Tháng Bảy về mang theo những cơn mưa dầm dề kéo dài từ sáng đến tận đêm khuya. Thành phố trở nên ẩm ướt, nhớp nháp và đầy mệt mỏi. Đối với những người đang yêu, những cơn mưa này là cái cớ để nép vào nhau lâu hơn dưới tán ô, nhưng đối với những người đang đứng trước ngưỡng cửa của sự chia ly như Thanh Nam và Diệp An, mưa lại giống như một bức màn ngăn cách, đẩy thực tế phũ phàng hiện rõ hơn bao giờ hết.
Khoảng cách giữa họ không còn tính bằng mét hay bằng những dãy hành lang trường học nữa. Nó bắt đầu được tính bằng những con số cụ thể trên tờ hóa đơn sinh hoạt, bằng số tiền bảo hiểm y tế mà Thanh Nam phải nộp cho đại sứ quán, và bằng những đêm anh thức trắng không phải để vẽ đồ án, mà để tính toán xem mình phải nhịn ăn bao nhiêu bữa để đủ tiền mua vé máy bay.
Sáng thứ Bảy, Diệp An hớn hở cầm hai chiếc vé xem phim mới nhất chạy đến phòng trọ của Thanh Nam. Đây là căn phòng nằm sâu trong một con hẻm nhỏ, lợp mái tôn thấp lè tè, nóng hầm hập vào mùa nắng và dột nát vào mùa mưa. Đây là lần đầu tiên cô thực sự bước chân vào không gian cá nhân của anh.
Thanh Nam đang ngồi bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, xung quanh là những xấp giấy tờ chứng minh thu nhập của mẹ ở quê được dịch thuật công chứng. Gương mặt anh hốc hác, râu quai nón lún phún mọc vì nhiều ngày không chăm sóc.
"Anh Nam! Xem này, phim này đang hot lắm, Quốc Bảo khó khăn lắm mới săn được vé đấy!" Diệp An reo lên, nhưng giọng cô nhỏ dần khi nhìn thấy đống giấy tờ trên bàn.
Thanh Nam ngước lên, ánh mắt anh không có vẻ gì là hào hứng. Anh đặt cây bút xuống, khàn giọng nói: "Em đi với Bảo đi. Anh không có tâm trạng, cũng không có thời gian."
Diệp An khựng lại, đôi tay đang giơ chiếc vé từ từ hạ xuống. "Anh lại thế rồi. Làm việc thì cũng phải nghỉ ngơi chứ. Chỉ hai tiếng thôi mà?"
"Hai tiếng đó anh có thể vẽ xong một mặt cắt nội thất thuê, kiếm được hai trăm ngàn." Thanh Nam trả lời, giọng điệu khô khốc như tiếng gỗ nứt. "An này, em có biết hai trăm ngàn đó là tiền ăn của mẹ anh ở quê trong cả một tuần không? Em có bao giờ phải lo ngày mai lấy gì để vào nồi chưa?"
Câu nói của anh như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Diệp An. Cô đứng lặng người, cảm thấy chiếc váy hoa xinh xắn mình đang mặc trở nên thật lố lăng trong căn phòng trọ ẩm thấp này. Sự hồn nhiên của cô, niềm vui nhỏ bé của cô, bỗng chốc trở thành một thứ xa xỉ phẩm tội lỗi trước cái nghèo của anh.
"Em xin lỗi... em không có ý đó." Diệp An cúi đầu, nước mắt bắt đầu chực trào.
Thanh Nam nhìn thấy vai cô run lên, lòng anh thắt lại. Anh đứng dậy, bước đến ôm lấy cô vào lòng. Hơi ấm của cô khiến anh tỉnh táo hơn, nhưng cũng khiến anh đau đớn hơn. "Anh xin lỗi, anh không nên trút giận lên em. Nhưng An à, thế giới của em và anh... đôi khi xa nhau hơn anh tưởng."
"Tại sao anh cứ phải phân chia thế giới của em và anh?" Diệp An ngước lên, đôi mắt nhòe lệ. "Em có thể cùng anh chịu khổ mà. Em sẽ không đòi đi xem phim, không đòi ăn kem nữa. Em sẽ đi làm thêm, em sẽ giúp anh..."
"Không!" Thanh Nam cắt ngang, giọng anh đanh lại. "Anh có thể nghèo, nhưng anh không bao giờ để người phụ nữ của mình phải lăn lộn kiếm tiền nuôi giấc mơ của anh. Đó là sự kiêu hãnh cuối cùng của anh."
Chữ "kiêu hãnh" ấy giống như một bức tường thành kiên cố mà Diệp An không cách nào phá vỡ. Cô nhận ra rằng, trong tình yêu này, cô luôn là người muốn kéo anh về phía mình, còn anh lại luôn dùng "thực tế" để đẩy cô ra xa. Anh yêu cô, nhưng anh yêu sự tự tôn của mình nhiều hơn, hoặc có lẽ, anh yêu cô theo cách của một người đàn ông muốn gánh vác tất cả nhưng lại không đủ sức.
Chiều hôm đó, họ không đi xem phim. Thanh Nam đưa Diệp An ra trạm xe buýt. Hai người đứng dưới mái hiên của trạm chờ, mưa vẫn rơi không dứt.
"Bao giờ anh mới nộp xong hồ sơ?" Diệp An hỏi, tay vân vê gấu áo.
"Tuần sau. Nếu mọi chuyện ổn thỏa, cuối tháng Tám anh sẽ bay."
"Nhanh vậy sao..."
Chiếc xe buýt số 14 từ từ tiến vào bến. Thanh Nam đẩy nhẹ vai cô: "Lên xe đi, về đến nơi nhắn tin cho anh."
Diệp An bước lên xe, chọn một chỗ ngồi cạnh cửa sổ. Khi xe bắt đầu lăn bánh, cô quay lại nhìn. Thanh Nam vẫn đứng đó, dưới làn mưa mịt mù, bóng dáng anh nhỏ bé và cô độc giữa thành phố tấp nập. Cô chợt nhận ra, tình yêu của họ giống như một bản vẽ kiến trúc rất đẹp trên giấy, nhưng khi đem ra thi công giữa đời thực, nó lại gặp quá nhiều trở ngại về địa tầng, về kinh phí, về những rạn nứt vốn đã có sẵn từ nền móng.
Tối hôm đó, Diệp An không về ký túc xá ngay. Cô tìm đến một quán cà phê nhỏ, mở cuốn sổ phác thảo ra. Cô muốn vẽ một căn phòng dành cho hai người, nhưng đôi tay cô cứ run rẩy. Cô chợt nhận ra mình đang vẽ một chiếc lồng kính – một không gian đẹp đẽ nhưng cách biệt với thế giới bên ngoài. Đó chẳng phải là tình yêu của cô lúc này sao? Một thứ tình yêu chỉ tồn tại được khi họ còn là sinh viên, còn được bảo bọc trong khuôn viên trường học. Khi bước ra ngoài con hẻm nơi Thanh Nam sống, thực tế sẽ nghiền nát nó.
Trong khi đó, tại phòng trọ, Thanh Nam vừa nhận được một cuộc điện thoại từ quê. Em gái anh cần tiền đóng học phí đầu năm. Số tiền anh vừa tích cóp được để lo thủ tục visa giờ phải trích ra một phần. Anh nhìn tấm bản đồ Paris dán trên tường, nhìn tháp Eiffel lung linh trong ảnh, rồi lại nhìn vào chiếc ví rỗng tuếch.
Anh lấy bút chì, gạch một đường đậm lên lịch. Còn 45 ngày nữa.
"Paris có thực sự là cứu cánh, hay là một cuộc chạy trốn khác?" anh tự hỏi mình trong bóng tối.
Anh yêu Diệp An, nhưng mỗi lần nhìn thấy cô, anh lại thấy hiện thân của những thứ mà anh không thể sở hữu: sự vô tư, sự đủ đầy, và một tương lai không cần phải đánh đổi. Khoảng cách giữa họ không phải là vài nghìn cây số từ Việt Nam sang Pháp, mà là khoảng cách giữa một người sinh ra đã có đôi cánh và một người phải dùng máu và mồ hôi để đổi lấy một đôi cánh nhân tạo.
Mưa vẫn gõ nhịp trên mái tôn, lạnh lẽo và vô tình. Trong căn phòng chật hẹp, Thanh Nam lại cầm bút lên, tiếp tục vẽ thuê. Anh phải vẽ, phải làm việc cho đến khi đôi tay tê dại, để không phải nghĩ về đôi mắt đẫm lệ của Diệp An chiều nay. Anh biết mình đang tàn nhẫn, nhưng anh cũng biết, nếu không tàn nhẫn với hiện tại, anh sẽ không có quyền mơ về một tương lai có cô.
Tình yêu và thực tế, giống như hai đường thẳng song song, dù có nhìn thấy nhau rõ ràng đến mấy, cũng chưa bao giờ tìm được một điểm giao nhau thật sự bền vững.