiên, giống như một sự đánh dấu chủ quyền, nhưng rốt cuộc anh xem cậu là cái gì?
Hoắc Dật quay người lại, vẻ mặt hung dữ lúc nãy biến mất, thay vào đó là sự bực dọc pha lẫn lo lắng. Anh cúi xuống nhặt chiếc cặp của Sở Yến lên, phủi bụi một cách cẩn thận rồi đưa cho cậu.
"Tôi đã bảo là cậu đừng có đi một mình vào buổi tối rồi mà? Tại sao cứ để mấy cái tên đó bắt nạt thế?" Hoắc Dật gắt gỏng, nhưng tay lại đưa lên vén lọn tóc mái cho cậu.
Sở Yến né tránh tay anh, nhỏ giọng: "Tôi tự giải quyết được. Cậu không cần phải làm đến mức đó, sẽ gây rắc rối cho cậu với khoa Kinh tế."
"Rắc rối cái gì?" Hoắc Dật bực bội nắm lấy cổ tay cậu, kéo cậu đi ra khỏi phòng. "Tôi không quan tâm đến mấy cái câu lạc bộ rách nát đó. Tôi chỉ biết là từ giờ trở đi, cậu đi đâu tôi cũng phải đi theo. Cậu quá hiền lành, dễ bị người ta bắt nạt."
"Hoắc Dật, tôi không phải trẻ con." Sở Yến cố gắng giằng tay ra khi họ đi xuống cầu thang. "Cậu không thể lúc nào cũng can thiệp vào cuộc sống của tôi như thế. Cậu lấy tư cách gì chứ?"
Hoắc Dật khựng lại ở bậc thang cuối cùng. Anh xoay người lại, ép Sở Yến vào bức tường đá lạnh lẽo của hành lang. Ánh đèn neon lờ mờ phía trên phản chiếu sự hỗn loạn trong mắt anh. Hoắc Dật thở hắt ra, một tay chống lên tường ngay cạnh tai Sở Yến, tạo thành một không gian kìm kẹp nhưng cũng đầy mập mờ.
"Tôi lấy tư cách là bạn cùng phòng, lấy tư cách là người đã bế cậu chạy trong mưa để đi cấp cứu, lấy tư cách là người không thể tập trung làm được việc gì nếu không thấy cậu trước mặt. Đã đủ chưa?" Hoắc Dật nói, giọng anh có chút nghẹn lại. "Tôi cũng không biết mình bị làm sao nữa, tôi chỉ là không chịu nổi khi thấy ai đó chạm vào cậu hoặc làm cậu buồn."
Sở Yến nhìn anh, lòng đau như cắt. Cậu muốn hỏi anh: Vậy còn những lời cậu nói về sự 'buồn nôn' thì sao? Cậu bảo vệ tôi vì cậu quan tâm tôi như một con người, hay vì cậu đang dần đánh mất cái ranh giới 'thẳng nam' mà cậu hằng tự hào? Nhưng nhìn thấy sự chân thành và cả sự hoang mang trong mắt Hoắc Dật, cậu lại không nỡ thốt ra những lời cay đắng.
"Về phòng thôi." Sở Yến cúi đầu, nhẹ nhàng đẩy tay anh ra.
Trên đường về ký túc xá, Hoắc Dật không nắm tay cậu nữa nhưng anh đi rất gần, vai hai người thỉnh thoảng lại chạm vào nhau. Sự im lặng giữa họ lúc này không còn là sự căng thẳng như trước, mà là một loại mập mờ đang dần chín muồi. Hoắc Dật cảm thấy trong lòng mình có một cái gì đó đang vỡ vụn, những định kiến mà anh từng xây dựng bấy lâu nay đang sụp đổ trước vẻ mặt buồn bã và thanh sạch của người đi bên cạnh.
Về đến phòng 402, Vương Đại Lực và Lý Minh đang mải mê tranh luận về một trận bóng. Thấy hai người về, Vương Đại Lực la lên: "Này Hoắc Dật, sao mày đi đón Tiểu Yến lâu thế? Tụi tao đang đợi mày vào trận đây."
Hoắc Dật không thèm nhìn Đại Lực, anh đi thẳng đến bàn của mình, ném áo khoác lên ghế rồi quay sang nói với Sở Yến: "Uống nước ấm đi rồi đi ngủ sớm. Mai tôi đi học cùng cậu."
Lý Minh đẩy gọng kính, nhìn sự tương tác giữa hai người rồi thầm nghĩ trong đầu: Cái tên Hoắc Dật này, rõ ràng là đang tự mình vả mặt mình. Mồm thì bảo thẳng, mà hành động thì sủng người ta lên tận trời.
Đêm đó, Hoắc Dật trằn trọc không ngủ được. Anh cứ nghĩ mãi về khoảnh khắc anh đứng trước mặt Trình Hải và tuyên bố Sở Yến là "người của mình". Lúc đó, anh cảm thấy một loại thỏa mãn kỳ lạ, một sự tự hào mà anh chưa từng có khi đạt được giải thưởng IT quốc gia. Anh tự hỏi mình, rốt cuộc thì "người của mình" có nghĩa là gì? Là anh em tốt? Hay là một cái gì đó sâu sắc hơn, cái mà anh vẫn luôn bài xích và gọi là trái tự nhiên?
Bên giường đối diện, Sở Yến cũng không ngủ. Cậu nhìn ánh trăng hắt vào phòng, lòng thầm nhủ phải giữ vững trái tim mình. Cậu biết rằng sự bảo vệ của Hoắc Dật lúc này giống như một liều thuốc phiện, càng dùng càng nghiện, nhưng cái giá phải trả có lẽ sẽ là sự tan nát của cả hai khi sự thật về giới tính của cậu bị phơi bày. Cậu sợ ngày đó đến, sợ nhìn thấy ánh mắt ghê tởm của anh hơn bất cứ điều gì trên đời.
Sự giúp đỡ ở câu lạc bộ hôm nay đã xé toạc một lớp màng ngăn cách giữa họ, nhưng nó cũng đồng thời tạo ra một sự mâu thuẫn lớn hơn. Hoắc Dật bắt đầu học cách bảo vệ, còn Sở Yến bắt đầu học cách trốn chạy khỏi sự dịu dàng nguy hiểm ấy.