MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNam Thần Xì Trây Ghen Tuông Khi Tôi Được Người Khác Tỏ TìnhChương 9: Ánh mắt chiếm hữu trên sân bóng rổ

Nam Thần Xì Trây Ghen Tuông Khi Tôi Được Người Khác Tỏ Tình

Chương 9: Ánh mắt chiếm hữu trên sân bóng rổ

1,952 từ

Sân bóng rổ của Đại học Kinh Đại vào những buổi chiều hoàng hôn luôn là nơi náo nhiệt nhất. Ánh mặt trời đỏ rực như hòn lửa đang lặn dần sau những tòa nhà cao tầng, hắt những tia sáng cuối ngày vàng vọt lên mặt sân nhựa. Tiếng bóng đập xuống sàn bôm bốp, tiếng giày ma sát ken két và tiếng hò hét của sinh viên tạo nên một bản giao hưởng đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ.

Hôm nay là trận đấu nội bộ giữa khoa IT và khoa Kinh tế, một cuộc đối đầu luôn thu hút sự chú ý của đông đảo sinh viên trong trường. Hoắc Dật trên sân bóng như một con báo săn dũng mãnh. Anh mặc bộ đồng phục bóng rổ sát nách màu đen, để lộ đôi cánh tay rắn chắc với những đường gân xanh ẩn hiện dưới làn da sạm nắng. Mỗi bước chạy, mỗi cú bật nhảy của anh đều toát ra sức mạnh bùng nổ, khiến bao nữ sinh bên ngoài đường biên không ngừng reo hò gọi tên.

Tuy nhiên, tâm trí của Hoắc Dật lúc này không hoàn toàn đặt vào trận đấu. Cứ mỗi khi có quãng nghỉ ngắn hoặc lúc chuẩn bị ném phạt, ánh mắt anh lại vô thức quét qua hàng ghế khán giả phía bên trái. Ở đó, Sở Yến đang ngồi lặng lẽ giữa đám đông. Cậu mặc một chiếc áo len mỏng màu kem, gương mặt thanh tú hiện rõ vẻ trầm mặc. Ban đầu Sở Yến không định đến, nhưng sự "cưỡng chế" đầy ngang ngược của Hoắc Dật vào buổi sáng – khi anh dọa sẽ đứng lỳ trước cửa lớp Kinh tế nếu cậu không xuất hiện – đã buộc cậu phải có mặt.

Trận đấu diễn ra vô cùng gay cấn. Trình Hải, sau rắc rối ở câu lạc bộ hôm trước, dường như muốn trút giận lên sân đấu. Hắn liên tục dùng những tiểu xảo và va chạm mạnh với Hoắc Dật. Nhưng Hoắc Dật chẳng mảy may bận tâm, anh vượt qua sự truy cản của đối phương bằng những động tác kỹ thuật điêu luyện. Điều khiến Hoắc Dật thực sự bực bội chính là sự xuất hiện của một nam sinh khác đang ngồi cạnh Sở Yến.

Đó là một đàn anh khóa trên cùng câu lạc bộ Kinh tế với Sở Yến, tên là Tống Vũ. Tống Vũ nổi tiếng là người ôn nhu, phong độ và có tài ăn nói. Lúc này, Tống Vũ đang nghiêng người sát về phía Sở Yến, đôi môi mỉm cười nói điều gì đó khiến Sở Yến cũng khẽ gật đầu đáp lại. Nhìn từ xa, khoảng cách giữa hai người họ thân mật đến mức khiến ngọn lửa ghen tuông trong lòng Hoắc Dật bùng phát dữ dội.

Trong một pha bóng tấn công, Hoắc Dật nhận bóng từ Vương Đại Lực. Thay vì chuyền cho đồng đội đang ở vị trí thuận lợi, anh đột ngột tăng tốc, dẫn bóng đột phá thẳng vào vùng dưới rổ. Với một cú bật nhảy đầy uy lực, anh úp rổ thành công ngay trước mặt Trình Hải. Tiếng rổ rung lên bần bật cùng tiếng reo hò vang dội cả sân trường. Hoắc Dật hạ cánh, không thèm nhìn đối thủ, anh quay ngoắt mặt về phía khán đài.

Ánh mắt anh dừng lại đúng chỗ của Sở Yến, nhưng lần này nó không còn sự dịu dàng thường thấy mà thay vào đó là một sự chiếm hữu cực kỳ mãnh liệt. Đôi mắt Hoắc Dật sâu thẳm, rực cháy như muốn thiêu đốt bất cứ ai dám lại gần "vật sở hữu" của mình. Anh đưa tay lên lau mồ hôi trên trán, nhưng ánh mắt vẫn găm chặt vào Tống Vũ – kẻ vẫn đang vô tư trò chuyện với Sở Yến.

"Mày bị điên à Hoắc Dật? Pha đó chuyền cho tao có phải dễ hơn không?" Vương Đại Lực chạy tới đập vào vai anh, thở hổn hển.

"Câm mồm." Hoắc Dật gằn giọng, ánh mắt vẫn không rời khỏi khán đài.

Vương Đại Lực nhìn theo hướng mắt của anh rồi tặc lưỡi: "À, hiểu rồi. Lại là vì Tiểu Yến chứ gì? Tao nói thật, mày quản người ta vừa thôi. Thằng Tống Vũ kia cũng tốt mà, chắc đang bàn chuyện học hành thôi."

"Tao nói lại một lần nữa, câm mồm." Hoắc Dật gắt lên, trong lòng anh bồn chồn như có hàng vạn con kiến bò.

Hiệp hai kết thúc, các cầu thủ ra sân nghỉ giải lao. Hoắc Dật không đi về phía băng ghế huấn luyện của đội mình mà tiến thẳng về phía Sở Yến. Đám đông sinh viên tự động dạt ra tạo thành một lối đi. Với bộ dạng mồ hôi đầm đìa, hơi thở nóng hổi và sát khí hừng hực, Hoắc Dật đứng sừng sững trước mặt Sở Yến và Tống Vũ.

Sở Yến ngẩng đầu lên, hơi giật mình vì sự xuất hiện đường đột này: "Cậu... cậu không nghỉ ngơi sao? Sắp vào hiệp ba rồi."

Hoắc Dật không trả lời cậu, anh quay sang nhìn Tống Vũ với ánh mắt như muốn xé xác đối phương. Tống Vũ hơi khựng lại nhưng vẫn giữ phép lịch sự: "Chào cậu, Hoắc Dật. Cậu chơi hay lắm."

"Tiểu Yến, đưa nước cho tôi." Hoắc Dật lạnh lùng ra lệnh, hoàn toàn phớt lờ lời chào của Tống Vũ.

Sở Yến bối rối lấy chai nước khoáng đã chuẩn bị sẵn đưa cho anh. Hoắc Dật cầm lấy, nhưng thay vì uống, anh lại nắm chặt lấy cổ tay của Sở Yến, kéo cậu đứng dậy khỏi chỗ ngồi.

"Cậu làm gì vậy Hoắc Dật? Mọi người đang nhìn đấy!" Sở Yến đỏ bừng mặt, cố gắng rút tay ra nhưng không thể.

"Ngồi sang chỗ khác. Chỗ này nắng." Hoắc Dật nói một lý do cực kỳ khiên cưỡng, vì lúc này mặt trời đã lặn hẳn và sân trường bắt đầu lên đèn.

Anh kéo Sở Yến đi về phía khu vực kỹ thuật của khoa IT, nơi chỉ dành riêng cho các cầu thủ và nhân viên phục vụ. Anh ấn cậu ngồi xuống chiếc ghế cá nhân của mình, sau đó cầm lấy một chiếc khăn sạch ném lên đùi cậu.

"Ngồi yên ở đây. Đừng có chạy lung tung, cũng đừng có nói chuyện với mấy cái loại người lạ mặt đó." Hoắc Dật cúi xuống, giọng nói trầm thấp đầy vẻ đe dọa nhưng cũng mang theo sự khẩn cầu kỳ lạ.

Sở Yến nhìn anh, lòng đầy ấm ức: "Tống Vũ là đàn anh của tôi, chúng tôi chỉ nói về buổi hội thảo tuần sau. Cậu vô lý vừa thôi."

"Tôi không cần biết là đàn anh hay đàn em. Tôi đã bảo là không được thì là không được." Hoắc Dật gằn giọng, sau đó anh bất ngờ đưa tay lên xoa mạnh vào mái tóc của Sở Yến như một cách đánh dấu chủ quyền trước sự chứng kiến của hàng trăm con mắt.

Khi tiếng còi hiệp ba vang lên, Hoắc Dật quay lại sân đấu với một tinh thần còn hăng máu hơn trước. Mỗi lần anh ghi điểm, anh đều nhìn về phía Sở Yến như muốn nói cho cả thế giới biết rằng vinh quang này chỉ dành riêng cho cậu. Những pha tranh chấp bóng của anh trở nên quyết liệt đến mức cực đoan. Bất cứ cầu thủ nào của khoa Kinh tế có ý định áp sát hoặc va chạm với anh đều bị anh dùng sức mạnh cơ bắp lấn át hoàn toàn.

Ánh mắt chiếm hữu của Hoắc Dật trên sân bóng không chỉ là sự khẳng định về sức mạnh thể chất, mà nó còn là tiếng lòng gào thét của một kẻ đang dần đánh mất đi sự tỉnh táo của chính mình. Anh ghét cảm giác Sở Yến nói cười với người khác, ghét cảm giác có một ai đó hiểu về chuyên ngành của cậu hơn anh, và ghét cả việc mình đang phát điên lên vì một người con trai.

Bên ngoài sân, Sở Yến ngồi im trên chiếc ghế của Hoắc Dật, xung quanh là mùi hương bạc hà và mùi mồ hôi nam tính còn vương lại trên chiếc khăn. Cậu cảm thấy vừa xấu hổ vừa sợ hãi. Sự chiếm hữu của Hoắc Dật đã vượt quá mức độ của tình bạn đơn thuần. Nó giống như một chiếc lồng bằng vàng đang dần khép lại, bao vây lấy cậu. Sở Yến nhìn bóng dáng cao lớn của Hoắc Dật đang tung hoành trên sân, trong lòng thầm tự hỏi: Hoắc Dật, cậu rốt cuộc muốn gì ở tôi? Nếu cậu biết tôi yêu cậu theo cách mà cậu gọi là 'buồn nôn', liệu ánh mắt chiếm hữu này có biến thành ánh mắt ghê tởm không?

Trận đấu kết thúc với chiến thắng áp đảo thuộc về khoa IT. Hoắc Dật được đồng đội công kênh, nhưng anh nhanh chóng gạt tất cả ra để chạy về phía Sở Yến. Anh không nói lời nào, chỉ nắm lấy tay cậu lôi đi giữa những tiếng xì xào bàn tán của sinh viên toàn trường.

"Buông tôi ra! Hoắc Dật, cậu điên rồi sao?" Sở Yến hét lên khi họ đi đến một góc tối sau khán đài.

Hoắc Dật dừng lại, xoay người ép Sở Yến vào cột đèn đường. Hơi thở của anh vẫn còn dồn dập sau trận đấu, mồ hôi chảy ròng ròng trên gương mặt góc cạnh. Anh nhìn cậu bằng đôi mắt đỏ vằn tia máu, giọng nói khàn đặc:

"Phải, tôi điên rồi. Nhìn thấy cậu nói cười với thằng đó, tôi chỉ muốn lao tới đánh gãy chân nó. Cậu là của tôi, Sở Yến. Cậu nghe rõ chưa? Cậu là người của phòng 402, là người mà tôi bảo vệ, cậu không được phép nhìn ai khác ngoài tôi."

Sở Yến nhìn người đàn ông trước mặt, cảm thấy một nỗi đau xé lòng. Cậu nhận ra Hoắc Dật đang bị lạc lối trong chính cảm xúc của mình. Anh đang dùng sự chiếm hữu để che lấp đi sự hoang mang về giới tính, dùng sự bạo liệt để trốn tránh một tình yêu mà anh không dám thừa nhận.

"Cậu không thể quản được tôi cả đời, Hoắc Dật." Sở Yến nói, nước mắt bắt đầu rơi. "Cậu là trai thẳng, cậu có tương lai của cậu. Đừng đối xử với tôi như thế này nữa, nó chỉ làm cho cả hai chúng ta thêm đau khổ thôi."

Hoắc Dật khựng lại, đôi bàn tay đang giữ chặt vai Sở Yến run lên. "Trai thẳng" – hai chữ đó như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu anh. Phải, anh là trai thẳng, nhưng tại sao lúc này anh lại chỉ muốn ôm chặt lấy cậu, muốn khảm cậu vào xương máu mình?

Anh buông tay ra, lùi lại một bước, gương mặt hiện rõ sự đấu tranh nội tâm dữ dội. Hoắc Dật không nói gì thêm, anh quay lưng bỏ đi vào bóng tối, để lại Sở Yến đứng khóc một mình dưới ánh đèn đường hiu hắt.

Trận bóng rổ ngày hôm đó không chỉ là một cuộc thi đấu thể thao, mà nó còn là nơi bộc lộ những góc khuất tăm tối và nồng nhiệt nhất trong lòng Hoắc Dật. Ánh mắt chiếm hữu ấy sẽ còn ám ảnh Sở Yến trong suốt những ngày tháng sau này, như một lời cảnh báo về một cơn bão sắp sửa ập đến, xé toạc lớp vỏ bọc bình yên cuối cùng của phòng 402.