Tháng Mười một mang theo những cơn gió bấc khô khốc, thổi hun hút qua những dãy hành lang của trường Đại học Kiến trúc. Khi Thanh Nam đi, anh đã trả lại phòng trọ và thu dọn hầu hết đồ đạc, nhưng một số bản vẽ khổ lớn và dụng cụ chuyên môn nặng nề, anh đã xin phép thầy chủ nhiệm được gửi lại trong một ngăn bàn gỗ khóa kín tại xưởng vẽ số 4 – nơi anh từng dành gần như toàn bộ quãng đời sinh viên của mình.
Diệp An, với tư cách là người được anh ủy quyền, thỉnh thoảng vẫn ghé qua xưởng vẽ để kiểm tra lại tình trạng của những món đồ ấy, tránh để mối mọt hay hơi ẩm làm hỏng những tâm huyết của anh.
Chiều nay, sau một tiết học kéo dài đầy căng thẳng, Diệp An cầm chiếc chìa khóa nhỏ mà Thanh Nam đã trao cho cô vào ngày chia tay, bước vào xưởng vẽ vắng người. Mùi gỗ thông, mùi sơn dầu và bụi bặm đặc trưng của nơi này khiến cô thấy sống mũi cay xè. Cô tiến về phía dãy bàn cuối lớp, nơi chiếc bàn gỗ sờn cũ của Thanh Nam vẫn nằm im lìm dưới ánh nắng chiều tà xiên qua cửa sổ.
Tra chìa vào ổ khóa đã hơi rỉ sét, Diệp An khẽ xoay. Một tiếng "cạch" khô khốc vang lên. Cánh cửa ngăn bàn mở ra, để lộ những chồng bản vẽ được cuộn tròn cẩn thận và những hộp màu chì đã mòn vẹt. Cô bắt đầu nhấc từng cuộn bản vẽ ra để phủi bụi. Thế nhưng, ở tận sâu trong góc khuất của ngăn bàn, cô phát hiện một chiếc hộp bằng thiếc nhỏ, loại hộp đựng bánh quy cũ mà Thanh Nam vẫn thường dùng để đựng những thứ linh tinh.
Lòng hiếu kỳ trỗi dậy, Diệp An mở nắp hộp.
Bên trong không phải là bút chì hay tẩy. Đó là một xấp những lá thư chưa bao giờ được gửi đi, những mẩu giấy ghi chép vụn vặt và một cuốn sổ tay bìa da đen đã sờn rách.
Diệp An run run mở cuốn sổ tay ra. Ngay trang đầu tiên, nét chữ cứng cáp, mạnh mẽ của Thanh Nam hiện lên, nhưng những dòng chữ lại chứa đựng một sự run rẩy mà cô chưa từng thấy ở anh:
"Ngày 14 tháng 5. Hôm nay mình lại thấy cô ấy ngồi dưới gốc cây long não. Diệp An cười trông thật rạng rỡ, rạng rỡ đến mức khiến mình thấy tự ti về cái áo sơ mi đã sờn cổ của mình. Mình yêu cô ấy, nhưng mình có quyền gì để yêu một mặt trời như thế khi trong túi chỉ có vừa đủ tiền ăn một bữa cơm sinh viên?"
Diệp An bàng hoàng. Hóa ra, ngay từ những ngày đầu tiên, khi cô cứ ngỡ mình là người duy nhất chạy theo anh, thì Thanh Nam đã lặng lẽ dõi theo cô với một trái tim đầy rẫy những mặc cảm.
Cô lật tiếp những trang sau. Cuốn sổ không chỉ là nhật ký, mà là một bảng tính toán chi li đến tàn nhẫn về cuộc đời anh. Những trang giấy chật kín những con số: tiền thuốc của mẹ, tiền học phí của em gái, tiền nợ vay mượn từ họ hàng để làm hồ sơ đi Pháp. Giữa những con số khô khốc ấy, thỉnh thoảng lại xuất hiện tên cô, kèm theo những dòng độc thoại đầy đau đớn.
"Ngày 20 tháng 7. Hôm nay An rủ đi xem phim. Mình đã quát cô ấy. Nhìn cô ấy khóc, mình muốn chết đi được. Nhưng nếu mình mềm lòng, nếu mình tiêu sạch số tiền cuối cùng này cho một bộ phim, mẹ mình ở quê sẽ không có thuốc. An ơi, xin lỗi em. Anh thà để em ghét anh vì sự lạnh lùng, còn hơn để em thấy anh thảm hại vì sự nghèo khó."
Nước mắt Diệp An rơi lã chã, nhòe đi những dòng chữ chì. Cô chợt hiểu ra tất cả những lần anh đẩy cô ra xa, tất cả những sự "kiêu hãnh" lạnh lùng mà cô từng oán trách, thực chất đều là những vết thương rỉ máu trong lòng anh. Anh đã yêu cô bằng một sự hy sinh thầm lặng và nặng nề đến mức nghẹt thở.
Ở cuối cuốn sổ, cô tìm thấy một phong bì màu nâu nhỏ. Bên trong là một tập những bản phác thảo vẽ tay rất tỉ mỉ. Đó là một ngôi nhà. Không phải là những công trình vĩ đại ở Paris, mà là một căn hộ nhỏ có ban công tràn ngập hoa giấy, một góc làm việc cho một nhà thiết kế nội thất với những chi tiết mà Diệp An từng vu vơ nhắc tới trong những buổi tối ngồi quán cóc. Thanh Nam đã thiết kế "ngôi nhà tương lai" cho họ từ rất lâu trước khi anh đi, nhưng anh chưa bao giờ dám cho cô xem.
Bên dưới bản vẽ là một tờ giấy cam kết nợ. Đó là một khoản vay lớn mà Thanh Nam đã bí mật ký với một người họ hàng xa để có đủ số tiền ký quỹ đi Pháp. Anh đã gánh trên vai một khoản nợ khổng lồ ngay từ khi chưa đặt chân xuống sân bay Charles de Gaulle, chỉ để có một cơ hội đổi đời, để có thể xứng đáng với "mặt trời" của mình.
"Anh ngốc quá, Thanh Nam..." Diệp An ôm cuốn sổ vào lòng, khóc không thành tiếng.
Sự thật này còn tàn nhẫn hơn cả sự xa cách. Cô nhận ra rằng tình yêu của họ ngay từ đầu đã không hề cân bằng. Cô mang đến cho anh ánh sáng, nhưng anh lại dùng toàn bộ bóng tối của cuộc đời mình để bao bọc, bảo vệ cô khỏi những thực tế phũ phàng. Anh đi Pháp không phải vì tham vọng cá nhân, mà là một canh bạc cuối cùng để thoát khỏi cái vòng xoáy nghèo đói đang bóp nghẹt tình yêu của họ.
Đúng lúc đó, Quốc Bảo bước vào xưởng vẽ. Thấy Diệp An đang ngồi bệt dưới sàn, xung quanh là những bản vẽ tung tóe và cuốn sổ tay cũ, anh vội vàng chạy lại.
"An! Có chuyện gì vậy?"
Diệp An ngước lên, đôi mắt đỏ hoe, cô đưa cuốn sổ cho Bảo. Khi Quốc Bảo đọc qua những trang giấy, gương mặt anh cũng dần trở nên biến sắc. Sự im lặng bao trùm lấy không gian. Quốc Bảo, một người sinh ra trong nhung lụa, chưa bao giờ thực sự hiểu được cái giá của một giấc mơ đối với những người như Thanh Nam lại đắt đỏ đến thế.
"Bảo này," Diệp An khàn giọng nói, "Tớ cứ tưởng tớ đã hiểu anh ấy. Tớ cứ tưởng tớ là người hy sinh nhiều nhất khi ở lại đây chờ đợi. Nhưng hóa ra, tớ chả biết gì cả. Anh ấy đã đi với một trái tim nát vụn vì nợ nần và trách nhiệm."
Quốc Bảo thở dài, anh ngồi xuống cạnh cô, giọng nói trầm buồn: "Thanh Nam là người quá cực đoan trong sự kiêu hãnh. Anh ấy không muốn ai thấy phần yếu đuối của mình, kể cả cậu. Nhưng An à, giờ cậu đã biết rồi, cậu định làm gì?"
Diệp An lau nước mắt, cô cẩn thận xếp lại những lá thư và cuốn sổ vào chiếc hộp thiếc. Ánh mắt cô bỗng trở nên kiên định một cách lạ lùng.
"Tớ sẽ không nói với anh ấy là tớ đã biết. Anh ấy muốn giữ sự kiêu hãnh, tớ sẽ giữ nó cho anh ấy. Nhưng tớ sẽ không ngồi yên nữa. Tớ sẽ làm việc gấp đôi, tớ sẽ giúp anh ấy trả bớt những khoản nợ ở quê mà anh ấy đang giấu tớ."
"Cậu sẽ kiệt sức mất," Quốc Bảo lo lắng.
"Không đâu. Bây giờ tớ đã có lý do để mạnh mẽ hơn rồi."
Chiều hôm đó, khi rời khỏi xưởng vẽ, Diệp An không còn cảm thấy cái lạnh của gió mùa đông bắc nữa. Cô khoác chiếc áo khoác của Thanh Nam, cảm nhận được hơi ấm của anh không chỉ là từ vải vóc, mà là từ sự che chở âm thầm mà anh đã dành cho cô suốt những năm qua.
Tối hôm đó, cô gọi điện cho Thanh Nam qua Skype. Khi gương mặt hốc hác của anh hiện lên trên màn hình, Diệp An không còn than vãn về sự mệt mỏi hay nỗi nhớ nữa. Cô cười thật tươi, nói về những dự án thiết kế cô đang nhận, nói về việc cha cô ở quê đã khỏe hơn.
"Anh Nam, anh cứ yên tâm học nhé. Em ở đây rất ổn, gia đình anh em cũng sẽ thỉnh thoảng ghé thăm. Anh nhớ phải ăn uống đầy đủ, Paris mùa này lạnh lắm rồi."
Đầu dây bên kia, Thanh Nam nhìn nụ cười rạng rỡ của cô, lòng anh dịu lại. Anh không biết rằng "mặt trời" của mình đã biết hết những bí mật đen tối nhất trong ngăn bàn gỗ. Anh chỉ thấy cô dường như đã trưởng thành hơn, vững vàng hơn.
"Cảm ơn em, An. Anh sẽ cố gắng. Đợi anh nhé."
Cuộc gọi kết thúc. Diệp An nhìn vào mặt dây chuyền hình ngôi sao trên cổ. Cô biết, con đường phía trước của hai người sẽ còn đầy rẫy chông gai. Những bí mật trong ngăn bàn đã tháo gỡ một nút thắt trong lòng cô, nhưng lại buộc vào đó một gánh nặng mới. Cô không còn là cô gái chỉ biết nhận ánh sáng, cô đã sẵn sàng để trở thành một ngọn lửa, cùng anh đốt cháy những đêm đông lạnh lẽo nhất của cuộc đời.
Sự kiêu hãnh của kẻ nghèo, giờ đây không chỉ là của riêng Thanh Nam nữa. Nó đã trở thành vũ khí của cả hai người để chống lại định mệnh. Nhưng liệu tình yêu được xây dựng trên những lời nói dối thiện chí và những gánh nặng quá tầm tay này, có thể chịu đựng được bao lâu trước sự bào mòn của thời gian và khoảng cách vạn dặm?
Dưới ngăn bàn cũ, bụi lại bắt đầu phủ lên chiếc hộp thiếc. Bí mật đã được mở ra, nhưng cuộc chiến với thực tế thì mới chỉ thực sự bắt đầu.