MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNăm Tháng Ấy, Ai Đã Rời Đi?Chương 8: CHÀNG TRAI CÓ ĐÔI MẮT CỦA BIỂN CẢ

Năm Tháng Ấy, Ai Đã Rời Đi?

Chương 8: CHÀNG TRAI CÓ ĐÔI MẮT CỦA BIỂN CẢ

1,449 từ · ~8 phút đọc

Tháng Tám đến, thành phố như bị nung nóng bởi cái nắng gắt cuối hạ trước khi đón nhận những cơn bão đầu tiên của mùa thu. Những ngày này, Diệp An cảm thấy mình giống như một kẻ đang đứng trên một mỏm đá giữa biển, nhìn thủy triều dâng cao mà không cách nào ngăn cản được. Mỗi ngày trôi qua là một ngày Thanh Nam tiến gần hơn đến ngày bay, và cũng là một ngày khoảng cách giữa họ kéo giãn ra một cách thầm lặng.

Giữa những ngày tâm hồn Diệp An vụn vỡ ấy, cô thường tìm thấy mình ngồi lặng lẽ ở cuối phòng xưởng vẽ, nơi Quốc Bảo vẫn thường miệt mài với những mô hình kiến trúc bằng gỗ balsa tỉ mỉ. Nếu Thanh Nam là ngọn lửa cháy bỏng, gay gắt và đầy tham vọng, thì Quốc Bảo lại là biển cả – mênh mông, tĩnh lặng và luôn dung chứa mọi điều.

"Cậu lại quên ăn trưa rồi đúng không?" Quốc Bảo không ngước lên, đôi tay anh vẫn khéo léo dùng dao trổ cắt từng mảnh gỗ nhỏ, nhưng giọng nói trầm ấm đã kéo Diệp An ra khỏi dòng suy nghĩ miên man.

Diệp An khẽ thở dài, cô tựa cằm lên lòng bàn tay, mắt nhìn vào những vụn gỗ rơi vãi trên bàn. "Tớ không thấy đói. Tớ chỉ thấy... trống rỗng."

Quốc Bảo dừng tay. Anh bỏ con dao xuống, tháo cặp kính gọng tròn ra và nhìn thẳng vào Diệp An. Ánh mắt anh xanh thẳm và dịu dàng như nước biển dưới ánh hoàng hôn. Nhiều người nói Quốc Bảo là công tử nhà giàu nên mới có được vẻ thong dong đó, nhưng chỉ Diệp An mới hiểu, sự bình yên của anh đến từ một nội tâm cực kỳ vững chãi và một lòng bao dung hiếm có.

"An này, cậu không thể cứ mãi là chiếc bóng của Thanh Nam được." Quốc Bảo đẩy một hộp cơm còn nóng hổi về phía cô. "Biển cả dù rộng lớn thế nào cũng có bờ. Tình yêu dù sâu đậm bao nhiêu cũng cần một điểm dừng để người ta được thở."

"Nhưng anh ấy sắp đi rồi Bảo ạ. Tớ thấy mình như một kẻ bị bỏ lại phía sau."

Quốc Bảo im lặng một hồi lâu. Anh nhìn ra cửa sổ, nơi những cánh chim hải âu (biểu tượng của khoa Kiến trúc) đang tung cánh. "Cậu có bao giờ tự hỏi, tại sao cậu lại yêu anh ấy đến thế không? Có phải vì anh ấy đại diện cho những gì cậu không có? Một chút u tối, một chút gai góc, và một khát khao vươn lên mãnh liệt?"

Diệp An gật đầu, nước mắt lại chực trào: "Có lẽ thế. Ở bên anh ấy, tớ thấy cuộc sống này có trọng lượng hơn. Nhưng bây giờ, cái trọng lượng đó đang đè bẹp tớ."

Quốc Bảo khẽ mỉm cười, một nụ cười phảng phất nỗi buồn mà Diệp An chưa bao giờ đủ tinh tế để nhận ra. "Biển cả luôn ở đó, An ạ. Nó không chạy theo những đám mây, cũng không cố bắt lấy những chuyến bay. Nó chỉ im lặng quan sát và ôm lấy tất cả những gì vô tình rơi xuống lòng nó."

Câu nói của Quốc Bảo khiến Diệp An sững sờ. Cô nhìn vào đôi mắt anh, và lần đầu tiên, cô thấy trong đó một sự cam chịu vĩ đại. Cô nhận ra Quốc Bảo đã đứng sau cô bấy lâu nay, từ những năm tháng cấp ba cho đến tận bây giờ. Anh chính là người đã âm thầm mua vé xem phim, là người đã giúp cô sửa những bản vẽ hỏng, và cũng là người luôn có mặt mỗi khi cô cần một điểm tựa.

"Tại sao cậu lại tốt với tớ như thế, Bảo?" Diệp An hỏi, giọng cô nhỏ như tiếng gió thoảng qua.

Quốc Bảo đeo kính lại, tiếp tục công việc dang dở trên mô hình. "Vì tớ thích biển. Và tớ biết biển thì không bao giờ đòi hỏi gì cả."

Chiều hôm đó, Quốc Bảo rủ Diệp An đi dạo ở ngoại ô thành phố, nơi có một hồ nước rộng mênh mông mà sinh viên kiến trúc vẫn thường gọi là "biển hồ". Gió ở đây lồng lộng, mang theo mùi của cỏ dại và hơi ẩm của nước.

Họ đi bên nhau trên con đê dài. Quốc Bảo không nói những lời triết lý khô khan, anh chỉ kể cho cô nghe về những dự định tương lai của mình – về việc ở lại thành phố, kế thừa công ty gia đình và xây dựng những công trình mang lại sự bình yên cho người ở.

"Tớ không cần đi Pháp hay đi Mỹ," Quốc Bảo nói, mắt nhìn về phía chân trời xa tắp. "Tớ thấy hạnh phúc khi được bám rễ ở mảnh đất này. Tớ muốn xây những ngôi nhà mà ở đó, người ta không phải lo lắng về việc ai đó sẽ rời đi."

Diệp An nhìn bóng lưng cao lớn của Quốc Bảo. Cô thấy lòng mình dịu lại một chút. Nếu Thanh Nam là một chuyến bay dài đầy bất trắc hướng về phía ánh sáng rực rỡ nhưng xa xôi, thì Quốc Bảo chính là bến cảng yên bình luôn đợi cô quay về.

"Bảo này, nếu một ngày nào đó tớ thực sự đánh mất ánh mặt trời, tớ có thể đến tìm biển của cậu không?" Diệp An nửa đùa nửa thật hỏi.

Quốc Bảo dừng bước, anh quay lại nhìn cô, đôi mắt vẫn mênh mông như biển cả, nhưng sâu thẳm trong đó có một tia hy vọng vừa nhen nhóm. "Biển cả chưa bao giờ đóng cửa với bất kỳ ai, nhất là với một Mặt trời đang mệt mỏi."

Đúng lúc đó, điện thoại của Diệp An rung lên. Một tin nhắn từ Thanh Nam: "Tối nay anh phải họp nhóm đi Pháp, không qua đón em được. Xin lỗi An."

Cảm giác hụt hẫng lại ập đến, nhưng lần này, Diệp An không còn thấy đau lòng như trước. Cô nhìn sang Quốc Bảo, thấy anh đang lẳng lặng nhặt một hòn sỏi ném xuống mặt hồ. Tiếng hòn sỏi rơi xuống nước tạo nên những vòng tròn lan tỏa, bình yên và nhẹ nhàng.

Tối muộn, Quốc Bảo đưa Diệp An về ký túc xá. Trước khi cô bước vào cổng, anh gọi cô lại và đưa cho cô một chiếc vỏ ốc nhỏ xinh xắn.

"Mẹ tớ bảo, nếu áp vỏ ốc vào tai, cậu sẽ nghe thấy tiếng của biển. Mỗi khi thấy ngột ngạt vì nắng gắt, hãy lắng nghe nó nhé."

Diệp An cầm chiếc vỏ ốc, cảm nhận sự mát lạnh trong lòng bàn tay. Cô mỉm cười với Quốc Bảo – một nụ cười thực sự đầu tiên sau nhiều tuần lễ. "Cảm ơn cậu, Bảo."

Trong căn phòng ký túc xá vắng lặng, Diệp An áp chiếc vỏ ốc vào tai. Cô nghe thấy tiếng rì rào, tiếng sóng vỗ và cả sự tĩnh lặng của đại dương sâu thẳm. Cô chợt nhận ra rằng, trong cuộc đời này, không phải ai cũng may mắn có một người sẵn lòng làm biển cả để mình nương tựa.

Thanh Nam là khát vọng, là niềm đau, là tuổi trẻ nồng cháy của cô. Nhưng Quốc Bảo lại là sự cứu rỗi, là hiện tại và có lẽ là cả một tương lai bền vững mà cô chưa từng dám mơ tới.

Ở một góc khác của thành phố, Thanh Nam đang ngồi trong một căn phòng họp đầy khói thuốc, thảo luận về những giấc mơ Paris. Anh không biết rằng, ở nhà, cô gái của anh vừa tìm thấy một bến đỗ tâm hồn khác. Khoảng cách giữa tình yêu và thực tế đang dần biến thành khoảng cách giữa một người chọn bay lên trời cao và một người chọn ở lại với mặt đất.

Diệp An nhìn ra cửa sổ, trăng tháng Tám tròn vành vạnh. Cô thầm nghĩ, liệu biển cả có bao giờ hối hận vì đã chờ đợi mặt trời lặn xuống lòng mình mỗi ngày hay không? Cô không biết câu trả lời của Quốc Bảo, nhưng cô biết rằng, từ hôm nay, trái tim cô đã có thêm một mảng màu xanh dịu mát để xoa dịu những vết bỏng từ ngọn lửa mang tên Thanh Nam.

Chàng trai có đôi mắt của biển cả vẫn ở đó, lặng lẽ và bền bỉ, canh giữ cho cô một lối về giữa những cơn bão lòng sắp sửa bùng phát dữ dội nhất.