MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNăm Tháng Ấy, Ai Đã Rời Đi?Chương 15: SUẤT HỌC BỔNG VÀ TƯƠNG LAI KHÔNG CÓ EM

Năm Tháng Ấy, Ai Đã Rời Đi?

Chương 15: SUẤT HỌC BỔNG VÀ TƯƠNG LAI KHÔNG CÓ EM

1,604 từ · ~9 phút đọc

Không khí tháng Chạp ở trường Đại học Kiến trúc bao trùm một vẻ vội vã, hối hả của những ngày giáp Tết. Nhưng đối với sinh viên năm cuối như Thanh Nam và Diệp An (lúc này cô đã bước sang năm thứ ba), đây là thời điểm của những quyết định mang tính sinh tử.

Tin đồn về việc Thanh Nam được đề cử tiếp tục nhận suất học bổng nghiên cứu chuyên sâu kéo dài thêm ba năm tại Paris bắt đầu lan truyền khắp khoa Kiến trúc. Đây là một cơ hội "nghìn năm có một", không chỉ giúp anh hoàn thành bằng thạc sĩ mà còn mở ra cánh cửa làm việc tại các văn phòng kiến trúc hàng đầu châu Âu. Nhưng đối với Diệp An, ba năm ấy không chỉ là con số, nó là một bản án chung thân cho sự chờ đợi.

Diệp An biết tin này không phải qua Thanh Nam, mà qua một bài đăng đầy tự hào trên trang web của trường. Cô đứng trước bảng tin, nơi từng dán cái tên anh ở vị trí đầu tiên, cảm thấy chân tay mình rụng rời. Hai năm vốn dĩ đã là một đại dương mênh mông, giờ đây thêm ba năm nữa, chẳng khác nào một cõi vĩnh hằng.

Tối hôm đó, cuộc gọi Skype diễn ra trong sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở. Gương mặt Thanh Nam trên màn hình hiện lên với vẻ mệt mỏi nhưng đôi mắt anh lấp lánh một thứ tham vọng mà Diệp An chưa từng thấy trước đây.

"Anh không định nói với em sao?" Diệp An lên tiếng trước, giọng cô khàn đặc.

Thanh Nam khựng lại, anh thở dài, tựa lưng vào chiếc ghế xoay cũ kỹ trong phòng trọ. "Anh định nói, nhưng anh chưa biết phải bắt đầu từ đâu. An à, đây là cơ hội duy nhất để anh thực sự đổi đời. Nếu anh có bằng thạc sĩ ở đây, anh có thể trả hết nợ cho gia đình chỉ trong một năm đi làm. Anh có thể đón em sang..."

"Đón em sang?" Diệp An cười nhạt, nước mắt rơi lã chã. "Bằng cách nào? Em còn việc học ở đây, còn cha mẹ đang đau ốm. Anh nói đón em sang như thể đó là một chuyện dễ dàng như đi chợ vậy. Anh có biết năm năm là bao nhiêu ngày không? Là một nghìn tám trăm hai mươi lăm ngày đấy!"

"Anh biết! Anh cũng khổ sở lắm chứ!" Thanh Nam gằn giọng, sự ức chế bấy lâu nay bùng nổ. "Em nghĩ anh ở đây sung sướng lắm sao? Anh phải làm thêm đến kiệt sức, phải nhẫn nhịn sự khinh khi của người bản xứ để bám trụ lại. Anh làm tất cả những điều này là vì ai? Chẳng lẽ không phải vì tương lai của chúng ta sao?"

"Tương lai của chúng ta..." Diệp An lặp lại, giọng cô lạc đi. "Hay là tương lai của một mình anh, nơi mà em chỉ là một món phụ kiện được hứa hẹn sẽ đính kèm vào khi anh đã thành công? Nam này, anh có bao giờ hỏi em có cần một tương lai lộng lẫy ở Paris không? Em chỉ cần anh của ngày xưa, người sẵn sàng cùng em ăn bát mì gõ dưới mưa mà không thấy nhục nhã."

"Người đó chết rồi, An ạ!" Thanh Nam lạnh lùng ngắt lời. "Cái nghèo đã giết chết anh ta rồi. Anh không bao giờ muốn quay lại cái máng lợn cũ đó nữa."

Một sự im lặng đáng sợ bao trùm. Diệp An nhìn người đàn ông trên màn hình, người cô đã dành trọn thanh xuân để yêu và chờ đợi. Cô thấy anh thật xa lạ. Paris đã nhào nặn anh thành một con người khác – sắc sảo hơn, thực tế hơn và cũng tàn nhẫn hơn. Trong bản thiết kế cuộc đời mà anh đang vẽ, dường như mọi chi tiết đều được tính toán kỹ lưỡng, chỉ trừ cảm xúc của cô.

Đúng lúc đó, cửa phòng của Thanh Nam phía bên kia màn hình mở ra. Thục Anh bước vào, trên tay cầm hai ly cà phê giấy.

"Nam ơi, bản vẽ mặt đứng này cậu xem lại... Ơ, cậu đang gọi điện cho An à? Cho mình gửi lời chào nhé." Thục Anh mỉm cười lịch sự trước ống kính.

Diệp An cảm thấy tim mình vỡ vụn thành nghìn mảnh. Không phải vì cô nghi ngờ họ có quan hệ bất chính, mà vì cô nhận ra sự hiện diện của Thục Anh trong đời sống của Nam tự nhiên đến mức đáng sợ. Họ có cùng một ngôn ngữ chuyên môn, cùng một múi giờ, cùng một áp lực và cùng một không gian. Còn cô, cô chỉ là một hình ảnh mờ nhạt trên màn hình máy tính, một tiếng nói vang lên từ quá khứ xa xôi.

"Em cúp máy đây," Diệp An nói nhỏ rồi ngắt kết nối trước khi Thanh Nam kịp giải thích.

Cô chạy ra khỏi phòng ký túc xá, lao xuống sân trường dưới cơn mưa phùn lạnh buốt. Cô cần không khí, cần được thở. Nhưng không gian xung quanh dường như đang hẹp dần lại, bóp nghẹt lấy cô.

Cô gặp Quốc Bảo dưới gốc cây long não già. Anh đứng đó, như thể đã đợi cô từ rất lâu. Thấy Diệp An ướt sũng và khóc nấc lên, Bảo không hỏi một câu nào, anh chỉ lặng lẽ mở rộng vòng tay. Lần này, Diệp An không đẩy anh ra. Cô gục đầu vào vai anh, khóc như chưa từng được khóc.

"Bảo ơi... anh ấy chọn tương lai rồi. Anh ấy chọn một tương lai không có tớ trong đó..."

Quốc Bảo siết chặt vòng tay, cằm tựa lên mái tóc ướt của cô. Ánh mắt anh nhìn về phía xa, đau đớn nhưng kiên định. "Nếu anh ta không cần mặt trời của mình nữa, thì để mặt trời ấy lặn xuống biển của tớ đi, có được không?"

Đêm đó, Diệp An sốt cao. Trong cơn mê man, cô thấy mình đứng ở sân bay Charles de Gaulle. Cô thấy Thanh Nam đang bắt tay các kiến trúc sư danh tiếng, gương mặt anh rạng rỡ niềm kiêu hãnh. Cô gọi tên anh, nhưng anh không nghe thấy. Anh đang bước lên một chiếc thang cuốn dài vô tận hướng lên bầu trời, còn cô thì bị kẹt lại sau tấm cửa kính ngăn cách giữa "người đi" và "người ở lại".

Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, Diệp An thấy Quốc Bảo đang ngồi ngủ gục bên giường bệnh trong trạm y tế trường. Trên bàn là bát cháo nóng và một túi thuốc. Cô nhìn vào đôi bàn tay sạch sẽ, ấm áp của Bảo, rồi lại nhớ về đôi bàn tay thô ráp của Nam.

Cô nhận được một tin nhắn dài từ Thanh Nam. Anh không xin lỗi vì sự xuất hiện của Thục Anh, anh chỉ giải thích về tầm quan trọng của suất học bổng này. Anh viết: "An, hãy cho anh thêm ba năm. Ba năm thôi, anh sẽ mang cả thế giới về cho em. Đừng để sự yếu lòng lúc này phá hỏng tất cả những gì chúng ta đã gây dựng."

"Sự yếu lòng sao?" Diệp An lẩm bẩm, một nụ cười chua chát hiện trên môi.

Cô chợt nhận ra, sự khác biệt giữa cô và Thanh Nam không phải là khoảng cách địa lý, mà là định nghĩa về "hạnh phúc". Với anh, hạnh phúc là sự thành đạt, là việc thoát khỏi cái bóng của quá khứ nghèo khổ. Với cô, hạnh phúc là sự hiện diện, là việc được nắm tay nhau qua những ngày giông bão.

Suất học bổng ấy chính là dấu chấm hết cho ảo tưởng về một tình yêu vượt qua tất cả. Thanh Nam đã chọn con đường của một kiến trúc sư vĩ đại, và cái giá phải trả chính là cô gái đã từng mang theo cả ánh mặt trời vào cuộc đời anh.

Diệp An cầm điện thoại, ngón tay run rẩy gõ từng chữ: "Chúc mừng anh với suất học bổng. Paris thực sự rất hợp với anh. Còn em, em sẽ không đợi ba năm nữa đâu. Em mệt rồi, Nam ạ. Chúc anh có một tương lai rực rỡ – cái tương lai mà anh hằng mong ước."

Cô nhấn nút gửi, rồi tháo sợi dây chuyền hình ngôi sao trên cổ xuống, đặt nó vào ngăn kéo sâu nhất.

Tháng Chạp năm ấy, tuyết rơi trắng xóa ở Paris, còn một mùa đông thực sự đã bắt đầu trong lòng Diệp An. Cô không biết rằng, ở bên kia đại dương, khi đọc được tin nhắn đó, Thanh Nam đã đập nát chiếc ly trên bàn, bàn tay rỉ máu nhưng đôi mắt vẫn không thôi nhìn về phía bản vẽ công trình vĩ đại đang dang dở.

Cả hai đều đã chọn. Anh chọn bay lên, còn cô chọn ở lại với mặt đất. Những vết rạn nứt nay đã trở thành một hố sâu thăm thẳm, ngăn cách giữa hai thế giới mà có lẽ, cả đời này họ không bao giờ tìm thấy điểm chung nữa.

Tương lai không có em – đó là cái giá đắt nhất mà Thanh Nam phải trả cho sự kiêu hãnh của mình. Nhưng lúc này, khi đứng trên đỉnh cao của tham vọng, anh vẫn chưa nhận ra mình đã thực sự mất đi điều gì quý giá nhất.