MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNăm Tháng Ấy, Ai Đã Rời Đi?Chương 5: BẢNG TIN TRƯỜNG VÀ NHỮNG GIẤC MƠ DANG DỞ

Năm Tháng Ấy, Ai Đã Rời Đi?

Chương 5: BẢNG TIN TRƯỜNG VÀ NHỮNG GIẤC MƠ DANG DỞ

1,474 từ · ~8 phút đọc

Tháng Sáu gõ cửa bằng cái nắng gay gắt như muốn vắt kiệt sức lực của những sinh viên đang bước vào kỳ đồ án cuối kỳ. Đối với sinh viên Đại học Kiến trúc, bảng tin ở sảnh chính tòa nhà A1 luôn là nơi chứa đựng cả hy vọng lẫn nỗi khiếp sợ. Đó là nơi dán kết quả thi, danh sách nợ môn, và cả những thông báo thay đổi định mệnh đời người.

Sáng hôm ấy, một tờ thông báo mới tinh với con dấu đỏ chót được dán lên mặt kính của bảng tin. Tiêu đề in đậm: "DANH SÁCH SINH VIÊN TRÚNG TUYỂN HỌC BỔNG TRAO ĐỔI TOÀN PHẦN TẠI ĐẠI HỌC KIẾN TRÚC PARIS (VAL DE SEINE) - PHÁP".

Chỉ trong mười phút, đám đông đã tụ tập chật kín. Tiếng xì xào, tiếng chúc mừng và cả những tiếng thở dài thất vọng đan xen tạo nên một thứ âm thanh hỗn độn. Diệp An chen chúc trong đám đông, tim đập nhanh đến mức cô cảm thấy lồng ngực mình hơi đau nhói. Cô không tìm tên mình, vì cô biết ngành Nội thất của cô không có suất học bổng này. Cô tìm một cái tên khác.

Hàng thứ nhất, vị trí đầu tiên: TRẦN THANH NAM – KHOA KIẾN TRÚC – LỚP K32A.

Diệp An đứng sững sờ. Mọi âm thanh xung quanh như bị hút vào một khoảng không vô định. Cô đã biết trước điều này sẽ đến, cô đã từng cùng anh ôn luyện tiếng Pháp mỗi tối, từng thấy anh thức trắng đêm bên những bản vẽ dự thi, nhưng khi nhìn thấy cái tên ấy nằm chễm chệ ở vị trí cao nhất, một cảm giác vừa tự hào vừa hụt hẫng bủa vây lấy cô.

Anh đã làm được. Anh sẽ đi Pháp. Anh sẽ chạm tay vào giấc mơ của mình. Và anh... sẽ rời xa cô.

"An Diệp! Chúc mừng nhé, Nam trúng tuyển rồi kìa!" Một người bạn cùng lớp vỗ vai cô. Diệp An gượng cười, gật đầu: "Ừ, anh ấy giỏi mà."

Cô lách mình khỏi đám đông, chạy một mạch về phía xưởng vẽ khoa Kiến trúc. Cô muốn là người đầu tiên ôm lấy anh, muốn nói với anh rằng cô tự hào về anh biết bao nhiêu, dù trong lòng cô đang có một vệt nứt lớn. Nhưng khi đứng trước cửa xưởng vẽ, bước chân cô khựng lại.

Bên trong, Thanh Nam không hề tỏ ra vui mừng quá khích. Anh đứng một mình bên cửa sổ, nhìn ra khoảng sân trường ngập nắng. Trên tay anh là tờ đơn xác nhận nhập học vừa được nhận từ văn phòng khoa. Gương mặt anh trầm mặc, đôi lông mày nhíu chặt lại.

"Anh không vui sao?" Diệp An khẽ lên tiếng, giọng cô hơi run.

Thanh Nam quay lại. Thấy cô, anh khẽ thở dài, bước đến gần và nắm lấy đôi bàn tay đang lạnh ngắt của cô. "Anh vui chứ. Nhưng anh cũng sợ, An ạ."

"Sợ gì chứ? Đó là Paris mà! Là kinh đô ánh sáng, là nơi mọi kiến trúc sư đều ao ước." Diệp An cố làm cho giọng mình trở nên phấn khởi.

Thanh Nam không trả lời ngay. Anh dắt cô ra ghế đá dưới gốc cây bằng lăng tím – nơi hoa đã bắt đầu rụng, trải một thảm màu nhạt nhẽo trên mặt đất. "Anh sợ rằng khi anh đi, mọi thứ ở đây sẽ thay đổi. Anh sợ rằng mình sẽ không thể bảo vệ được em từ cách nửa vòng trái đất."

Diệp An tựa đầu vào vai anh, nhắm mắt lại. "Em sẽ chờ mà. Hai năm không lâu đâu anh. Em sẽ tốt nghiệp, sẽ đi làm, và khi anh về, em đã là một nhà thiết kế nội thất giỏi rồi."

Thanh Nam không nói tiếp. Anh biết thực tế tàn khốc hơn lời hứa của một cô gái 20 tuổi rất nhiều. Hai năm ở Paris không chỉ là khoảng cách về địa lý, mà là sự khác biệt về tư duy, về môi trường sống, và cả những áp lực từ gia đình mà anh chưa dám nói hết với cô. Sáng nay, khi biết tin anh trúng tuyển, mẹ anh đã gọi điện lên, giọng bà nghẹn ngào vì tự hào, nhưng cũng không quên dặn: "Con đi rồi, ráng mà học, đừng vướng bận chuyện tình cảm linh tinh trên đó. Nhà mình chỉ trông chờ vào con thôi."

Cả ngày hôm đó, Diệp An như người mất hồn. Cô cố gắng tập trung vào bản vẽ phối cảnh phòng khách, nhưng những đường nét cứ xô lệch vào nhau. Quốc Bảo tìm thấy cô ở căn tin trường lúc xế chiều, khi cô đang ngồi thẫn thờ bên ly nước cam đã tan hết đá.

"Biết tin rồi à?" Quốc Bảo ngồi xuống đối diện, giọng anh nhẹ nhàng.

Diệp An gật đầu, mắt vẫn nhìn vô định vào khoảng không: "Anh ấy đi vào tháng Chín. Chỉ còn ba tháng nữa thôi Bảo ạ."

Quốc Bảo im lặng một hồi rồi hỏi: "Cậu thực sự tin vào tình yêu xa sao? Cậu là người nhạy cảm, hay suy nghĩ, còn Nam... anh ấy là người quá lý trí. Một người chạy theo giấc mơ, một người đứng đợi tại chỗ, khoảng cách sẽ ngày càng xa đấy."

Diệp An quay sang nhìn bạn, ánh mắt cô đầy vẻ bướng bỉnh: "Tớ không đứng đợi tại chỗ. Tớ cũng sẽ chạy theo cách của tớ. Chỉ cần cùng hướng về một phía là được mà."

Quốc Bảo thở dài, anh không muốn làm cô buồn thêm, nhưng anh hiểu rõ Thanh Nam hơn ai hết. Thanh Nam giống như một chú chim ưng, chỉ khi bay cao trên bầu trời rộng lớn, anh ta mới thực sự thấy mình tồn tại. Còn Diệp An lại là một bông hoa hướng dương, dù rực rỡ đến mấy cũng cần một mảnh đất ổn định để bám rễ.

Những ngày sau đó, không khí giữa Diệp An và Thanh Nam trở nên kỳ lạ. Họ ở bên nhau nhiều hơn, nhưng lại ít nói về tương lai hơn. Họ trân trọng từng phút giây, như thể mỗi buổi chiều ngồi bên nhau đều là buổi chiều cuối cùng. Thanh Nam bắt đầu dạy Diệp An những kỹ thuật phác thảo nhanh bằng bút kim, còn Diệp An thì tỉ mẩn đan cho anh một chiếc khăn len dù mùa hè vẫn đang đổ lửa.

"Để mùa đông bên Pháp anh mang. Em nghe nói Paris lạnh lắm," cô vừa đan vừa nói, nụ cười vẫn rạng rỡ nhưng đôi mắt thì buồn rười rượi.

Buổi tối cuối tuần, họ cùng nhau đi dạo trên cây cầu cũ của thành phố. Gió sông thổi mạnh, mang theo hơi nước mát lạnh. Thanh Nam đứng tựa vào thành cầu, nhìn những ánh đèn lấp lánh phản chiếu dưới mặt nước.

"An này," anh đột ngột nói, giọng anh lạc đi trong gió, "Nếu sau này anh không thể về đúng hẹn, hoặc nếu cuộc sống ở đó quá khó khăn khiến anh không thể chăm sóc cho em... em đừng đợi anh nhé."

Diệp An dừng lại, cô xoay người anh lại, bắt anh phải nhìn thẳng vào mắt mình. "Anh lại nói điềm gở rồi. Anh không tin em, hay là anh không tin chính mình?"

Thanh Nam nhìn sâu vào đôi mắt trong veo của cô, rồi anh cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô. "Anh chỉ là... không muốn làm em đau."

Trên bảng tin trường, tờ thông báo học bổng bắt đầu bị những tờ rơi quảng cáo việc làm, những thông báo thi cử khác dán đè lên. Giấc mơ của Thanh Nam đã trở thành hiện thực, nhưng giấc mơ về một ngôi nhà nhỏ với ban công hoa giấy của Diệp An thì bắt đầu trở nên mờ mịt.

Tháng Sáu năm đó, hoa bằng lăng rụng tím cả một góc sân trường, chứng kiến một tình yêu đang ở độ rực rỡ nhất, nhưng cũng đầy rẫy những mầm mống của sự chia ly. Diệp An vẫn cứ tin vào sức mạnh của trái tim mình, cô không biết rằng trên đời này, có những thứ còn mạnh mẽ hơn cả tình yêu: đó là gánh nặng của thực tế và khát vọng thoát nghèo của một người đàn ông mang theo kỳ vọng của cả một dòng họ.

Bảng tin trường vẫn đứng đó, lạnh lùng và vô cảm, ghi dấu những cuộc ra đi và những người ở lại. Và trong những giấc mơ dang dở của tuổi trẻ, cái tên Trần Thanh Nam đã chính thức trở thành một huyền thoại của trường, nhưng đối với Diệp An, anh sắp trở thành một vết thương lòng không bao giờ lành.