MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNăm tháng nhớ emChương 10

Năm tháng nhớ em

Chương 10

744 từ · ~4 phút đọc

Tôi đã tiếp tục format đoạn truyện này cho bạn, lược bỏ quảng cáo và điều chỉnh văn phong để làm nổi bật sự chuyển biến cảm xúc của nhân vật:

Bên kia, lúc cô đến lớp thì đã thấy Giang Yến đang nằm ngủ trên bàn. Cô vừa đặt điện thoại xuống thì máy rung lên, màn hình hiển thị cái tên "Nguyễn Hạo" đang gọi đến.

Vì vẫn đang đeo tai nghe nên cô chỉ cần vuốt màn hình để bắt máy. Cô vẫn giữ giọng điệu lạnh nhạt thường ngày: "Alo, tôi nghe."

Diệp Tư Thần ngồi phía sau thầm nghĩ: Tại sao giọng nói lại có thể dễ nghe đến thế?

"Tôi với Linh Nhi có thể qua thăm cậu không?" Nguyễn Hạo ở đầu dây bên kia hỏi.

Cô im lặng một lúc rồi lên tiếng: "Không cần, tôi chuẩn bị về đó một chuyến rồi."

"Giáng sinh bên trường cậu có được nghỉ không?"

Cô hơi nhíu mày: "Nguyễn Hạo, có chuyện gì sao?"

Diệp Tư Thần lại khẽ biến sắc: Là con trai sao? Trong khi đó, Trương Đông đang ngủ cũng phải ngóc đầu dậy nhìn khi nghe cô nói chuyện điện thoại.

"Linh Nhi bị bệnh rồi, cậu ấy muốn nói chuyện với cậu."

Tay trái cô vô thức siết chặt điện thoại đến mức nổi gân xanh trên mu bàn tay. Nếu nghe kỹ, có thể nhận ra sự run rẩy trong giọng nói của cô: "Linh Nhi..."

Nguyễn Hạo đưa điện thoại cho cô gái tên Linh Nhi đang nằm trên giường bệnh. Đầu dây bên kia vang lên giọng nói yếu ớt: "Chi Chi, mình nhớ cậu rồi."

Trước khi đi, Lam Chi từng nói nếu Linh Nhi thấy nhớ cô, cô sẽ lập tức tranh thủ về thăm và đi chơi cả ngày với cô ấy. Cô hít một hơi thật sâu để kìm nén nỗi lo sợ đang trào dâng, nhẹ giọng dỗ dành: "Nhi Nhi, cậu làm sao vậy?"

"Không có gì cả, mình chỉ nhớ cậu thôi."

"Nhi Nhi ngoan, đưa điện thoại cho Nguyễn Hạo đi có được không?"

Diệp Tư Thần sững sờ: Cô ấy có thể nói bằng chất giọng dễ động lòng người như vậy sao? Trương Đông thì tự hỏi liệu đây có phải là "nữ ma đầu" mà mình vẫn biết không. Giang Yến cũng đã tỉnh hẳn, thắc mắc về những người bạn ở quê của cô.

Linh Nhi ngoan ngoãn đưa máy: "Cậu ấy muốn nói chuyện với cậu này."

Nguyễn Hạo nhận lấy điện thoại, bước ra khỏi phòng bệnh và đóng cửa lại. Anh hít một hơi dài: "Tôi nghe đây."

Lúc này, cô mới bộc phát sự tức giận, lạnh lùng quát: "Cậu chăm sóc Nhi Nhi kiểu gì đấy hả?"

Gương mặt Nguyễn Hạo hiện lên sự bi thương: "Cậu ấy cần phải phẫu thuật tim gấp. Lam Chi, coi như tôi cầu xin cậu, giúp tôi thuyết phục cậu ấy được không?"

Cô dựa vào thành ghế, nhắm mắt lại: "Bị bao lâu rồi?"

"Hai tháng rồi. Tôi thực sự không còn cách nào mới phải tìm tới cậu."

Cô tức giận đứng bật dậy, đập bàn một cái "rầm" rồi lạnh lùng quát: "Nguyễn Hạo, cậu có tin tôi về sẽ giết cậu không hả?"

Cái đập bàn cùng giọng nói lạnh lẽo của cô khiến cả lớp đang ồn ào bỗng chốc im bặt, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô.

Nguyễn Hạo ở đầu dây bên kia rơi nước mắt, anh ngước mặt lên trần nhà để ngăn dòng lệ chảy dài: "Được, bây giờ mạng của tôi giao cho cậu. Cậu tìm cách giúp tôi đi, có được không?"

"Lập tức đặt vé máy bay sớm nhất cho tôi!" Cô vừa trả lời vừa dứt khoát thu dọn sách vở.

Cô cúp điện thoại cũng là lúc thầy Đinh bước vào lớp. Thấy cô có ý định rời đi, thầy Đinh chặn lại: "Tới giờ học rồi, em đi đâu vậy?"

Cô ngẩng đầu nhìn thầy, rồi nhìn cả lớp đang tò mò: "Em muốn xin nghỉ học một tuần."

"Không được! Hết tuần này đã bắt đầu thi cuối kỳ rồi." Thầy Đinh tức giận nói.

Cô vừa bấm điện thoại gọi cho bà, vừa trả lời thầy: "Em sẽ quay lại vào ngày thi. Em sắp trễ chuyến bay rồi."

Nói xong, cô bước thẳng ra khỏi lớp khi nghe thấy giọng bà bắt máy. Cô vừa đi vừa hỏi gấp gáp: "Bà ngoại, bà có quen bác sĩ nào giỏi ở khoa tim mạch không ạ?"