MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNăm Tháng Ấy, Ai Đã Rời Đi?Chương 10: BỮA TIỆC SINH NHẬT VÀ LỜI HỨA DƯỚI ÁNH NẾN

Năm Tháng Ấy, Ai Đã Rời Đi?

Chương 10: BỮA TIỆC SINH NHẬT VÀ LỜI HỨA DƯỚI ÁNH NẾN

1,433 từ · ~8 phút đọc

Ba ngày trước khi Thanh Nam chính thức rời khỏi thành phố để bay sang Paris, cũng chính là ngày sinh nhật lần thứ 21 của Diệp An.

Bầu không khí những ngày này trở nên đặc quánh một nỗi buồn li biệt. Để xua đi cái không khí nặng nề ấy, Quốc Bảo đã đứng ra tổ chức một bữa tiệc sinh nhật nhỏ tại một quán cà phê sân thượng nhìn ra bờ sông. Anh mời vài người bạn thân thiết trong nhóm, nhưng ai cũng hiểu, đây thực chất là buổi tiệc chia tay dành cho Thanh Nam và là cơ hội cuối cùng để hai người có một kỷ niệm trọn vẹn trước khi đối mặt với thực tế nửa vòng trái đất.

Diệp An xuất hiện trong một chiếc váy màu kem giản dị, mái tóc được kẹp gọn gàng bằng chiếc kẹp nơ nhỏ. Trông cô rạng rỡ nhưng nét buồn nơi đáy mắt thì không giấu được. Thanh Nam đến muộn hơn một chút, trên người vẫn là chiếc áo sơ mi cũ nhưng đã được là phẳng phiu. Khi thấy Diệp An, anh đứng sững lại một giây, ánh mắt tràn ngập vẻ nuối tiếc.

"Chúc mừng sinh nhật em, An Diệp," Thanh Nam khẽ nói, đưa cho cô một hộp quà nhỏ thắt nơ xanh.

Bữa tiệc diễn ra trong tiếng cười nói gượng gạo của bạn bè. Mọi người cố gắng kể những câu chuyện hài hước về thời sinh viên, về những lần trốn học hay những đồ án bị thầy giáo mắng tơi tả. Nhưng mỗi khi ai đó vô tình nhắc đến chữ "Pháp" hay "Paris", bầu không khí lại đột ngột chùng xuống.

Quốc Bảo nâng ly nước trái cây lên, phá vỡ sự im lặng: "Nào, hôm nay là sinh nhật Diệp An, cũng là ngày chúng ta tiễn Nam lên đường chinh phục kinh đô ánh sáng. Chúc An tuổi mới trưởng thành hơn, chúc Nam sang đó học tập tốt và... sớm trở về."

Tiếng ly chạm nhau lạch cạch. Thanh Nam uống cạn ly rượu vang đỏ, vị chát của rượu thấm vào đầu lưỡi như vị đắng của sự đánh đổi.

Đến phần thổi nến, quán cà phê bỗng tắt đèn. Một chiếc bánh kem nhỏ với 21 ngọn nến lung linh được mang ra. Ánh nến bập bùng phản chiếu lên gương mặt thanh tú của Diệp An, khiến cô trông như một nữ thần của những giấc mơ dang dở.

"An, ước đi em," Quốc Bảo giục.

Diệp An nhắm mắt lại, hai tay đan chặt vào nhau đặt trước ngực. Cô ước rất lâu. Trong bóng tối, Thanh Nam nhìn cô, thầm ước rằng điều cô đang cầu nguyện có thể thành sự thật, dù anh biết mình có thể chính là kẻ sẽ phá hủy điều ước đó.

Sau khi nến tắt, tiếng vỗ tay vang lên, nhưng Diệp An bỗng nhiên thấy sống mũi mình cay xè. Cô xin phép ra ban công đứng cho thoáng. Thanh Nam lặng lẽ bước theo sau.

Gió sông thổi lồng lộng, mang theo hơi ẩm và mùi của phù sa. Thành phố về đêm lung linh ánh đèn, dòng sông Sài Gòn như một dải lụa đen lấp lánh những vệt sáng lân tinh.

"Em đã ước gì thế?" Thanh Nam đứng bên cạnh, tựa tay vào thành lan can gỗ.

Diệp An nhìn về phía chân trời xa tắp, nơi những chuyến bay đêm đang cất cánh: "Em ước rằng thời gian có thể đứng yên ngay tại khoảnh khắc này. Để nến không bao giờ tắt, để anh không bao giờ phải đi."

Thanh Nam im lặng. Anh lấy từ trong túi áo ra một vật nhỏ, đó là một sợi dây chuyền bạc giản dị với mặt dây hình một ngôi sao nhỏ. "Đây là quà sinh nhật anh dành cho em. Anh không có nhiều tiền để mua những thứ lộng lẫy, nhưng anh hy vọng ngôi sao này sẽ thay anh ở bên cạnh em lúc đêm về."

Anh nhẹ nhàng đeo sợi dây chuyền cho cô. Đôi bàn tay anh hơi run rẩy khi chạm vào làn da cổ mịn màng của Diệp An. Khi mặt dây chuyền nằm yên trên ngực cô, anh xoay người cô lại, bắt cô nhìn thẳng vào mắt mình.

"An này, hãy hứa với anh một điều."

"Điều gì cơ anh?"

"Dù có chuyện gì xảy ra, dù khoảng cách có xa xôi đến đâu, hãy tin rằng anh đi là vì tương lai của chúng ta. Hãy đợi anh hai năm. Chỉ hai năm thôi, khi anh hoàn thành khóa học, anh sẽ trở về và xây cho em căn phòng có ban công hoa giấy mà em hằng mơ ước."

Dưới ánh nến còn sót lại hắt ra từ bên trong quán và ánh trăng mờ ảo, lời hứa của Thanh Nam nghe thật thiêng liêng và nặng nề. Diệp An gật đầu, nước mắt rơi lã chã: "Em hứa. Em sẽ đợi anh. Dù là hai năm hay mười năm, em vẫn sẽ ở đây, ngay tại thành phố này."

Thanh Nam kéo cô vào lòng, hôn lên mái tóc cô. "Đừng nói mười năm, anh sẽ không để em phải đợi lâu đến thế đâu."

Nhưng trong lòng Thanh Nam lúc đó lại dâng lên một nỗi bất an kinh khủng. Anh biết Paris không chỉ có kiến trúc, nó còn có những cám dỗ, những khó khăn và cả những thực tế phũ phàng về bằng cấp, về sự nghiệp mà một kẻ từ trắng tay đi lên như anh phải đối mặt. Lời hứa dưới ánh nến hôm nay, liệu có đủ sức chống chọi với những cơn bão tuyết xứ người?

Phía bên trong, Quốc Bảo đứng lặng lẽ nhìn qua tấm kính. Anh thấy họ ôm nhau, thấy họ trao nhau lời hẹn ước. Anh khẽ thở dài, tự nhủ: “Thanh Nam ạ, cậu đã gieo vào lòng cô ấy một niềm hy vọng quá lớn. Nếu cậu không về, cô ấy sẽ sống sao với lời hứa này đây?”

Bữa tiệc sinh nhật kết thúc khi đồng hồ điểm 12 giờ đêm. Bạn bè lần lượt ra về. Thanh Nam đưa Diệp An về ký túc xá bằng chiếc xe đạp cũ của anh lần cuối. Con đường quen thuộc hàng ngày hôm nay bỗng trở nên quá ngắn.

Đến cổng ký túc xá, Diệp An không muốn xuống xe. Cô cứ ngồi yên trên gác ba ga, tựa đầu vào lưng anh.

"Vào đi em, muộn rồi," Thanh Nam khẽ nhắc.

Diệp An bước xuống, tay nắm chặt lấy sợi dây chuyền trên cổ. "Anh Nam... ngày kia ra sân bay, anh đừng cho em biết giờ chính xác nhé. Em không muốn tiễn anh đâu. Em sợ mình sẽ chạy theo anh mất."

Thanh Nam quay mặt đi, giấu đi giọt nước mắt vừa chực trào: "Được, anh nghe em."

Anh đạp xe đi, bóng dáng gầy gò khuất dần dưới ánh đèn đường vàng vọt. Diệp An đứng đó cho đến khi không còn nghe thấy tiếng xích xe khô khốc vang lên trong đêm tĩnh mịch. Cô chạm tay vào mặt dây chuyền hình ngôi sao, cảm nhận hơi ấm còn sót lại từ tay anh.

Đêm đó, Diệp An nằm mơ thấy mình đứng giữa một cánh đồng hoa hướng dương rực rỡ, và Thanh Nam đứng ở phía cuối cánh đồng, vẫy tay gọi cô. Nhưng khi cô chạy đến, anh bỗng biến thành một làn khói trắng, tan biến vào bầu trời Paris xám xịt. Cô giật mình tỉnh dậy, mồ hôi ướt đẫm trán, tim đập thình thịch.

Trên bàn học, 21 ngọn nến sinh nhật đã cháy cạn, chỉ còn lại những đống sáp loang lổ. Lời hứa dưới ánh nến vẫn còn đó, nhưng người trao lời hứa thì đã bắt đầu cuộc hành trình rời xa.

Tháng Tám đã cạn. Thanh xuân nồng nhiệt của Diệp An đã chính thức khép lại chương rực rỡ nhất để bước vào một chương mới: Chương của sự cô độc và lòng kiên nhẫn. Cô không biết rằng, lời hứa năm 21 tuổi thường là lời hứa mong manh nhất, bởi khi con người ta trưởng thành, họ sẽ nhận ra rằng tình yêu đôi khi không thắng nổi thời gian và những chuyến bay xuyên đại dương.

Ngày mai, mặt trời vẫn sẽ mọc, nhưng thành phố của Diệp An sẽ thiếu vắng một bóng hình. Và ngôi sao bạc trên cổ cô sẽ bắt đầu thực hiện sứ mệnh của nó: làm bạn với cô trong những đêm dài nhớ thương đằng đẵng.