MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNăm Tháng Ấy, Ai Đã Rời Đi?Chương 12: SỰ KIÊU HÃNH CỦA MỘT KẺ NGHÈO

Năm Tháng Ấy, Ai Đã Rời Đi?

Chương 12: SỰ KIÊU HÃNH CỦA MỘT KẺ NGHÈO

1,562 từ · ~8 phút đọc

Tháng Mười về, mang theo cái se lạnh của những buổi sớm mai và sự hối hả của mùa đồ án dồn dập. Đối với Diệp An, cuộc sống giờ đây là một cuộc đua tiếp sức không có điểm dừng giữa giảng đường, văn phòng thiết kế thuê và những ca làm đêm tại quán cà phê. Cô gầy rộc đi, đôi mắt vốn lấp lánh ánh mặt trời nay chỉ còn lại sự thâm quầng và nét mệt mỏi thường trực.

Nhưng nếu Diệp An đang vật lộn với sự thiếu thốn vật chất, thì ở Paris, Thanh Nam đang phải đối đầu với một thứ tàn nhẫn hơn: Sự xói mòn của lòng tự trọng trong một thế giới hoa lệ.

Tại một nhà hàng Việt Nam nhỏ nằm sâu trong quận 13 của Paris, Thanh Nam vừa kết thúc ca rửa bát kéo dài sáu tiếng đồng hồ. Đôi bàn tay vốn chỉ quen cầm bút chì và thước kẻ nay đỏ ửng, thô ráp vì ngâm trong hóa chất tẩy rửa. Anh bước ra khỏi cửa sau của nhà hàng, hít một hơi thật sâu cái không khí lạnh buốt của trời Âu để xua đi mùi thức ăn dầu mỡ ám đầy trên quần áo.

Thanh Nam ngồi xuống một chiếc ghế đá công viên vắng người. Anh lấy chiếc bánh mì khô khốc mua từ sáng ra, nhai chậm rãi. Paris về đêm đẹp như một giấc mơ, nhưng đó là giấc mơ của những kẻ có tiền. Đối với anh, tháp Eiffel lung linh đằng xa kia chỉ là một cấu trúc sắt lạnh lùng, nhắc nhở anh rằng anh chỉ là một kẻ ngoại lai, một sinh viên nghèo đang cố gắng bám trụ bằng chút sức tàn.

Anh mở điện thoại, xem lại đoạn video ngắn Diệp An gửi chiều nay. Trong video, cô đang cười, khoe một bản vẽ mới hoàn thành. Nhưng Thanh Nam không nhìn vào bản vẽ, anh nhìn vào đôi bàn tay gầy guộc và gương mặt hốc hác của cô. Tim anh thắt lại. Anh biết cô đang nói dối, anh biết cô cũng đang phải chịu khổ giống như anh.

"An à, sao chúng ta lại khổ thế này?" anh thì thầm, giọng nói tan biến trong gió lạnh.

Sự kiêu hãnh của một kẻ nghèo là thứ vừa giúp anh đứng vững, lại vừa là thứ hành hạ anh nhiều nhất. Thanh Nam không bao giờ cho phép mình viết thư về kể khổ với Diệp An hay gia đình. Anh luôn gửi đi những bức ảnh đẹp nhất, những lời hứa hẹn lộng lẫy nhất. Anh giấu nhẹm chuyện mình phải đi bới thùng rác để tìm những hộp các-tông cũ về làm mô hình, giấu chuyện mình phải đi bộ 5 cây số mỗi ngày để tiết kiệm tiền tàu điện ngầm. Anh sợ sự thương hại, ngay cả khi sự thương hại đó đến từ người anh yêu nhất.

Ở đầu dây bên kia của địa cầu, Diệp An cũng đang bảo vệ sự kiêu hãnh của mình theo cách tương tự.

Một buổi tối, Quốc Bảo ghé qua văn phòng thiết kế nơi Diệp An đang làm thêm để đưa cô tập tài liệu cô bỏ quên. Thấy Diệp An đang gục đầu xuống bàn vì kiệt sức, Quốc Bảo khẽ thở dài. Anh đặt lên bàn một chiếc phong bì dày dặn.

"Đây là tiền công tớ ứng trước cho cậu từ dự án thiết kế quán cà phê của gia đình tớ. Cậu cầm lấy lo cho bác trai ở quê trước đi."

Diệp An mở mắt, nhìn vào chiếc phong bì. Cô biết gia đình Bảo chưa hề bắt đầu dự án đó, đây chỉ là cái cớ để anh giúp đỡ cô mà không làm cô tổn thương. Diệp An đẩy chiếc phong bì lại, giọng cô yếu ớt nhưng dứt khoát:

"Bảo à, tớ cảm ơn. Nhưng tớ chưa làm gì cả, tớ không thể nhận tiền được. Sự kiêu hãnh của Nam... có lẽ nó đã lây sang tớ rồi. Tớ không muốn khi anh ấy về, tớ cảm thấy mình nợ cậu hay nợ bất cứ ai một cuộc đời."

Quốc Bảo khựng lại, ánh mắt anh lộ rõ vẻ đau đớn xen lẫn giận dữ: "Kiêu hãnh? Các cậu giữ cái thứ đó để làm gì khi cơm còn không đủ ăn, khi bố cậu đang cần thuốc? Thanh Nam có thể kiêu hãnh vì anh ta đi Pháp, còn cậu thì sao? Cậu định tự hủy hoại mình vì cái sự kiêu hãnh của người khác à?"

"Đó không phải là kiêu hãnh của anh ấy, đó là của tớ!" Diệp An đứng bật dậy, tiếng ghế gỗ rít lên khô khốc. "Tớ muốn mình xứng đáng đứng cạnh anh ấy. Nếu tớ nhận sự thương hại của cậu, tớ sẽ mãi mãi là đứa con gái yếu đuối cần được bảo bọc. Tớ muốn Nam thấy rằng dù không có anh ấy, tớ vẫn có thể bảo vệ được gia đình mình."

Quốc Bảo nhìn cô, đôi tay anh siết chặt chiếc phong bì đến nhăn nhúm. Anh nhận ra rằng giữa Thanh Nam và Diệp An có một mối liên kết kỳ lạ, một thứ đức tin mù quáng vào sự độc lập mà người ngoài như anh không bao giờ chạm tới được.

Tối hôm đó, Diệp An trở về phòng trọ khi trời đã về khuya. Cô nhận được cuộc gọi từ mẹ ở quê. Mẹ khóc, nói rằng vết thương của cha đang chuyển biến xấu nhưng không dám ép cô gửi thêm tiền. Diệp An cúp máy, cô nhìn vào ví tiền trống rỗng, nhìn vào chiếc áo khoác của Thanh Nam đang treo trên móc áo. Cô bật khóc nức nở. Sự kiêu hãnh chiều nay trước mặt Quốc Bảo bỗng chốc vỡ tan thành những mảnh vụn cay đắng.

Đúng lúc đó, tin nhắn của Thanh Nam báo tới. Một tấm ảnh chụp thẻ ngân hàng với con số 200 Euro đầu tiên anh tiết kiệm được từ việc rửa bát.

"An ơi, anh vừa gửi tiền về cho em qua tài khoản chung. Em hãy dùng nó để mua thuốc cho bác trai và mua một cái áo len mới nhé. Đừng từ chối anh, đây là mồ hôi nước mắt của anh, là cách duy nhất anh thấy mình còn có ích với em lúc này."

Diệp An nhìn dòng tin nhắn, nước mắt rơi nhòe cả màn hình. 200 Euro – đối với Paris có thể chỉ là vài bữa ăn, nhưng với cô lúc này, nó là cứu mạng, là tất cả tình yêu và sự nhục nhằn của anh. Cô chợt hiểu ra, sự kiêu hãnh của kẻ nghèo đôi khi không phải là từ chối sự giúp đỡ, mà là biết dùng chính sự đau khổ của mình để che chở cho người khác.

Anh giấu cô chuyện rửa bát, cô giấu anh chuyện làm thêm đến kiệt sức. Họ đứng ở hai đầu trái đất, cùng dùng những lời nói dối hoa mỹ để bao bọc lấy thực tế trần trụi.

Một tuần sau, Diệp An mang số tiền đó gửi về quê. Cô không mua áo len mới cho mình. Cô mua một hộp bút vẽ chuyên dụng và gửi sang Pháp cho Thanh Nam, kèm theo một lá thư tay:

"Nam ơi, tiền anh gửi em đã lo cho cha ổn thỏa rồi. Em gửi cho anh bộ bút này, vì em muốn bàn tay anh dùng để vẽ nên những giấc mơ, chứ không phải để ngâm trong nước lạnh. Hãy hứa với em, dù nghèo đến đâu, anh cũng không được bỏ rơi bản thân mình."

Thanh Nam nhận được bưu phẩm giữa một buổi chiều tuyết rơi đầu mùa ở Paris. Anh đứng giữa phố, ôm hộp bút vào lòng, nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Anh nhận ra rằng, sự kiêu hãnh lớn nhất của anh không phải là thành công ở Paris, mà là có một cô gái ở Việt Nam hiểu thấu mọi vết xước trong tâm hồn anh mà không cần một lời giải thích.

Thế nhưng, sự kiêu hãnh cũng là một con dao hai lưỡi. Khi người ta quá cố chấp bảo vệ vẻ bề ngoài hoàn hảo của tình yêu, những rạn nứt bên trong sẽ âm thầm lan rộng. Thanh Nam bắt đầu cảm thấy áp lực phải thành công nhanh hơn nữa để bù đắp cho Diệp An, còn Diệp An bắt đầu cảm thấy kiệt quệ khi phải gồng gánh cả nỗi nhớ lẫn thực tại.

Dưới ánh đèn đường vàng vọt của hai thành phố cách nhau vạn dặm, hai kẻ nghèo khổ đang dùng sự kiêu hãnh làm tấm khiên che chắn cho nhau. Họ không biết rằng, tấm khiên ấy tuy vững chắc, nhưng cũng rất lạnh lẽo. Và mùa đông thực sự, với cái lạnh thấu xương của sự xa cách và những cám dỗ vật chất, mới chỉ vừa bắt đầu bắt đầu gõ cửa.

Bảng tin trường ở Việt Nam vẫn dán những tờ thông báo mới, nhưng cái tên Trần Thanh Nam đã bắt đầu trở nên xa xăm. Trong lòng Diệp An, sự kiêu hãnh vẫn còn đó, nhưng nụ cười của cô đã không còn mang theo cả ánh mặt trời như ngày xưa nữa.