MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNăm Tháng Ấy, Ai Đã Rời Đi?Chương 3: LỜI TỎ TÌNH DƯỚI CƠN MƯA RÀO

Năm Tháng Ấy, Ai Đã Rời Đi?

Chương 3: LỜI TỎ TÌNH DƯỚI CƠN MƯA RÀO

1,403 từ · ~8 phút đọc

Mùa hè ở thành phố này luôn đỏ đỏng như tâm trạng của một cô gái đang yêu. Mới phút trước trời còn xanh ngắt, nắng đổ lửa xuống những mái tôn đỏ ối của khu giảng đường, thì phút sau mây đen đã kéo về, đặc quánh và nặng nề. Mùi nhựa đường bốc lên nồng nặc báo hiệu một trận mưa bóng mây sắp sửa dội xuống.

Trong xưởng vẽ của khoa Kiến trúc, không khí im lặng đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng ngòi bút chì rèn rẹt trên giấy can. Thanh Nam đang vùi đầu vào bản chi tiết mặt cắt của đồ án. Gương mặt anh phảng phất vẻ mệt mỏi sau nhiều đêm thức trắng, đôi mắt hằn lên những tia máu nhỏ. Những ngày này, áp lực từ kỳ thi cuối kỳ và những thông báo về kỳ tuyển chọn học bổng trao đổi tại Pháp cứ như những tảng đá đè nặng lên vai anh.

"Cạch."

Một hộp sữa dâu mát lạnh và một chiếc bánh bao còn nóng hổi được đặt nhẹ nhàng lên góc bàn, ngay sát cạnh hộp bút chì màu. Thanh Nam không cần ngước lên cũng biết là ai. Mùi hương tinh dầu bưởi thoang thoảng từ mái tóc của Diệp An luôn là thứ "tín hiệu" đặc biệt nhất.

"Anh Nam, nghỉ tay chút đi. Anh định biến mình thành một bản vẽ 2D luôn sao?" Diệp An kéo một chiếc ghế gỗ lại gần, tự nhiên ngồi xuống bên cạnh anh.

Thanh Nam đặt bút xuống, day day thái dương: "Sao em lại sang đây? Bên khoa em không có tiết à?"

"Tiết tự chọn mà, em trốn sang đây ngắm... à không, sang đây học hỏi kinh nghiệm của đàn anh ưu tú." Diệp An cười hì hì, đôi mắt cong tít lại như vầng trăng khuyết.

Thanh Nam nhìn hộp sữa dâu, rồi nhìn cô gái trước mặt. Suốt một tháng qua, sự hiện diện của cô đã trở thành một phần thói quen của anh. Cô giống như một nốt nhạc vui tươi chen vào bản nhạc trầm buồn của cuộc đời anh. Nhưng càng gần gũi cô, Thanh Nam lại càng cảm thấy sợ hãi. Anh sợ cái sự ấm áp này sẽ khiến anh mất đi ý chí chiến đấu, khiến anh quên mất rằng mình vốn dĩ thuộc về một thế giới đầy những thiếu thốn và toan tính.

"An này," Thanh Nam đột ngột lên tiếng, giọng anh trầm xuống, "Đừng phí thời gian ở đây nữa. Anh không phải là người để em có thể dựa dẫm hay tìm kiếm niềm vui đâu."

Nụ cười trên môi Diệp An khựng lại một giây, nhưng rồi cô nhanh chóng lấy lại vẻ rạng rỡ: "Em có tìm niềm vui đâu, em đang đầu tư cho tương lai đó chứ. Đầu tư vào một kiến trúc sư thiên tài thì có gì là phí thời gian?"

Thanh Nam nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt anh lạnh lùng đến mức khiến Diệp An thấy nhói lòng: "Anh không đùa. Anh sắp đi rồi."

"Đi đâu cơ?" Diệp An chớp mắt.

"Học bổng đi Pháp. Anh nhất định phải lấy được nó. Và nếu lấy được, anh sẽ đi rất lâu, có lẽ là không trở về nữa."

Căn phòng như rơi vào một khoảng không im lặng đến nghẹt thở. Tiếng quạt trần quay kẽo kẹt trên đầu bỗng trở nên chói tai. Diệp An cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Cô biết Thanh Nam giỏi, cô biết anh có tham vọng, nhưng cô chưa từng chuẩn bị tâm lý cho việc anh sẽ biến mất hoàn toàn khỏi cuộc đời mình.

Ngay lúc đó, một tia chớp rạch ngang bầu trời, theo sau là tiếng sấm vang rền. Mưa bắt đầu đổ xuống. Những hạt mưa lớn và nặng như trút nước, đập vào cửa kính của xưởng vẽ tạo nên những âm thanh hỗn loạn.

Diệp An đứng dậy, giọng cô run run nhưng đầy kiên quyết: "Vậy thì đã sao? Anh đi thì em đợi. Anh không về thì em sang tìm. Trên đời này làm gì có chuyện không thể?"

"Em ngây thơ quá!" Thanh Nam quát khẽ, anh đứng bật dậy, chiếc ghế gỗ đổ sầm xuống sàn. "Thế giới này không vận hành bằng tình cảm của em. Anh cần tiền, cần địa vị, cần một cái danh phận để mẹ anh không phải đi rửa bát thuê nữa. Em có hiểu không? Tình yêu của em không nuôi sống được ai cả!"

Nói rồi, anh vơ lấy chiếc cặp sách, lao ra khỏi xưởng vẽ, mặc kệ cơn mưa ngoài kia đang gào thét. Anh cần trốn chạy. Trốn chạy khỏi đôi mắt đẫm nước của cô, trốn chạy khỏi cái sự thật rằng tim anh đang đau thắt lại khi nhìn thấy cô tổn thương.

Diệp An đứng sững sờ giữa xưởng vẽ vắng người. Nước mắt cô trào ra, hòa cùng tiếng mưa ngoài kia. Nhưng chỉ một phút sau, cô lau vội mặt, cầm lấy chiếc ô duy nhất trên bàn và chạy theo bóng lưng của anh.

"Thanh Nam! Anh đứng lại cho em!"

Cô chạy ra giữa sân trường. Mưa xối xả như muốn nhấn chìm tất cả. Chiếc ô trong tay bị gió thổi lật ngược, Diệp An vứt nó sang một bên, chạy thẳng về phía bóng dáng đang bước đi lảo đảo trong màn mưa trắng xóa. Cô túm lấy vạt áo của anh, dùng hết sức bình sinh kéo anh lại.

Thanh Nam quay người lại, cả người anh ướt sũng, nước mưa chảy dài trên mặt. "Em điên rồi à? Vào nhà đi!"

"Em điên đấy! Em điên vì anh đấy!" Diệp An hét lên giữa tiếng mưa. "Anh nói đúng, tình yêu của em không nuôi sống được ai. Nhưng nó có thể sưởi ấm anh khi anh cô đơn nhất ở nơi đất khách quê người đó! Anh có thể ghét em, có thể đẩy em ra, nhưng anh không có quyền phủ nhận rằng anh cũng có cảm xúc với em!"

Thanh Nam đứng lặng người giữa cơn mưa rào. Ánh đèn đường mờ ảo chiếu lên khuôn mặt nhỏ nhắn, bướng bỉnh và ướt đẫm của Diệp An. Trong khoảnh khắc đó, mọi rào cản, mọi sự tự ti và thực tế tàn khốc dường như bị cơn mưa gột rửa sạch sẽ. Anh nhìn cô, nhìn cô gái đã mang cả ánh mặt trời vào mùa hè xám xịt của anh.

"Anh không có gì để cho em cả..." Giọng anh lạc đi trong tiếng gió.

"Em không cần anh cho gì hết. Em chỉ cần anh đứng yên đó thôi, để em đi về phía anh là đủ rồi."

Diệp An tiến lại gần, đôi bàn tay lạnh ngắt của cô áp lên đôi má nóng bừng vì sốt nhẹ của anh. Cô nhón chân lên, hơi thở ấm nóng giữa màn mưa lạnh giá: "Trần Thanh Nam, em thích anh. Thích đến mức phát điên rồi. Anh có thích em không?"

Thanh Nam nhắm mắt lại. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má anh, nhanh chóng bị nước mưa cuốn đi. Anh không thể dối lòng thêm nữa. Anh vòng tay qua eo cô, kéo cô vào một cái ôm siết chặt như sợ rằng nếu buông ra, cô sẽ biến mất như một ảo ảnh. Anh cúi đầu, đặt một nụ hôn lên đôi môi lạnh buốt của cô.

Nụ hôn ấy mang theo vị mặn của nước mưa, vị đắng của sự cay đắng và vị ngọt ngào của một tình yêu bắt đầu trong bão tố. Xung quanh họ, thế giới như ngừng quay. Chỉ còn tiếng mưa rơi, tiếng tim đập loạn nhịp và hai linh hồn trẻ dại đang cố tìm thấy nhau giữa cuộc đời đầy rẫy những ngã rẽ.

Ngày hôm ấy, dưới cơn mưa rào mùa hạ đẹp nhất của tuổi trẻ, Diệp An đã có được câu trả lời mà cô hằng mong ước. Nhưng cô không biết rằng, lời tỏ tình này cũng chính là điểm khởi đầu cho một hành trình đầy nước mắt và ly biệt mà nhiều năm sau, mỗi khi nhớ lại, cô vẫn thấy ngực mình đau nhói.

Mưa vẫn rơi, xóa nhòa những dấu chân trên sân trường, nhưng không thể xóa nhòa đi lời hứa vừa thành hình trong lòng hai người trẻ tuổi.