Những ngày cuối cùng của tháng Tám, thành phố bỗng đón một đợt gió mùa về sớm. Cơn gió heo may se lạnh luồn lách qua những con phố nhỏ, thổi tung những cánh hoa bằng lăng cuối mùa đã nhạt màu. Đối với Diệp An, cái lạnh này không đến từ thời tiết, mà đến từ sự đếm ngược từng ngày của chiếc đồng hồ định mệnh.
Ngày khởi hành của Thanh Nam chỉ còn cách đúng một tuần.
Chiều hôm ấy, sau buổi học cuối cùng của học kỳ phụ, trời sầm sì rồi đổ mưa phùn. Diệp An đứng dưới sảnh tòa nhà A1, co rướm người vì cái lạnh đột ngột. Cô chỉ mặc một chiếc váy mỏng bằng vải voan, đôi vai gầy run lên từng đợt. Trong khi mọi người hối hả ra về, cô cứ đứng đó, nhìn những hạt mưa li ti như sương khói bủa vây lấy không gian.
"Đã bảo là trời sẽ trở lạnh mà vẫn cứng đầu không mang theo đồ ấm."
Một giọng nói trầm thấp, có chút trách móc nhưng tràn đầy sự quan tâm vang lên sau lưng. Diệp An quay lại, thấy Thanh Nam đang đứng đó. Trông anh có vẻ gầy đi nhiều, khuôn mặt hốc hác vì những đêm thức trắng lo thủ tục, nhưng ánh mắt nhìn cô vẫn vẹn nguyên một sự che chở.
Thanh Nam không nói thêm lời nào, anh cởi chiếc áo khoác gió màu xanh đậm mình đang mặc, bước tới và choàng lên vai Diệp An. Chiếc áo quá rộng so với cơ thể nhỏ bé của cô, vạt áo dài xuống tận đùi, trùm kín lấy đôi bàn tay đang lạnh ngắt. Ngay lập tức, một luồng nhiệt ấm áp bao bọc lấy cô. Đó không chỉ là hơi ấm từ chất liệu vải, mà còn là mùi hương quen thuộc của Thanh Nam – mùi của khói thuốc lá nhạt, mùi của xà phòng thơm và một chút mùi của sự nhọc nhằn.
Diệp An khép chặt hai vạt áo, cúi mặt xuống để che đi đôi mắt đã bắt đầu hoe đỏ. "Còn anh thì sao? Anh cũng sẽ bị lạnh mà."
"Anh quen rồi. Với lại, anh sắp sang xứ lạnh, phải tập chịu đựng từ bây giờ chứ." Thanh Nam cười nhẹ, một nụ cười có phần gượng gạo.
Anh dắt tay cô đi dưới một chiếc ô nhỏ. Hai người bước đi chậm chạp trên con đường lát gạch đỏ đã trơn trượt vì mưa. Hơi ấm từ chiếc áo khoác như một sợi dây liên kết vô hình, kéo họ lại gần nhau hơn giữa cái lạnh lẽo của thực tại.
"An này," Thanh Nam đột ngột lên tiếng khi họ đi ngang qua gốc cây long não già, "Chiếc áo này... em giữ lấy đi."
Diệp An khựng lại, ngước nhìn anh: "Sao cơ? Anh sắp đi Pháp, bên đó lạnh hơn ở đây nhiều mà."
Thanh Nam dừng bước, anh xoay người cô lại, hai tay đặt lên vai cô, nơi chiếc áo khoác vẫn đang tỏa hơi ấm. "Bên đó anh sẽ mua áo mới, loại dày hơn, ấm hơn. Còn chiếc áo này, nó đã theo anh suốt bốn năm đại học, nó chứa đựng tất cả những gì thuộc về 'Thanh Nam của thời sinh viên'. Anh muốn để nó lại cho em. Những lúc thấy lạnh, hay những lúc thấy nhớ anh... hãy mặc nó vào."
Diệp An không kìm được nữa, nước mắt vỡ òa, rơi lã chã xuống ngực áo. Cô ôm chầm lấy anh, vùi đầu vào lồng ngực vững chãi, lắng nghe tiếng tim đập nhịp nhàng của anh. "Em không muốn áo khoác, em muốn anh cơ... Anh có thể không đi được không?"
Bàn tay Thanh Nam run lên, anh định siết chặt cô vào lòng, nhưng lý trí tàn nhẫn đã ngăn anh lại. Anh chỉ khẽ vỗ về lên lưng cô, từng nhịp, từng nhịp như một lời vỗ về dành cho một đứa trẻ.
"Anh xin lỗi, An Diệp. Có những con đường một khi đã chọn, người ta không thể quay đầu lại. Nếu anh ở lại, anh sẽ chỉ là một kẻ thất bại, một kẻ không thể cho em được một mái nhà tử tế. Anh đi, là để sau này chúng ta không phải đứng dưới mưa như thế này nữa."
Diệp An ngước lên, nhìn vào đôi mắt cương nghị nhưng đầy đau đớn của anh. Cô nhận ra rằng, hơi ấm từ chiếc áo khoác này thực chất là một lời từ biệt sớm. Anh đang cố gắng để lại cho cô những gì ấm áp nhất, để xoa dịu cái giá lạnh của sự chờ đợi đằng đẵng sắp tới.
Họ cùng nhau đi vào một quán chè nhỏ ven đường để trú mưa. Thanh Nam gọi một bát chè nóng, ân cần đẩy về phía cô.
"Ăn đi cho ấm người. Em mà ốm lúc này thì anh không yên tâm bay đâu."
Diệp An cầm thìa, nhưng cổ họng cô đắng ngắt. Cô nhìn chiếc áo khoác đang khoác trên vai mình, rồi nhìn chiếc áo sơ mi mỏng manh mà Thanh Nam đang mặc. Anh đang run nhẹ, nhưng đôi mắt anh vẫn kiên định bảo vệ cô. Cô chợt hiểu ra một sự thật nghiệt ngã: Thanh Nam luôn yêu cô theo cách của một người đàn ông sẵn sàng hy sinh bản thân mình, nhưng chính sự hy sinh ấy lại tạo ra một khoảng cách mà cô không bao giờ có thể lấp đầy.
"Nam này," Diệp An khẽ nói, tay vân vê gấu áo khoác, "Anh có sợ Paris sẽ làm anh quên mất hơi ấm của mùa hè Việt Nam không?"
Thanh Nam nhìn ra màn mưa xám xịt ngoài cửa sổ, giọng anh trầm xuống như tiếng thở dài: "Anh không sợ mình quên. Anh chỉ sợ mình sẽ quen với cái lạnh bên đó, đến mức khi trở về, anh không còn thấy ấm áp khi đứng cạnh em nữa."
Câu nói ấy của anh giống như một lời tiên tri buồn thảm. Diệp An cúi đầu, cố nuốt những giọt nước mắt vào trong. Cô biết, chiếc áo khoác này sẽ là thứ duy nhất còn sót lại của anh trong căn phòng ký túc xá của cô. Nó sẽ là nhân chứng cho những đêm cô mất ngủ vì nhớ anh, là nơi cô tìm thấy một chút an ủi khi đối mặt với những áp lực của cuộc sống.
Tối hôm đó, Thanh Nam đưa cô về đến cổng ký túc xá. Trước khi chia tay, anh chỉnh lại cổ áo cho cô, cài lại chiếc cúc trên cùng của chiếc áo khoác gió.
"Giữ ấm nhé, Mặt trời nhỏ của anh."
Diệp An đứng nhìn bóng anh khuất dần trong màn mưa phùn. Cô không trả lại áo, và anh cũng không đòi lại. Chiếc áo khoác mang theo hơi ấm cuối cùng của một tình yêu trọn vẹn đang dần lùi vào quá khứ.
Trong phòng ký túc xá, Diệp An không cởi áo ra. Cô cứ thế mặc nó, nằm cuộn tròn trên giường, hít hà mùi hương của Thanh Nam vẫn còn vương lại trên lớp vải gió. Cô cảm thấy như anh vẫn đang ở đây, đang ôm lấy cô từ phía sau, che chở cô khỏi những cơn gió mùa đông sớm.
Nhưng hơi ấm từ một chiếc áo khoác, dù có bền bỉ đến đâu, cũng sẽ phai nhạt dần theo thời gian. Mùi hương rồi sẽ bay đi, lớp vải rồi sẽ cũ sờn, và hơi ấm của người cũng sẽ bị thay thế bởi cái lạnh của sự xa cách.
Ở một góc khác của thành phố, Thanh Nam đang thu dọn những món đồ cuối cùng vào chiếc vali cũ. Anh cảm thấy lồng ngực mình trống trải khi không còn chiếc áo khoác quen thuộc, nhưng anh biết mình đã để lại một phần linh hồn mình ở lại với Diệp An. Anh nhìn qua cửa sổ, Paris đang đợi anh với những công trình vĩ đại và những cơn gió lạnh thấu xương, còn anh thì đang bỏ lại sau lưng hơi ấm duy nhất có thể sưởi ấm trái tim mình.
Đêm đó, thành phố chìm trong sương mù và mưa lạnh. Có hai người trẻ tuổi, ở hai nơi khác nhau, cùng chung một nỗi đau của sự đánh đổi. Diệp An ôm chặt chiếc áo khoác, thầm ước rằng thời gian có thể ngừng trôi ở khoảnh khắc này, để hơi ấm của anh mãi mãi không tan biến.
Tháng Tám đang trôi đi những giây cuối cùng. Và hơi ấm từ chiếc áo khoác ấy chính là lời mở đầu cho một mùa đông dài nhất trong cuộc đời của Diệp An – mùa đông mang tên "Chờ đợi".