MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNăm Tháng Ấy, Ai Đã Rời Đi?Chương 14: NHỮNG VẾT RẠN NỨT ĐẦU TIÊN

Năm Tháng Ấy, Ai Đã Rời Đi?

Chương 14: NHỮNG VẾT RẠN NỨT ĐẦU TIÊN

1,480 từ · ~8 phút đọc

Tháng Mười Hai đổ bộ xuống thành phố bằng những cơn mưa phùn ẩm ướt và cái lạnh thấm vào tận xương tủy. Ở Paris, tuyết đã bắt đầu rơi, phủ trắng những mái nhà cổ kính và những đại lộ hoa lệ. Nhưng sự lãng mạn của mùa đông không thể che lấp đi một sự thật nghiệt ngã: khoảng cách vạn dặm và áp lực của cuộc sống đang bắt đầu tạo ra những vết rạn nứt đầu tiên trên mặt hồ tình yêu vốn tưởng chừng phẳng lặng của Thanh Nam và Diệp An.

Vết rạn nứt không đến từ một trận cãi vã lớn lao, mà nó bắt đầu từ những điều vụn vặt nhất. Đó là những cuộc gọi nhỡ do lệch múi giờ, là những câu trả lời tin nhắn cụt lủn vì kiệt sức, và là cả sự im lặng đáng sợ khi cả hai không còn biết nói gì ngoài những lời hỏi thăm lặp đi lặp lại.

Một buổi tối muộn, Diệp An vừa hoàn thành bản vẽ phối cảnh cho khách hàng. Cô rã rời, đôi mắt cay xè vì thiếu ngủ. Nhìn đồng hồ, ở Paris lúc này là giờ nghỉ trưa của Thanh Nam. Cô vội vàng gọi video, khao khát được nhìn thấy gương mặt anh để tìm chút động lực.

Màn hình hiện lên, nhưng thay vì gương mặt ấm áp của Thanh Nam, cô chỉ thấy một góc thư viện lạnh lẽo và gương mặt anh đang nhíu chặt vì căng thẳng.

"An à, anh đang dở bài thảo luận nhóm. Có chuyện gì gấp không em?" Giọng Thanh Nam khô khốc, mắt anh vẫn không rời khỏi màn hình máy tính.

"À... không có gì. Em chỉ muốn nhìn anh một chút thôi. Hôm nay em hơi mệt..." Diệp An ngập ngừng.

"Nếu không có gì gấp thì để sau nhé. Anh đang rất áp lực với môn Quy hoạch này. Đồ án của anh đang gặp rắc rối." Anh nói nhanh, rồi không đợi cô trả lời, anh cúp máy.

Diệp An thẫn thờ nhìn màn hình điện thoại đã tối om. Một cảm giác tủi thân dâng lên nghẹn đắng ở cổ họng. Cô mệt mỏi vì phải gánh vác cả gia đình, vì phải làm việc đến kiệt sức để trả nợ cho anh, nhưng khi cô cần một lời ủi an nhất, anh lại bận rộn với những giấc mơ vĩ đại của mình. Cô biết anh áp lực, cô biết anh khổ, nhưng dường như trong thế giới của Thanh Nam hiện tại, vị trí của cô đang dần bị đẩy xuống sau những bản vẽ và những con số.

Trong khi đó, ở Paris, Thanh Nam ném chiếc bút xuống bàn, vò đầu bứt tai. Anh không cố ý lạnh lùng với Diệp An, nhưng sự thật là anh đang đứng bên bờ vực bị đình chỉ học bổng nếu kết quả học kỳ này không đạt loại ưu. Khoản nợ ở quê vẫn lơ lửng trên đầu, việc làm thêm ở nhà hàng bị cắt giảm giờ làm. Anh thấy mình như một sợi dây đàn bị căng quá mức, chỉ cần một cái chạm nhẹ cũng có thể đứt tung.

Vết rạn nứt thứ hai đến từ sự xuất hiện của những "người lạ" trong cuộc sống của mỗi người.

Ở trường, Quốc Bảo vẫn luôn ở đó. Anh không còn thúc ép Diệp An nhận tiền, nhưng anh âm thầm mang đến cho cô những dự án thiết kế có thù lao cao, anh lặng lẽ đặt một hộp sữa nóng lên bàn vẽ của cô mỗi sáng. Sự hiện diện của Quốc Bảo giống như một thói quen, một sự an toàn mà Diệp An dần trở nên phụ thuộc mà chính cô cũng không nhận ra.

Còn ở Paris, bên cạnh Thanh Nam bắt đầu xuất hiện Thục Anh – một cô gái du học sinh cùng ngành, con gái của một gia đình trí thức giàu có ở Hà Nội. Thục Anh xinh đẹp, sắc sảo và quan trọng nhất, cô ấy hiểu những khó khăn học thuật mà Thanh Nam đang trải qua. Cô ấy có thể cùng anh thức trắng đêm ở thư viện để thảo luận về Le Corbusier, điều mà Diệp An – một cô gái Nội thất ở quê nhà – khó lòng chia sẻ một cách sâu sắc.

Một bức ảnh Thục Anh đăng trên Facebook cá nhân: hình ảnh hai chiếc cốc cà phê đặt cạnh hai chồng sách kiến trúc trong một quán nhỏ ở Paris, với dòng trạng thái: "Cùng chiến đấu cho mùa đồ án". Trong ảnh, thấp thoáng bóng dáng chiếc áo khoác quen thuộc của Thanh Nam.

Diệp An nhìn thấy bức ảnh đó vào một đêm mất ngủ. Tim cô thắt lại. Cô không ghen tuông theo kiểu nông nổi, nhưng cô cảm thấy một sự đe dọa vô hình. Thục Anh có thể cho Thanh Nam thứ mà cô không có lúc này: Sự đồng điệu trong sự nghiệp và sự hiện diện bằng xương bằng thịt.

Sáng hôm sau, Diệp An nhắn tin cho Thanh Nam: "Cà phê ở Paris có ngon không anh?"

Ba tiếng sau, Thanh Nam mới trả lời: "Cũng thường thôi em. Anh uống để tỉnh táo làm bài thôi. Sao em lại hỏi thế?"

"Em thấy ảnh Thục Anh đăng."

Lần này, Thanh Nam im lặng lâu hơn. Một lát sau, anh gọi lại: "An à, em đừng suy nghĩ lung tung. Thục Anh chỉ là bạn cùng nhóm. Cô ấy giúp anh rất nhiều trong việc dịch tài liệu tiếng Pháp chuyên ngành. Anh và cô ấy không có gì cả."

"Em biết," Diệp An thở dài, "Nhưng Nam này, anh có bao giờ thấy chúng ta đang dần trở thành những người xa lạ trong cuộc đời nhau không? Anh nói về những kiến trúc sư ở Pháp mà em chưa từng nghe tên, còn em nói về giá thuốc của cha mà anh không còn nhớ rõ."

"Anh đang cố gắng vì tương lai mà!" Thanh Nam gắt lên, "Em nghĩ anh sung sướng lắm sao khi phải ở đây một mình?"

"Em không nói anh sung sướng. Em chỉ nói là em thấy... sợ."

Cuộc đối thoại kết thúc trong sự im lặng nặng nề. Lần đầu tiên, họ không nói "Anh yêu em" hay "Em yêu anh" trước khi tắt máy.

Những vết rạn cứ thế lớn dần. Diệp An bắt đầu bớt kể về những khó khăn của mình vì sợ làm anh thêm áp lực, và Thanh Nam cũng bớt chia sẻ về cuộc sống ở Paris vì sợ cô suy diễn. Họ giao tiếp với nhau bằng những lời nói dối thiện chí, nhưng chính những lời nói dối ấy lại tạo ra một bức tường ngăn cách vô hình.

Một buổi tối, Quốc Bảo đưa Diệp An về sau một buổi làm thêm muộn. Dưới ánh đèn đường vàng vọt trước cổng ký túc xá, Quốc Bảo nhìn cô, giọng anh trầm buồn:

"An này, nếu một ngày nào đó cậu thấy quá mệt mỏi, đừng cố gồng mình nữa. Cậu không nợ ai cả, nhất là không nợ một lời hứa của quá khứ."

Diệp An nhìn ngôi sao bạc trên cổ mình, nó đã hơi xỉn màu vì mồ hôi và thời gian. "Tớ đã hứa rồi, Bảo ạ. Tớ sẽ đợi."

"Đợi một người đang thay đổi từng ngày sao?" Quốc Bảo hỏi lại, một câu hỏi xoáy sâu vào nỗi sợ hãi lớn nhất trong lòng cô.

Đêm đó, Diệp An mơ thấy mình đứng ở sân bay, nhưng người đi không phải là Thanh Nam mà là chính cô. Cô chạy mãi, chạy mãi nhưng không thấy cửa khởi hành đâu cả, chỉ thấy bóng dáng Thanh Nam mờ ảo phía sau một tấm kính dày, anh đang vẽ một ngôi nhà lộng lẫy, nhưng trong ngôi nhà đó không có bóng dáng cô.

Vết rạn nứt đầu tiên đã thành hình. Nó chưa đủ để làm vỡ tan tất cả, nhưng nó nhắc nhở họ rằng: Tình yêu xa không chỉ là thử thách về lòng thủy chung, mà còn là thử thách về sự chịu đựng trước sự cô đơn và sự trưởng thành lệch nhịp.

Thanh Nam ở Paris đang vươn mình ra biển lớn, còn Diệp An ở lại đang chật vật với những cơn sóng nhỏ trong ao làng. Khi hai người không còn cùng một nhịp thở, liệu lời hứa dưới ánh nến năm nào có còn đủ sức để níu giữ họ lại bên nhau?

Trên bàn học của Diệp An, chiếc áo khoác của Thanh Nam vẫn nằm đó, nhưng mùi hương của anh đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại mùi của bụi bặm và mùa đông lạnh lẽo. Cô kéo áo khoác lên người, nhưng lần này, nó không còn mang lại hơi ấm như trước nữa.