MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNăm Tháng Ấy, Ai Đã Rời Đi?Chương 1: TIẾNG VE SẦU TRONG SÂN TRƯỜNG NĂM ẤY

Năm Tháng Ấy, Ai Đã Rời Đi?

Chương 1: TIẾNG VE SẦU TRONG SÂN TRƯỜNG NĂM ẤY

1,727 từ · ~9 phút đọc

Tháng năm rực rỡ mang theo tiếng ve sầu ran rát từ những tán bàng cổ thụ, phủ một lớp bụi vàng mơ màng lên sân trường Đại học Kiến trúc. Nắng đổ xiên qua từng kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng nhảy múa trên nền gạch đỏ đã bạc màu, nơi bước chân của vô số thế hệ sinh viên từng đi qua. Mùi hương của hoa sữa đầu mùa, trộn lẫn với mùi giấy cũ từ thư viện và một chút hương đất ẩm sau cơn mưa chiều, tạo nên thứ không khí đặc trưng mà mãi sau này, mỗi khi vô tình ngửi thấy, Diệp An lại thấy lồng ngực mình se lại. Đó là mùi của tuổi trẻ, mùi của những giấc mơ chưa tan vỡ, và mùi của một người.

Diệp An, cô sinh viên năm hai ngành Thiết kế Nội thất, luôn là tâm điểm của sự ồn ào. Không phải vì cô quá xinh đẹp, dù nụ cười tươi rói và mái tóc ngang vai luôn khiến cô trở nên rạng rỡ, mà bởi vì cô mang trong mình thứ năng lượng vô tận của tuổi đôi mươi. Cô có thể cười phá lên giữa hành lang đông người, có thể tranh luận nảy lửa với giảng viên về một chi tiết thiết kế, và cũng có thể dốc hết tâm tư vào một bức phác thảo cho đến tận khuya. Diệp An của năm đó giống như một ngọn lửa nhỏ, cháy bùng và ấm áp, sẵn sàng thiêu đốt mọi thứ cản đường mình.

Chiều nay, ngọn lửa ấy đang lặng lẽ ngồi trên chiếc ghế đá cũ kỹ, trước cửa thư viện, nơi có thể nhìn thẳng ra sân bóng rổ. Cô không mang theo giáo trình hay tập phác thảo như thường lệ. Thay vào đó, trên tay cô là một cuốn tiểu thuyết tình yêu sướt mướt, trang sách đã nhàu nát vì bị lật đi lật lại nhiều lần. Nhưng đôi mắt cô không hề dán vào những dòng chữ ủy mị kia. Ánh nhìn của cô xuyên qua những hàng cây phượng vĩ, ghim chặt vào một bóng hình đang thoăn thoắt chuyền bóng trên sân.

Đó là Thanh Nam. Chàng trai của khoa Kiến trúc, hơn cô một khóa.

Thanh Nam không phải là người nổi bật nhất đám đông. Anh không có vẻ ngoài điển trai kiểu thư sinh hay lãng tử, nhưng ở anh toát ra một sự điềm tĩnh và thông minh lạ lùng. Anh luôn là người đứng đầu lớp về thành tích học tập, những bản thiết kế của anh luôn được trưng bày ở sảnh khoa và là đề tài bàn tán sôi nổi của cả sinh viên lẫn giảng viên. Thanh Nam ít nói, hiếm khi tham gia vào những cuộc vui ồn ào, ánh mắt anh thường đượm một nỗi ưu tư mà Diệp An không cách nào lý giải được. Nhưng chính sự bí ẩn và tài năng ấy lại thu hút Diệp An như một thỏi nam châm.

Hôm nay, Thanh Nam mặc chiếc áo phông trắng đã cũ, quần short thể thao và đôi giày vải đã sờn rách. Anh di chuyển nhanh nhẹn, dứt khoát trên sân. Mồ hôi lấm tấm trên vầng trán cao, vài sợi tóc đen nhánh bết lại. Khi anh nhảy lên ném rổ, cơ thể căng tràn sức sống, Diệp An cảm thấy tim mình như lỡ một nhịp. Cô biết, mình đã yêu anh. Yêu cái cách anh nghiêm túc với đam mê, yêu cái vẻ ngoài lạnh lùng nhưng ẩn chứa nội tâm phức tạp, và cả cái khoảng cách vô hình mà anh luôn tạo ra với mọi người.

"Lại ngồi ngẩn ra đó à?"

Giọng nói quen thuộc vang lên khiến Diệp An giật mình. Quốc Bảo, bạn thân từ thời cấp ba của cô, đã đứng cạnh từ lúc nào. Anh cao lớn, thư sinh với cặp kính gọng tròn và nụ cười hiền lành. Quốc Bảo là công tử bột chính hiệu, nhưng lại không hề có vẻ kiêu ngạo, trái lại, anh luôn âm thầm quan tâm và bảo vệ Diệp An.

"Đừng có rình người ta như thế, coi chừng bị phát hiện bây giờ." Quốc Bảo kéo Diệp An đứng dậy, giả vờ phủi bụi trên quần cô.

Diệp An nhíu mày: "Ai rình chứ? Tôi đang đọc sách." Cô giơ cuốn tiểu thuyết lên, nhưng Quốc Bảo chỉ cười khẩy.

"Đọc sách mà mắt dán chặt vào sân bóng rổ? Mà thôi, bỏ đi. Hôm nay thầy Đinh có dặn là chiều nay có buổi học phụ đạo về đồ án kiến trúc sư của Thanh Nam đó. Cậu có đi không?"

Nghe đến tên Thanh Nam, Diệp An lập tức quên đi vẻ "nguy hiểm" của Quốc Bảo. "Thật hả? Sao không nói sớm! Đồ án của anh ấy nhất định phải rất hay."

Quốc Bảo thở dài, vò rối mái tóc Diệp An: "Biết ngay mà. Cậu đúng là dính anh ta như sam. Đi thôi, lát nữa không còn chỗ đứng đâu."

Họ cùng nhau đi về phía khu giảng đường cũ. Trên đường đi, Diệp An không ngừng hỏi về Thanh Nam. Cô biết Quốc Bảo học cùng khoa với anh, đôi khi còn làm việc chung trong một vài dự án nhỏ. Mỗi lần Quốc Bảo kể về Thanh Nam, đôi mắt Diệp An lại sáng rực.

"Thanh Nam rất giỏi, không chỉ ở thiết kế mà còn ở khả năng tư duy logic. Đồ án lần này của anh ấy về một khu dân cư sinh thái, có thể giải quyết vấn đề nhà ở cho người thu nhập thấp ở vùng ven đô. Ý tưởng rất táo bạo và nhân văn." Quốc Bảo nói, giọng pha chút ngưỡng mộ thực sự.

Diệp An dừng bước: "Thật hả? Anh ấy luôn muốn làm những điều lớn lao như vậy sao?" "Ừ." Quốc Bảo khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt anh lại thoáng một nét buồn không tên. "Có lẽ vì anh ấy từng trải qua cuộc sống khó khăn, nên anh ấy hiểu rõ giá trị của một mái nhà."

Câu nói của Quốc Bảo khiến Diệp An sững sờ. Cô biết Thanh Nam không phải con nhà giàu, nhưng chưa từng nghĩ anh lại phải đối mặt với những khó khăn lớn đến vậy. Trong khoảnh khắc đó, hình ảnh Thanh Nam trong mắt cô không chỉ là một thiên tài, mà còn là một người đàn ông mạnh mẽ, kiên cường, gánh vác cả thế giới trên vai. Cô muốn ở bên anh, muốn chia sẻ mọi gánh nặng ấy.

Buổi phụ đạo diễn ra tại một phòng học nhỏ, nhưng số lượng sinh viên đến nghe Thanh Nam thuyết trình thì đông nghịt. Diệp An phải đứng nép ở cửa, chen chúc giữa đám đông. Thanh Nam đứng trên bục giảng, đôi mắt sáng rực khi nói về từng chi tiết trong bản thiết kế của mình. Giọng anh trầm ấm, rõ ràng, truyền cảm hứng. Anh không chỉ nói về kiến trúc, mà còn nói về con người, về cuộc sống, về hy vọng.

Diệp An mải mê lắng nghe, không bỏ sót một từ nào. Cô không hiểu hết tất cả các thuật ngữ chuyên ngành, nhưng cô cảm nhận được ngọn lửa đam mê đang cháy trong Thanh Nam. Đó là một ngọn lửa không giống của cô – ngọn lửa của cô là sự bùng nổ của cảm xúc, còn của anh là sự âm ỉ, bền bỉ của một ước mơ lớn.

Khi buổi thuyết trình kết thúc, mọi người vây quanh Thanh Nam để hỏi thêm. Diệp An đứng từ xa, ngập ngừng không dám tiến lại gần. Cô sợ sự ngốc nghếch của mình sẽ làm anh phật ý, hoặc tệ hơn, cô sợ ánh mắt của anh sẽ lướt qua cô như một người vô hình.

"Sao không lại nói chuyện với anh ấy?" Quốc Bảo hỏi. "Tôi... tôi sợ anh ấy bận." Diệp An thì thầm. Quốc Bảo chỉ lắc đầu, mỉm cười như đã hiểu rõ mọi chuyện. "Thôi được rồi. Để tôi kéo anh ta ra cho cậu."

Anh ta đi thẳng về phía Thanh Nam, nói gì đó và rồi Thanh Nam quay đầu lại. Ánh mắt anh lướt qua đám đông, dừng lại một giây trên khuôn mặt Diệp An. Một nụ cười rất khẽ, gần như không thể nhận ra, nở trên môi anh. Chỉ một cái chớp mắt, nụ cười ấy đã vụt tắt. Nhưng Diệp An đã thấy. Trái tim cô như bay lên, lơ lửng giữa những đám mây màu hồng của tháng năm.

Sau đó, Thanh Nam bước đến chỗ Diệp An và Quốc Bảo. "An Diệp." Anh gọi tên cô, giọng nói trầm ấm hơn mọi khi. Diệp An lúng túng, gương mặt đỏ bừng: "Chào... chào anh." "Cảm ơn em đã đến nghe." Thanh Nam nói, ánh mắt vẫn giữ một khoảng cách nhất định, nhưng cô cảm thấy một sự ấm áp nào đó. "Quốc Bảo bảo em rất quan tâm đến đồ án của anh."

"À... vâng... em thấy nó... rất hay." Diệp An lắp bắp, cảm thấy mình thật ngốc nghếch. Thanh Nam khẽ cười. "Cảm ơn em." Anh quay sang Quốc Bảo: "Tối nay đi ăn lẩu không? Anh khao." Quốc Bảo vui vẻ đồng ý, rồi quay sang Diệp An: "Cậu đi cùng không, An Diệp?"

Diệp An nhìn Thanh Nam. Anh không nói gì, chỉ im lặng chờ đợi. Ánh mắt anh khiến cô vừa hy vọng vừa lo sợ. Cô gật đầu lia lịa: "Dạ... dạ có ạ!"

Đêm đó, dưới ánh đèn vàng vọt của quán lẩu vỉa hè, tiếng ve sầu vẫn râm ran từ những hàng cây cổ thụ. Diệp An ngồi đối diện với Thanh Nam, lắng nghe anh nói về ước mơ kiến tạo những không gian sống tốt đẹp hơn. Cô không biết tương lai sẽ ra sao, không biết liệu giấc mơ của anh có chỗ cho cô hay không. Nhưng trong khoảnh khắc đó, cô chỉ biết rằng, tình yêu của cô dành cho anh giống như ngọn lửa nhỏ đang âm ỉ cháy, đủ sức sưởi ấm cả một góc trời. Và cô sẵn sàng làm mọi thứ để giữ lấy ngọn lửa ấy, ngay cả khi nó có thể thiêu rụi chính mình.