MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNam Thần Xì Trây Ghen Tuông Khi Tôi Được Người Khác Tỏ TìnhChương 10: Rạn nứt nhỏ

Nam Thần Xì Trây Ghen Tuông Khi Tôi Được Người Khác Tỏ Tình

Chương 10: Rạn nứt nhỏ

1,748 từ

Thành phố A bước vào những ngày chớm đông, cái lạnh bắt đầu luồn lách qua những hàng cây ngô đồng khẳng khiu trong khuôn viên đại học Kinh Đại. Bầu không khí trong phòng 402 kể từ sau trận bóng rổ định mệnh ấy đã thay đổi hoàn toàn. Sự im lặng không còn mang tính chất bình yên của những buổi tối học bài, mà nó nặng nề, đặc quánh như một lớp sương mù không thể xua tan.

Sở Yến thức dậy khi trời còn chưa sáng hẳn. Cậu nhẹ nhàng gấp chăn màn, từng động tác đều cẩn trọng để không phát ra tiếng động. Ánh mắt cậu vô tình lướt qua giường của Hoắc Dật. Anh vẫn đang ngủ, cánh tay rắn chắc gác ngang trán, đôi lông mày dù trong giấc ngủ vẫn khẽ chau lại. Sở Yến mím môi, nhanh chóng thu dọn sách vở rồi rời khỏi phòng. Cậu không muốn đối mặt với anh, không muốn phải nhận lấy sự quan tâm ép buộc hay những ánh mắt chiếm hữu khiến trái tim cậu nghẹt thở.

Cả ngày hôm đó, Sở Yến vùi đầu vào thư viện và các giảng đường. Cậu cố tình chọn những dãy bàn xa nhất, né tránh những nơi mà Hoắc Dật thường xuyên lui tới. Cậu nhận ra rằng, nếu cứ tiếp tục để bản thân chìm đắm trong sự bảo bọc mập mờ này, cậu sẽ hoàn toàn đánh mất chính mình. Những lời nói về sự "buồn nôn" của Hoắc Dật vẫn như một vết sẹo chưa lành, nhắc nhở cậu rằng giữa họ có một vực thẳm không thể bước qua.

Đến tối muộn, khi Sở Yến trở về phòng, Hoắc Dật đang ngồi đó, đôi mắt dán chặt vào cửa. Ngay khi bóng dáng gầy nhỏ của cậu xuất hiện, anh lập tức đứng dậy, giọng nói mang theo sự kìm nén rõ rệt.

"Cậu đã đi đâu cả ngày nay? Tại sao không nghe điện thoại?" Hoắc Dật bước tới, hơi thở nồng nặc mùi thuốc lá nhạt, chứng tỏ anh đã đứng ngoài hành lang chờ đợi rất lâu.

Sở Yến không ngẩng đầu, cậu lẳng lặng đặt cặp sách xuống bàn: "Tôi ở thư viện. Điện thoại để chế độ im lặng nên không biết."

"Thư viện? Tôi đã đến đó tìm nhưng không thấy cậu!" Hoắc Dật gắt khẽ, bàn tay anh định vươn ra nắm lấy vai cậu nhưng Sở Yến đã nhanh chóng lùi lại một bước, né tránh sự đụng chạm.

Hành động né tránh công khai này khiến bàn tay Hoắc Dật khựng lại giữa không trung. Anh nhìn cậu, ánh mắt đầy vẻ không tin nổi xen lẫn tổn thương: "Tiểu Yến, cậu đang làm cái gì vậy?"

Sở Yến hít một hơi thật sâu, ngẩng mặt lên nhìn thẳng vào mắt anh. Đôi mắt cậu vốn dĩ luôn dịu dàng, nay lại mang một vẻ kiên định đến lạ lùng: "Hoắc Dật, từ nay về sau, chuyện của tôi cậu đừng quản nữa."

Căn phòng rơi vào sự tĩnh lặng chết chóc. Vương Đại Lực và Lý Minh đang đeo tai nghe chơi game cũng phải giật mình quay lại, cảm nhận được mùi thuốc súng nồng nặc giữa hai người bạn cùng phòng.

"Cậu nói cái gì?" Hoắc Dật hạ giọng, tông trầm đục của anh khiến không gian càng thêm áp lực.

"Tôi nói, chúng ta nên giữ đúng khoảng cách của những người bạn cùng phòng bình thường." Sở Yến lặp lại, giọng nói không hề run rẩy. "Cậu không cần phải đưa đón tôi đi học, không cần phải mua đồ ăn cho tôi, cũng không cần phải can thiệp vào việc tôi giao du với ai. Tôi cảm ơn sự giúp đỡ của cậu thời gian qua, nhưng sự quan tâm này... nó làm tôi thấy rất áp lực."

"Áp lực?" Hoắc Dật cười khẩy, nụ cười đầy cay đắng. "Tôi lo lắng cho cậu, tôi sợ cậu bị bắt nạt, tôi thức đêm trông cậu ốm... tất cả những thứ đó đối với cậu chỉ là áp lực sao?"

"Phải." Sở Yến nhắm mắt lại, cố ngăn những giọt nước mắt chực trào. "Vì nó không đúng. Cậu là trai thẳng, Hoắc Dật. Cậu có cuộc sống của cậu, có những định kiến của cậu. Cậu từng nói những người đồng tính là buồn nôn, cậu nhớ không? Vậy thì xin cậu hãy giữ đúng tư cách của một người đàn ông đích thực đi. Đừng làm những hành động mập mờ khiến tôi và cả những người xung quanh hiểu lầm nữa."

Hoắc Dật sững sờ. Những lời của Sở Yến giống như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự tự tôn bấy lâu nay của anh. Anh muốn phản bác, muốn nói rằng cậu khác với họ, muốn nói rằng anh chỉ là muốn tốt cho cậu. Nhưng khi nhìn thấy sự xa cách trong ánh mắt Sở Yến, anh nhận ra mình không có bất kỳ danh phận nào để biện minh cho hành động của mình.

"Được... cậu hay lắm." Hoắc Dật nghiến răng, gương mặt góc cạnh trở nên lạnh lùng đáng sợ. "Nếu cậu đã muốn vạch rõ giới hạn như vậy, thì tùy cậu. Tôi cũng chẳng rảnh rỗi đến mức đi làm bảo mẫu cho một kẻ không biết điều."

Nói rồi, Hoắc Dật vơ lấy chiếc áo khoác đen trên ghế, sải bước ra khỏi phòng và đóng sập cửa lại. Tiếng động mạnh đến mức khiến lọ hoa thủy tinh trên bàn của Sở Yến rung rinh.

Sở Yến đứng lặng người giữa phòng, toàn thân run rẩy. Cậu từ từ ngồi thụp xuống ghế, hai tay ôm lấy mặt. Cậu biết mình vừa mới đập nát cái vỏ bọc yên bình cuối cùng, vừa mới đẩy người mình yêu nhất ra xa. Nhưng cậu buộc phải làm vậy. Cậu thà đau đớn một lần còn hơn cứ mãi chìm đắm trong sự dịu dàng không có tương lai kia.

Vương Đại Lực tháo tai nghe xuống, thở dài đi tới bên cạnh Sở Yến: "Này Tiểu Yến... cậu cũng hơi quá lời rồi. Thằng đó tính nó thô lỗ nhưng thực lòng nó quan tâm cậu lắm. Mày biết mà, từ hồi cậu vào phòng này, nó có bao giờ để ai chạm vào đồ của cậu đâu."

Lý Minh cũng đẩy gọng kính, trầm ngâm nói: "Tớ thấy hai người đều có vấn đề. Một người thì quan tâm quá mức đến mức cực đoan, một người thì nhạy cảm quá mức. Nhưng Sở Yến này, tớ hiểu cảm giác của cậu. Sự mập mờ đôi khi còn đáng sợ hơn sự ghét bỏ."

Sở Yến không trả lời, cậu chỉ lặng lẽ thu dọn lại góc bàn học của mình. Từ khoảnh khắc đó, rạn nứt nhỏ trong phòng 402 đã chính thức biến thành một vết nứt sâu hoắm.

Những ngày sau đó, Hoắc Dật thực hiện đúng lời hứa của mình. Anh không còn nhìn Sở Yến, không còn nói chuyện, thậm chí khi hai người đi lướt qua nhau ở hành lang, anh cũng coi cậu như người vô hình. Anh quay trở lại với lối sống bất cần trước đây, thường xuyên đi sớm về muộn, tụ tập uống rượu với đám bạn cùng khoa IT và hút thuốc nhiều hơn hẳn.

Sở Yến cũng cố gắng giữ vẻ bình thản. Cậu đăng ký tham gia thêm các lớp học bổ trợ và dành phần lớn thời gian ở thư viện đến tận giờ đóng cửa mới về. Cậu bắt đầu đi ăn một mình, đi học một mình. Những lúc nhìn thấy Hoắc Dật được một đám nữ sinh vây quanh trên sân trường, tim cậu vẫn thắt lại, nhưng cậu ép mình phải quay mặt đi.

Tuy nhiên, sự rạn nứt này không chỉ ảnh hưởng đến hai người họ mà còn làm khổ lây cả Vương Đại Lực và Lý Minh. Không khí trong phòng lúc nào cũng như đóng băng. Mỗi khi Hoắc Dật về phòng trong tình trạng nồng nặc mùi rượu, anh lại ném đồ đạc lung tung, tạo ra những tiếng động khó chịu. Sở Yến sẽ lặng lẽ thu dọn hoặc giả vờ như không thấy, leo lên giường kéo kín rèm che.

Một buổi tối cuối tuần, khi tuyết đầu mùa bắt đầu rơi lác đác ngoài cửa sổ, Hoắc Dật trở về phòng trong tình trạng say khướt. Anh đứng trước giường của Sở Yến, nhìn vào lớp rèm che kín mít bằng đôi mắt đỏ vằn.

"Sở Yến... cậu giỏi thật đấy." Hoắc Dật lầm bầm, giọng nói khàn đặc vì rượu và khói thuốc. "Nói cắt đứt là cắt đứt luôn sao? Cậu thực sự không có trái tim à?"

Sở Yến ở bên trong rèm, hai tay siết chặt tấm chăn, hơi thở run rẩy nhưng cậu không lên tiếng. Cậu biết nếu mình mềm lòng lúc này, tất cả nỗ lực vạch rõ giới hạn sẽ đổ sông đổ biển.

"Được... cậu muốn giữ khoảng cách... tôi sẽ cho cậu thấy khoảng cách thật sự là như thế nào." Hoắc Dật cười gằn, rồi quay người ngã nhào xuống giường của mình, chìm vào giấc ngủ mê mệt.

Sở Yến hé mở rèm nhìn ra, thấy bóng dáng cao lớn của anh co quắp trong bóng tối, lòng cậu đau như cắt. Cậu muốn bước xuống đắp chăn cho anh, muốn lau đi vết bẩn trên mặt anh như những ngày đầu tiên, nhưng đôi chân cậu như bị đóng đinh tại chỗ. Cậu tự nhủ với lòng mình: Đừng nhìn, đừng nghe, đừng đau lòng. Đây là cách tốt nhất cho cả hai.

Giai đoạn đầu tiên của họ kết thúc trong sự tan vỡ và những hiểu lầm chồng chất. Những ngày đầu chung lối đầy mập mờ và ngọt ngào ấy đã lùi xa, nhường chỗ cho một thực tại tàn khốc hơn. Sở Yến đã vạch rõ giới hạn, nhưng cậu không biết rằng, đối với một kẻ kiêu ngạo và đầy bản năng chiếm hữu như Hoắc Dật, giới hạn sinh ra là để bị phá vỡ.

Cơn bão thực sự vẫn chưa đến. Nó đang tích tụ năng lượng sau những im lặng và dằn vặt này, chờ chực một ngòi nổ để thổi bùng lên tất cả. Và ngòi nổ đó, mang tên "sự xuất hiện của một người khác", đang dần tiến gần đến cuộc sống của họ tại đại học Kinh Đại.