Thư viện trung tâm của trường là một tòa nhà kiến trúc kiểu Pháp cũ, với những bức tường vàng nhạt đã bong tróc và những ô cửa sổ vòm cao vút. Bên trong, mùi của giấy cũ, gỗ mộc và hơi ẩm tạo nên một không gian tĩnh mịch, tách biệt hoàn toàn với cái nắng cháy da người và tiếng còi xe ồn ã ngoài phố. Đây là nơi ẩn náu yêu thích của Thanh Nam, và kể từ khi yêu anh, nó cũng trở thành "thánh địa" của Diệp An.
Trong những ngày cuối cùng của tháng Sáu, khi kỳ thi kết thúc và danh sách đi Pháp đã được đóng dấu chính thức, Thanh Nam dành hầu hết thời gian ở đây để tra cứu các tài liệu về kiến trúc phục hưng và quy hoạch đô thị Paris. Anh muốn mình có một nền tảng vững chắc nhất trước khi đặt chân lên vùng đất mới.
Diệp An ngồi đối diện anh qua chiếc bàn gỗ dài bóng loáng vết thời gian. Cô không đọc sách chuyên ngành, mà đang lật giở một cuốn tạp chí nội thất cũ. Thỉnh thoảng, cô lại ngước lên, lén nhìn gương mặt nghiêng đầy tập trung của Thanh Nam. Ánh nắng chiều xiên qua ô cửa kính cao, đậu trên sống mũi thẳng và đôi môi hơi mím lại của anh. Diệp An cảm thấy tim mình thắt lại một chút; mỗi giây phút được ngắm nhìn anh lúc này đều quý giá như kim cương, bởi cô biết chúng đang vơi dần đi.
"An này, em xem bản vẽ này đi." Thanh Nam đẩy một cuốn sách dày cộm sang phía cô. Đó là mặt bằng tổng thể của một quảng trường cổ tại Paris. "Cách họ xử lý không gian đệm giữa các tòa nhà thực sự là một bài học lớn. Khi anh sang đó, anh sẽ chụp ảnh thật chi tiết từng góc khuất gửi về cho em."
Diệp An nhìn những đường nét kiến trúc phức tạp trên trang sách, khẽ gật đầu, nhưng tâm trí cô lại đậu ở một nơi khác. "Anh sang đó nhớ giữ ấm nhé. Em đọc báo thấy bảo mùa đông ở Paris xám xịt và buồn lắm. Đừng có chỉ mải mê vẽ mà quên ăn đấy."
Thanh Nam khẽ mỉm cười, một nụ cười pha chút xót xa. Anh nắm lấy bàn tay cô đang đặt trên mặt bàn gỗ. "Anh biết rồi. Bà cụ non của anh."
Họ cứ ngồi như thế, tay trong tay giữa hàng vạn cuốn sách đang im lìm canh giữ những tri thức và cả những kỷ niệm của bao thế hệ. Trên bàn, cuốn sách về Paris vẫn mở ra ở trang về "Cầu khóa tình yêu" Pont des Arts. Một sự trùng hợp đến đau lòng. Những trang sách ấy vẫn đang đọc dở, cũng giống như tình yêu của họ – rực rỡ nhưng chứa đựng đầy những dấu hỏi về tương lai.
Đột nhiên, từ phía dãy kệ sách số 4, tiếng bước chân khô khốc vang lên. Quốc Bảo xuất hiện với một xấp tài liệu trên tay. Thấy hai người, anh dừng lại, ánh mắt thoáng qua một chút ưu tư trước khi nở nụ cười quen thuộc.
"Hai vị vẫn ở đây tu hành à? Thư viện sắp đóng cửa rồi đấy." Quốc Bảo ngồi xuống chiếc ghế trống cạnh Diệp An.
"Cậu tìm được tài liệu chưa?" Thanh Nam hỏi, tay vẫn không buông tay Diệp An.
"Tìm được rồi. Nhưng Nam này, tớ vừa nghe nói văn phòng khoa đang yêu cầu cậu hoàn thiện hồ sơ bảo lãnh tài chính. Cậu tính sao rồi?" Câu hỏi của Quốc Bảo như một mũi tên xé toạc bầu không khí yên bình.
Thanh Nam im lặng, bàn tay anh hơi siết chặt lại. Diệp An cảm nhận được sự căng thẳng của anh. Cô biết, dù là học bổng toàn phần, nhưng những khoản chi phí phát sinh và chứng minh tài chính vẫn là một ngọn núi cao đối với gia đình Thanh Nam.
"Tớ sẽ lo được. Tớ đang nhận thêm vài bản vẽ thuê cho công ty của thầy Đinh," Thanh Nam trả lời, giọng anh lạnh lùng và cương quyết.
Quốc Bảo thở dài, anh nhìn sang Diệp An rồi lại nhìn Thanh Nam. "Nếu cần... cứ bảo tớ một tiếng. Đừng có tự mình gánh hết như thế."
Thanh Nam chỉ gật đầu nhẹ, một sự kiêu hãnh cố hữu ngăn anh không cho phép mình nhận sự giúp đỡ về tiền bạc, ngay cả từ người bạn thân nhất. Anh quay lại với cuốn sách, nhưng lần này, đôi mắt anh không còn tập trung vào những con chữ nữa. Những dòng chữ bắt đầu nhòe đi, thay vào đó là những con số, những hóa đơn và khuôn mặt khắc khổ của mẹ ở quê.
Diệp An cúi xuống, giả vờ đọc tiếp tạp chí để giấu đi đôi mắt đã bắt đầu hoe đỏ. Cô cảm thấy mình thật bất lực. Cô có thể mang đến cho anh ánh mặt trời, mang đến cho anh sự ấm áp, nhưng cô không thể giúp anh san sẻ gánh nặng nghèo khó đang từng ngày bóp nghẹt tâm trí anh.
Khi bác bảo vệ rung chuông báo hiệu giờ đóng cửa, thư viện chìm vào ánh hoàng hôn đỏ sẫm. Họ cùng nhau đứng dậy. Thanh Nam cẩn thận đánh dấu trang sách đang đọc dở bằng một chiếc kẹp sách bằng gỗ mà Diệp An đã tặng anh.
"Mai mình lại đến nhé?" Diệp An hỏi khi họ bước ra khỏi sảnh thư viện.
"Mai anh phải đi làm thêm cả ngày rồi. Chắc phải vài ngày nữa mới quay lại được," Thanh Nam đáp, mắt anh nhìn về phía cổng trường, nơi dòng người đang hối hả trở về nhà.
Họ chia tay nhau ở ngã tư đường. Diệp An đứng nhìn theo bóng Thanh Nam khuất dần trong đám đông. Anh đi nhanh, dứt khoát, như thể đang lao vào một cuộc chiến. Cô cúi xuống nhìn vào tay mình, cảm giác hơi ấm của anh vẫn còn đó, nhưng nó đang nguội dần theo cơn gió chiều.
Tối hôm đó, Diệp An quay lại thư viện một mình (cô có thẻ mượn sách đặc biệt của hội sinh viên). Cô tìm đến đúng chiếc bàn họ đã ngồi chiều nay. Cuốn sách về kiến trúc Paris vẫn nằm đó, vì Thanh Nam đã đăng ký mượn nhưng chưa kịp mang về. Cô lật đến trang anh đã đánh dấu.
Ở lề trang sách, bên cạnh hình ảnh nhà thờ Đức Bà, cô thấy một dòng chữ nhỏ bằng bút chì, nét chữ của Thanh Nam: "Paris rất đẹp, nhưng Paris không có Diệp An."
Nước mắt Diệp An rơi xuống, làm nhòe đi dấu bút chì mới tinh. Cô chợt nhận ra, Thanh Nam không phải không yêu cô, mà anh yêu cô bằng một thứ tình yêu đầy đau đớn và lý trí. Anh biết Paris là giấc mơ, nhưng anh cũng biết giấc mơ ấy có thể là dấu chấm hết cho thực tại của hai người.
Cô lấy bút của mình, run rẩy viết thêm một dòng nhỏ phía dưới: "Vậy thì em sẽ biến mình thành Paris của anh. Đi rồi nhớ về nhé."
Cô khép cuốn sách lại, để nó nằm im lìm trên kệ sách gỗ cũ kỹ. Những trang sách đọc dở ấy sẽ nằm lại đây, canh giữ một lời hứa của tuổi trẻ. Thư viện cũ vẫn đứng đó, chứng kiến hàng nghìn cuộc tình bắt đầu và kết thúc, ghi dấu những ước mơ rực rỡ và cả những nỗi đau câm lặng.
Tháng Sáu dần khép lại. Những trang sách về một chân trời mới đã được mở ra, nhưng trong lòng Diệp An, một chương đen tối của sự chia ly cũng bắt đầu rục rịch chuyển mình. Cô không biết rằng, sau này khi gặp lại, cô sẽ nhận ra một sự thật nghiệt ngã: Sách có thể đọc lại, nhưng năm tháng đã qua thì không bao giờ quay trở lại được.
Diệp An bước ra khỏi thư viện, bóng tối đã bao trùm lấy sân trường. Tiếng ve sầu đã tắt, chỉ còn tiếng gió rít qua những khe cửa sổ vòm cao, nghe như tiếng thở dài của một thời thanh xuân sắp sửa lùi vào dĩ vãng.