Tôi mở điện thoại, truy cập vào WeChat. Hàng loạt tin nhắn mới hiện lên liên tục trong vài giây rồi mới yên tĩnh trở lại.
Kể từ ngày lên sống với bà, tôi đã tắt toàn bộ thông báo tin nhắn. Hôm nay đi mua đồ, tôi mới mở lại mạng nên mới xuất hiện nhiều tin nhắn đến vậy. Tôi không ngờ ở nơi chốn cũ vẫn còn có người nhớ đến mình.
Tôi bấm vào hình đại diện đầu tiên rồi đến người kế tiếp. Hầu như đối phương chỉ hỏi thăm tình hình hiện tại và sức khỏe của tôi thế nào.
Tôi nhấn trả lời: "Nguyễn Hạo, tôi vẫn ổn."
Sau đó bấm vào người tiếp theo: "Linh Nhi, mình vẫn ổn."
Nguyễn Hạo và Linh Nhi là hai người bạn duy nhất của tôi ở thành phố X. Lúc chuyển trường, tôi đã dặn họ không cần quá lo lắng, tôi sẽ ổn thôi. Vậy mà đã hơn hai tháng tôi không liên lạc với họ.
Trả lời tin nhắn xong, tôi thoát khỏi khung chat rồi lên mạng gõ tìm kiếm: "Vụ tai nạn giao thông đường cao tốc ở đảo Hải Nam". Kết quả vẫn như cũ, không có thêm bất kỳ tin tức mới nào.
Tôi tắt điện, để điện thoại cạnh đầu giường rồi đi ngủ nhưng vẫn không sao chợp mắt được. Mỗi lần nhắm mắt, khung cảnh vụ tai nạn lại hiện ra. Chiếc xe rơi xuống vực, tới khi tôi đến hiện trường, mẹ tôi đã được cảnh sát tìm thấy ở vách núi, chỉ cách biển chừng 5m.
Tôi vẫn nhớ như in đầu mẹ chảy máu rất nhiều, bà đã không còn hơi thở. Và sau đó là tin tức không tìm thấy ba tôi ở xung quanh, họ nói sẽ phải lặn xuống biển để tìm kiếm.
Tôi không biết mình đã thiếp đi từ lúc nào, nhưng ngay khi báo thức vừa reo, tôi đã ngồi dậy tắt nó trước khi nó kịp vang lên lần thứ hai. Sau khi rửa mặt và thay đồ, tôi ra khỏi phòng đã thấy bà dọn sẵn bữa sáng.
Bà nhìn thấy quầng thâm dưới mắt tôi liền hỏi: "Tối qua con làm bài tập muộn lắm sao?"
Tôi khẽ chạm vào mí mắt, trả lời: "Dạ, bài tập hơi nhiều ạ."
Hai bà cháu ăn sáng xong thì tôi đi học, còn bà ở nhà dọn dẹp và cho Meo Meo ăn.
Giang Yến vừa ra khỏi nhà thì thấy Diệp Tư Thần bước ra, liền nhanh chân chạy lại: "Anh Diệp, nay đi học sớm vậy?"
Diệp Tư Thần nhìn Giang Yến rồi nhìn sang Trương Đông đang vừa đi vừa ngáp ngủ phía sau, lên tiếng thúc giục: "Nhanh lên."
Trương Đông liếc hai anh em họ, giọng chưa tỉnh ngủ lẩm bẩm: "Anh Diệp, tại sao hôm nay lại đi sớm hơn mọi ngày tận nửa tiếng vậy?"
Diệp Tư Thần không trả lời, cứ thế bước đi trước. Chẳng lẽ anh lại nói rằng, muốn đến lớp sớm chỉ để có thể nhìn thấy cô lâu hơn một chút sao?
Từ khi cô xuất hiện, ánh mắt anh luôn vô thức hướng về phía cô. Đến giờ giải lao, anh luôn tìm một vị trí có thể dễ dàng quan sát cô, dù là nhìn từ phía trước hay phía sau đều không quan trọng. Quan trọng là cô nằm trong tầm mắt mà anh có thể nhìn thấy, như vậy là đủ rồi, anh không cần gì thêm nữa.