MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNăm Tháng Ấy, Ai Đã Rời Đi?Chương 4: CÓ MỘT NGƯỜI LÀ NGOẠI LỆ DUY NHẤT

Năm Tháng Ấy, Ai Đã Rời Đi?

Chương 4: CÓ MỘT NGƯỜI LÀ NGOẠI LỆ DUY NHẤT

1,559 từ · ~8 phút đọc

Sau cơn mưa rào dữ dội chiều hôm ấy, bầu trời thành phố như được gột rửa, trở nên trong vắt và cao vợi. Những vũng nước đọng trên sân trường phản chiếu ánh đèn cao áp, lấp lánh như những mảnh gương vỡ. Thanh Nam đưa Diệp An về đến tận cửa ký túc xá. Cả hai đều ướt sũng, tóc tai bết lại, nhưng trong mắt họ lại lấp lánh một thứ ánh sáng mà trước đây chưa từng có.

Thanh Nam cởi chiếc áo khoác mỏng còn sót lại chút hơi ấm khô ráo duy nhất, choàng lên vai Diệp An.

"Vào tắm nước nóng ngay đi, không là ốm đấy," anh dặn dò, giọng nói đã mất đi vẻ lạnh lùng thường thấy, thay vào đó là một sự dịu dàng khiến Diệp An thấy lòng mình mềm nhũn.

Cô níu lấy tay áo anh, nở nụ cười tinh nghịch dù môi vẫn còn hơi run vì lạnh: "Anh cũng vậy nhé. Đừng để bị ốm, nếu không em sẽ bắt anh đền bù bằng cách chép bài hộ em đấy!"

Thanh Nam khẽ cười, đưa tay xoa nhẹ đầu cô rồi quay lưng bước đi. Bóng lưng anh đổ dài dưới ánh đèn, đơn độc nhưng không còn vẻ cô liêu như trước. Diệp An đứng nhìn theo cho đến khi anh khuất hẳn sau rặng cây xà cừ, cô mới ôm lấy chiếc áo khoác của anh, hít hà mùi hương quen thuộc rồi chạy biến vào trong.

Những ngày sau đó, cả trường Đại học Kiến trúc đều nhận ra một sự thay đổi chấn động: "Tảng băng trôi" của khoa Kiến trúc đã bắt đầu tan chảy.

Thanh Nam vốn là người có những nguyên tắc sống cực kỳ khắt khe. Anh không bao giờ đi học muộn một phút, không bao giờ lãng phí thời gian vào những việc "vô bổ" và đặc biệt là không bao giờ cho phép bất kỳ ai bước vào không gian riêng tư khi anh đang làm đồ án. Nhưng từ khi có Diệp An, tất cả những quy tắc ấy đều bị phá vỡ một cách không thương tiếc.

Có lần, trong giờ thông đồ án căng thẳng với vị giáo sư khó tính nhất khoa, điện thoại của Thanh Nam rung lên trên bàn. Cả phòng chuyên đề im phăng phắc. Mọi người đều nín thở chờ đợi anh tắt máy hoặc phớt lờ như mọi khi. Nhưng không, Thanh Nam liếc nhìn màn hình, thấy cái tên "Mặt trời nhỏ" đang nhấp nháy, anh khựng lại một giây rồi xin phép giáo sư ra ngoài nghe máy.

"An à? Sao thế?... Em bị đứt tay á? Đợi anh năm phút, anh sang ngay."

Trước ánh mắt ngỡ ngàng của hàng chục sinh viên và cả vị giáo sư đang ngơ ngác, Thanh Nam vơ vội túi đồ cứu thương cá nhân rồi lao ra khỏi phòng. Quốc Bảo ngồi ở góc lớp, chỉ biết lắc đầu cười khổ. Anh biết, đối với Thanh Nam, cả thế giới có thể đợi, nhưng Diệp An thì không.

Cô chính là ngoại lệ duy nhất, là người có thể khiến anh bỏ lại mọi bản vẽ dang dở để chạy đi mua một băng gạc cá nhân chỉ vì một vết xước nhỏ xíu khi cô gọt bút chì.

Thế nhưng, tình yêu ở tuổi đôi mươi không chỉ có màu hồng của những lần hò hẹn. Đối với Thanh Nam, tình yêu còn đi kèm với một cảm giác tội lỗi âm ỉ. Mỗi khi nhìn Diệp An cười tươi khi anh đưa cô đi ăn một bát mì gõ rẻ tiền, hay khi thấy cô hào hứng khoe bộ váy mới mua ở chợ đồ cũ, lòng anh lại thắt lại.

Gia đình anh ở quê đang trông chờ vào từng đồng tiền anh gửi về từ việc đi làm thêm. Mẹ anh, với đôi bàn tay nứt nẻ vì hóa chất tẩy rửa, vẫn luôn dặn dò anh phải cố gắng học để thoát khỏi cái nghèo. Mỗi lần chạm vào đôi bàn tay mềm mại của Diệp An, Thanh Nam lại nhớ đến đôi bàn tay của mẹ. Sự tương phản ấy khiến anh tỉnh táo và đau đớn.

Một buổi chiều, khi hai người đang ngồi ở quán cà phê cóc gần trường, Diệp An hăng hái nói về dự định sau khi tốt nghiệp.

"Anh Nam, sau này anh xây nhà, em sẽ thiết kế nội thất nhé. Chúng ta sẽ là một cặp bài trùng hoàn hảo nhất thành phố này. Chúng ta sẽ mua một căn hộ nhỏ, có ban công trồng thật nhiều hoa giấy..."

Thanh Nam im lặng nghe cô nói, đôi mắt anh xa xăm nhìn về phía những tòa cao ốc đang mọc lên san sát ở phía chân trời. Những tòa nhà ấy lộng lẫy, nhưng chúng không dành cho những kẻ trắng tay như anh.

"An này," anh cắt ngang lời cô, giọng nói trở nên thực tế đến tàn nhẫn, "Em có biết học phí một năm ở Pháp bằng bao nhiêu năm lương của một kiến trúc sư mới ra trường không?"

Diệp An khựng lại, nụ cười trên môi hơi héo hắt: "Em biết anh đang lo lắng chuyện đó. Nhưng chúng ta còn trẻ mà, chúng ta có thể làm thêm, có thể tiết kiệm..."

"Không đơn giản như thế đâu," Thanh Nam lắc đầu, anh nắm lấy tay cô, nhưng lần này bàn tay anh lạnh ngắt. "Để đi được, anh phải đánh đổi rất nhiều. Anh không muốn em phải khổ theo anh. Em vốn là một tiểu thư, em xứng đáng với những thứ tốt đẹp hơn là việc phải cùng anh tích cóp từng đồng xu lẻ."

Diệp An rút tay lại, đôi mắt cô rưng rưng: "Anh lại thế rồi! Anh lại dùng cái suy nghĩ 'vì tốt cho em' để đẩy em ra xa đúng không? Anh có bao giờ hỏi em muốn gì chưa? Em không cần nhung lụa, em chỉ cần anh!"

"Nhưng anh cần tương lai!" Thanh Nam gằn giọng, rồi ngay lập tức anh hối hận vì sự gay gắt của mình.

Hai người rơi vào im lặng. Tiếng xe cộ ồn ã ngoài đường phố dường như càng làm cho khoảng cách giữa họ trở nên mênh mông. Diệp An cúi đầu, một giọt nước mắt rơi xuống mặt bàn gỗ đã xỉn màu.

Đúng lúc đó, Quốc Bảo xuất hiện. Anh mang theo ba chiếc vé xem phim, cố gắng phá vỡ bầu không khí đặc quánh này.

"Này hai vị đại hiệp, lại cãi nhau chuyện cứu thế giới à? Đi xem phim đi, tôi bao!"

Thanh Nam nhìn Quốc Bảo – người bạn luôn có vẻ ngoài thong dong, không bao giờ phải lo lắng về tiền bạc hay tương lai vì đã có một gia đình vững chắc phía sau. Anh cảm thấy một sự đố kỵ nhỏ nhen trỗi dậy, rồi nhanh chóng bị thay thế bằng cảm giác tự ti.

Diệp An lau nước mắt, cô nhìn Thanh Nam rồi nhìn Quốc Bảo, cuối cùng cô đứng dậy: "Em không đi đâu, em về làm đồ án đây."

Cô chạy đi, bóng dáng nhỏ bé lọt thỏm giữa dòng người tan tầm. Thanh Nam định đuổi theo, nhưng chân anh như bị đóng đinh tại chỗ.

Quốc Bảo thở dài, vỗ vai bạn: "Nam này, cậu quá lý trí rồi. Đôi khi con gái chỉ cần một lời hứa, dù nó có viển vông đến đâu đi nữa. Cậu cứ đẩy cô ấy ra như vậy, đến lúc cô ấy mệt mỏi mà buông tay, cậu sẽ hối hận đấy."

Thanh Nam không trả lời. Anh lẳng lặng thu dọn sách vở. Trong đầu anh lúc này là một mớ hỗn độn. Anh yêu Diệp An, điều đó là chắc chắn. Cô là ngoại lệ duy nhất trong cuộc đời tẻ nhạt của anh. Nhưng chính vì yêu, anh lại càng sợ mình sẽ trở thành gánh nặng của cô.

Tối hôm đó, Thanh Nam đứng dưới gốc cây long não trước cửa ký túc xá của Diệp An rất lâu. Anh nhìn lên cửa sổ phòng cô, ánh đèn vẫn sáng. Anh lấy điện thoại ra, soạn một tin nhắn rồi lại xóa, cứ thế hàng chục lần.

Cuối cùng, anh chỉ gửi đi vỏn vẹn mấy chữ: "Xin lỗi em. Mai anh đưa em đi ăn kem nhé?"

Chỉ vài giây sau, màn hình điện thoại sáng lên: "Em muốn ăn hai cây!" kèm theo một biểu tượng mặt cười rất tươi.

Thanh Nam tựa đầu vào thân cây, thở phào nhẹ nhõm. Anh biết, "Mặt trời" của anh lại tha thứ cho anh rồi. Nhưng trong lòng anh, nỗi sợ hãi về ngày học bổng được công bố vẫn cứ lớn dần lên. Anh biết, ngày đó càng đến gần, thì cái "ngoại lệ" mang tên Diệp An này sẽ càng khiến anh đau đớn hơn bao giờ hết.

Anh ngước nhìn lên cao, qua những tán lá xào xạc, những ngôi sao xa xôi dường như đang nhắc nhở anh rằng: Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù bạn có bị cảm lạnh, bạn vẫn muốn được đắm mình trong cơn mưa ấy lần nữa. Nhưng có những cơn mưa, sau khi tạnh, sẽ chỉ để lại một bầu trời xám xịt và sự chia ly.