Nếu Thanh Nam là một mảng màu xám trầm mặc của những bản vẽ chì, thì Diệp An chính là vệt nắng vàng rực rỡ nhất vô tình rơi xuống cuộc đời anh.
Buổi tối tại quán lẩu vỉa hè hôm ấy là lần đầu tiên Thanh Nam thực sự quan sát cô ở khoảng cách gần. Dưới ánh đèn đường vàng vọt và hơi khói nghi ngút từ nồi nước dùng, khuôn mặt của Diệp An bừng sáng một cách kỳ lạ. Cô không giữ kẽ như những nữ sinh khác khi ngồi trước mặt người mình thầm thích. Cô cười nói sảng khoái, đôi tay khua khoắng khi kể về một sự cố hài hước trong xưởng mô hình, và đôi mắt thì lấp lánh như chứa cả một dải ngân hà mỗi khi anh vô tình nhìn sang.
"Anh Nam, anh ăn cái này đi, nãy giờ anh chỉ toàn lo nói thôi!"
Diệp An tự nhiên gắp một miếng thịt bò mềm nhất vào bát của anh. Hành động ấy nhỏ thôi, nhưng lại khiến Thanh Nam khựng lại. Trong thế giới của anh, sự quan tâm thường đi kèm với những toan tính hoặc những kỳ vọng nặng nề từ gia đình. Một sự săn sóc hồn nhiên và không vụ lợi như thế này, từ một cô gái mới quen, khiến anh thấy có chút lạ lẫm, thậm chí là bối rối.
Quốc Bảo ngồi bên cạnh, vừa lột tôm vừa cười tủm tỉm: "Cậu đừng có làm anh Nam sợ. Diệp An nhà ta là vậy đó anh, nhiệt tình quá mức quy định. Ở khoa Thiết kế nội thất, người ta gọi cậu ấy là 'Mặt Trời nhỏ' đấy."
Diệp An lườm Quốc Bảo một cái sắc lẹm: "Mặt trời thì sao? Ít ra tôi còn có ích hơn cái 'Bảo bối' nhà cậu nhé!"
Thanh Nam khẽ mỉm cười. Nụ cười lần này rõ rệt hơn, khiến những nếp nhăn mệt mỏi nơi khóe mắt anh giãn ra. Anh nhận ra rằng, ở bên cạnh Diệp An, bầu không khí đặc quánh những lo toan về tương lai và cơm áo gạo tiền trong đầu anh dường như được thanh lọc. Cô giống như một luồng gió mới, thổi bay những bụi bặm của một ngày dài mệt mỏi trên giảng đường và những giờ làm thêm kiệt sức.
"Tại sao em lại chọn ngành Nội thất?" Thanh Nam bất chợt hỏi, giọng anh dịu lại.
Diệp An ngừng đũa, hơi nghiêng đầu suy nghĩ. Ánh đèn đường chiếu vào sườn mặt cô, tạo nên một đường cong mềm mại. "Em nghĩ kiến trúc sư như các anh xây nên cái khung của một ngôi nhà, nhưng chính những người làm nội thất tụi em mới là người thổi linh hồn vào đó. Em muốn tạo ra những không gian mà khi bước vào, người ta cảm thấy được an ủi, được là chính mình. Anh biết không, đôi khi chỉ cần một chiếc đèn có ánh sáng ấm áp đúng chỗ, hay một góc ban công đầy cây xanh, cũng có thể cứu rỗi một trái tim đang tan vỡ."
Thanh Nam nhìn cô, một sự tôn trọng nhen nhóm trong lòng. Anh nhận ra cô gái này không chỉ có vẻ ngoài ồn ào. Đằng sau nụ cười rạng rỡ kia là một tâm hồn nhạy cảm và một cái nhìn rất nhân văn về nghề nghiệp.
"Anh thì lại khác," Thanh Nam thở dài, mắt nhìn vào những đốm lửa nhỏ dưới đáy nồi lẩu. "Anh xây nhà vì anh muốn thay đổi bộ mặt của đô thị, muốn chứng minh rằng mình có thể đứng vững ở thành phố này. Với anh, kiến trúc là một cuộc chiến."
"Cuộc chiến thì mệt lắm," Diệp An khẽ nói, giọng cô nhỏ hẳn đi nhưng đầy kiên định. "Nếu anh coi nó là cuộc chiến, anh sẽ luôn thấy mình là một binh sĩ cô độc. Sao anh không thử coi nó là một món quà anh tặng cho thành phố này?"
Câu hỏi của cô khiến Thanh Nam im lặng rất lâu. Từ nhỏ đến lớn, anh luôn phải chiến đấu để có được vị trí dẫn đầu, chiến đấu để nhận học bổng, chiến đấu để không bị cái nghèo vùi lấp. Chưa một ai nói với anh rằng anh có thể tạo ra một "món quà".
Bữa tối kết thúc khi trời đã về khuya. Quốc Bảo có việc phải đi trước, bỏ mặc Diệp An và Thanh Nam cùng đi bộ về phía cổng trường. Con đường vắng lặng, chỉ còn tiếng bước chân của hai người nhịp nhàng trên vỉa hè.
"Để anh đưa em về ký túc xá," Thanh Nam lên tiếng phá vỡ sự im lặng.
"Dạ... cảm ơn anh." Diệp An đi bên cạnh anh, cố tình thu hẹp khoảng cách. Cô có thể ngửi thấy mùi hương nhè nhẹ của nước xả vải và mùi thuốc lá thoang thoảng từ áo của anh. Đó là mùi hương mà sau này cô sẽ gọi là "mùi của bình yên".
Đi ngang qua một gốc hoa giấy đang nở rộ, Diệp An chợt dừng lại. Cô kiễng chân, cố hái một cành hoa cao nhất nhưng không tới. Thanh Nam thấy vậy, anh lẳng lặng tiến lại gần, cánh tay dài đưa lên hái nhẹ cành hoa rồi đưa cho cô.
Khoảnh khắc ấy, khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài centimet. Diệp An cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể anh toả ra. Cô ngước nhìn anh, hơi thở khẽ khàng: "Cảm ơn anh Nam."
Thanh Nam nhìn sâu vào đôi mắt trong veo của cô. Trong một giây phút ngắn ngủi, anh đã muốn đưa tay lên vuốt lại lọn tóc mai đang bị gió thổi loạn của cô. Nhưng sự lý trí vốn có đã kịp ngăn anh lại. Anh biết mình là ai, anh biết bản thân đang mang gánh nặng gì trên vai. Một người như anh, liệu có quyền mang một "ánh mặt trời" rạng rỡ như thế này vào bóng tối của đời mình?
"Về sớm đi, ngày mai còn có tiết đồ án sớm," Thanh Nam nói, giọng anh trở lại vẻ điềm tĩnh thường ngày.
Diệp An cầm cành hoa giấy, cười tươi: "Dạ, anh cũng ngủ ngon nhé! Anh Nam... sau này em có thể sang khoa Kiến trúc tìm anh để hỏi bài không?"
Thanh Nam nhìn cô gái đang vừa đi vừa nhảy chân sáo về phía cổng ký túc xá, cành hoa giấy trên tay cô đung đưa theo nhịp bước. Anh khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo cả sự ấm áp lẫn nỗi lo âu.
"Được, cứ đến tìm anh."
Anh nói nhỏ, đủ để mình anh nghe thấy. Đêm đó, trong căn phòng trọ chật hẹp và cũ kỹ, Thanh Nam không mở bản vẽ ra như mọi khi. Anh ngồi bên cửa sổ, nhìn lên bầu trời đầy sao của thành phố. Hình ảnh cô gái mang theo cả ánh mặt trời cứ lẩn khuất trong tâm trí anh, xua đi cảm giác cô độc vốn đã trở thành bạn đồng hành bấy lâu nay.
Thanh Nam không biết rằng, bắt đầu từ giây phút này, quỹ đạo cuộc đời anh đã chính thức bị lệch hướng. Diệp An không chỉ là một người đi ngang qua, cô là người đã gieo một hạt giống hy vọng vào mảnh đất khô cằn trong lòng anh. Nhưng anh cũng hiểu rõ một điều: mặt trời càng rực rỡ, thì bóng tối mà nó để lại sau lưng sẽ càng sâu thẳm.
Ngày hôm sau, cả trường Đại học Kiến trúc bắt đầu xầm xì về việc "Mặt trời nhỏ" khoa Nội thất thường xuyên xuất hiện ở xưởng vẽ khoa Kiến trúc. Diệp An không quan tâm. Cô mang theo những túi bánh ngọt, những ly cà phê sữa và cả những câu chuyện không đầu không cuối, kiên trì sưởi ấm góc bàn làm việc lạnh lẽo của Thanh Nam.
Tháng năm ấy, gió vẫn thổi qua những tán cây long não, tiếng ve vẫn ngân vang, và Diệp An vẫn cứ rạng rỡ như thế, mặc kệ những cơn bão lòng đang âm thầm kéo đến từ phía chân trời xa của những lựa chọn mang tên "tương lai".